Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Cả bộ này không có miếng vá nào!
Nguyên chủ tổng cộng chỉ có hai bộ đồ hè, một bộ vá chằng vá đụp, bộ này là đồ cũ chị ba cho cô cách đây không lâu để cô mặc đi tìm việc.
Úc Giai Giai cho nước và bánh ngô vào túi vải, dù không ăn nhưng phải làm bộ làm tịch, lại mang theo kéo, lưới và muối. Nếu bắt được cá thì có thể dùng kéo cạo vảy, mổ bụng cá.
Cô đeo túi vải, khóa cửa đi ra ngoài.
Úc Giai Giai vừa ra khỏi cửa đã thấy bà cụ Chu còng lưng phơi chăn trong sân, cũng chính là mẹ góa của dì Triệu Văn Đan.
Trên chăn còn có mấy mảng “bản đồ nhỏ”.
Chắc là chắt của bà cụ Chu lại tè dầm.
Úc Giai Giai mấy bước đi tới: “Bà Chu, để cháu giúp một tay.” Cô cẩn thận tránh mấy “bản đồ”, giúp bà cụ Chu treo chăn lên dây.
Bà cụ Chu cười hề hề: “Già rồi không chịu nổi, một cái chăn cũng phơi không nổi, Mao Đản mà béo thêm chút nữa, bà cũng chẳng bế nổi đâu.” Bà lại khen Úc Giai Giai chải tóc gọn gàng sạch sẽ, trông rất mát mắt, rồi hỏi: “Hôm qua đối tượng của anh cả cháu tới nhà à? Đơn vị nào thế?”
Trong khu nhà tập thể chẳng có bí mật gì, có chút chuyện là truyền khắp nơi.
Úc Giai Giai không dám nói ra, không phải vì tốt cho nhà họ Úc, mà là sợ Trình Tú Anh biết lại đánh cô.
Đúng lúc bên ngoài ồn ào, Úc Giai Giai nói: “Ngoài kia sao ồn thế? Bà Chu, cháu ra xem trước.”
Bà cụ Chu cũng tò mò nhưng còn vướng chắt đang ngủ nên không đi xem.
Úc Giai Giai vừa đi ra vừa mở hệ thống: [Không vì mình, chuyên vì người, hiện trao thưởng: phiếu thịt 0.5 cân +1, kỹ năng may vá +1 (1/3)]
Thấy phiếu thịt, cả người cô như tràn đầy sức lực. Cuộc sống này đúng là có hy vọng, còn kỹ năng may vá thì gọi là đa tài không đè người.
Hôm qua chơi với bọn trẻ được kỹ năng nhảy dây, hôm nay giúp bà cụ phơi chăn thì thành kỹ năng may vá. Rõ ràng kỹ năng này không phải ngẫu nhiên mà gắn liền với việc tốt.
Úc Giai Giai ra khỏi tứ hợp viện, chen vào đám đông, liền thấy đoàn diễu hành đấu tố.
Một nam một nữ bị áp giải đi phía trước. Cổ hai người còn đeo bảng, trên bảng của người đàn ông viết tên cả hai. Hai người đều bị đánh, tóc tai quần áo bù xù, trên mặt từng mảng vết máu.
Họ cúi đầu rụt vai, hận không thể chui vào trong tấm bảng, tiếc là không chui được.
Bên đường toàn người xem náo nhiệt, còn có người ném vỏ cây, đá về phía hai người. Vỏ cây đá đập lên người và đầu họ, máu chảy ra.
Úc Giai Giai đứng trong đám đông, vươn cổ nhìn, nhìn một cái liền quay đi, quá đẫm máu.
Mọi người bàn tán xôn xao, nói hai người này đều là công nhân nhà máy thịt, nay đã bị nhà máy thông báo phê bình và đuổi việc.
Người không rõ chuyện đứng nghe một lúc là biết hết, thậm chí chuyện hai người gian dâm ở đầm lau, dùng tư thế gì cũng có người kể sống động…
Úc Giai Giai quan sát xung quanh xem có ai cần giúp đỡ không. Đúng lúc một thai phụ bị chen ngã, cô liền đưa tay đỡ.
[Vì nhân dân phục vụ, hiện trao thưởng: sữa mạch nha +1, kỹ năng may vá +1 (1/3)]
Thai phụ sợ hãi, đứng vững là lập tức ôm bụng, không dám chen lên nữa, liên tục cảm ơn Úc Giai Giai.
Úc Giai Giai khiêm tốn: “Ai thấy cũng sẽ giúp thôi.”
Cô còn lượn quanh một lúc, thấy đoàn người sắp kéo đi quảng trường Nhân Dân đấu tố, cô không theo nữa.
Cô nghĩ: hai người bị đuổi việc, không biết nhà máy thịt có tuyển người không?
Cô quyết định tới nhà máy thịt thử vận may. Cô rất đau lòng lấy một cái bánh trứng hối lộ ông gác cổng: “Ông ơi, ông có đói không? Cháu mời ông ăn bánh trứng.”