Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 21: Bữa Sáng Xa Xỉ

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Cô ta sao lại càng lớn càng đẹp?
Tô Mạn thật sự muốn lột gương mặt ấy dán lên mặt mình. Cô cố kìm ghen tị trong lòng, cười kể về đối tượng xem mắt hôm qua: “Tớ chưa từng gặp ai keo kiệt như thế, hẹn tớ ra công viên, vừa mệt vừa nóng, đến cây kem cũng không nỡ mua. Tớ nói xem phim, anh ta bảo phim không hay, tớ nói đi thuyền, anh ta lại nói mình không biết bơi, sợ lật thuyền.”
Rồi lại hỏi: “Hôm qua tớ thấy anh cả nhà cậu dẫn đối tượng về, xách không ít đồ, nhưng lúc đi sao trông không vui? Còn mang đồ trả lại nữa?”
Ở tứ hợp viện, chẳng có bí mật gì cả.
Úc Giai Giai không hứng thú mang chuyện trong nhà ra nói, trái lại kể chuyện đồn đại ở đầm lau. Việc này Tô Mạn cũng biết, cô xuýt xoa: “Hai người đó sau khi bị đấu tố, chắc chắn phải đi nông trường cải tạo rồi.”
Đợi Tô Mạn đi, mới phát hiện mình chẳng moi được gì từ miệng Úc Giai Giai, trái lại còn giúp Úc Giai Giai lau bàn quét nhà. Nghĩ tới mái tóc mái được buộc gọn của Úc Giai Giai, trong lòng cô càng thêm khó chịu.
Nếu cô cũng xinh đẹp như vậy, đối tượng xem mắt hôm qua còn keo kiệt thế sao?
Úc Giai Giai vội khóa trái cửa, lấy củ khoai lang nướng chỉ to bằng bàn tay ra. Nhiệt độ vẫn y như lúc mới bỏ vào, còn đặc biệt nóng. Cô không chờ nguội, dùng báo cũ gói lại, bóc vỏ ngoài, mùi thơm ngọt càng thêm đậm. Cô thổi thổi, cắn một miếng nhỏ, hơi nóng nhưng càng nhiều là vị ngọt thơm.
Chưa kịp để khoai nguội, cô đã ăn hết. Phần thịt khoai dính trên vỏ, cô cũng gặm sạch. Chút đồ đó không no bụng, ăn xong càng đói.
Cô lại từ không gian ba lô lấy ra một cái bánh bao thịt to nóng hổi, cắn một miếng, cảm khái: “Vẫn phải là mùi thịt!” Thuận miệng khen hệ thống: “Hệ thống thật tuyệt, cảm ơn hệ thống, yêu hệ thống.”
Nhưng hệ thống không hề có phản hồi.
Ăn xong bánh bao thịt, cô lại ăn thêm một cái bánh trứng, mềm xốp ngọt thơm, quá ngon.
Bữa sáng phải ăn thế này mới gọi là vừa bổ dưỡng vừa phong phú!
Ăn xong thấy hơi căng bụng, lại hơi khát, cô ước: “Hệ thống, tôi muốn linh tuyền, không có linh tuyền thì cho ít sữa cũng được.”
Chẳng có gì cả, cô chỉ đành rót một bát nước sôi để nguội.
Cô xoa bụng, cảm giác ăn no thật sự quá thỏa mãn! Hơi choáng vì tinh bột, cô dựa lưng vào ghế uống nước một cách thoải mái.
Cái ghế này là ghế chuyên dụng của Úc Hoành Định, đan bằng tre, còn có đệm mềm và tựa lưng, vô cùng dễ chịu. Chẳng trách Úc Hoành Định mỗi ngày ở nhà đều ngồi ghế này đọc sách uống trà.
Đợi hai ấm nước trên bếp than đều sôi, cô đổ nước nóng vào chậu, pha thêm nước lạnh, thoải mái gội đầu tắm rửa, toàn thân dễ chịu.
Đợi có phiếu tắm, cô sẽ ra nhà tắm công cộng tắm cho đã.
Ước không gian ba lô biến thành không gian lớn, có linh tuyền linh thủy, đất đen! Cô có thể ngâm mình trong không gian, còn có thể trồng khoai lang, sau này ngày nào cũng nướng khoai!
Úc Giai Giai lau khô tóc, nghiêm túc ngắm cô bé trong gương. So với bản thân trước kia có sáu phần giống, nhưng ngũ quan của thân thể này tinh xảo hơn: mày lá liễu, mắt nai, dưới mắt trái còn có một nốt ruồi lệ, nhìn qua khiến người ta thương xót, lúc cười thì ngây thơ ngơ ngác.
Nền tảng quá tốt!
Chỉ là da ngả vàng, trên mặt không có chút thịt nào, tóc khô vàng, sợi mảnh lại chẻ ngọn, nhìn là biết suy dinh dưỡng. Chỉ cần bổ sung dinh dưỡng lên một chút, tuyệt đối là dung nhan thần thánh.
Cô dùng dây buộc tóc mái lên, lộ trán đầy đặn và đường nét tinh xảo, rồi tết hai bím tóc buông trước ngực. Từ rương đồ cũ của nguyên chủ chọn ra bộ tốt nhất: một chiếc áo sơ mi hoa vụn màu xanh và một chiếc quần vải lao động màu xám, dưới chân là đôi giày vải xanh, đế đã mòn mỏng.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc