Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Úc Tùng Thanh: “Tứ Nha cũng không có công việc, không gia thế, không nhan sắc, nhưng nó nấu ăn ngon, chịu khó làm việc, người cũng dịu dàng lương thiện, sống như vậy mới thoải mái.”
Úc Giai Giai đang bị ép cuộn len: ???
Ác niệm nảy sinh trong lòng, tức giận, bật dậy, nhấc chân đá cho Úc Tùng Thanh một cái vào mông: “Anh cả, em còn dịu dàng không?”
Đúng là mù mắt mớithấy cô không đẹp.
Phải nói, trong năm anh em nhà họ Úc, nền tảng nguyên chủ là tốt nhất.
Úc Tùng Thanh bị đá lảo đảo, nhìn Úc Giai Giai với vẻ mặt không thể tin nổi: !!!
Trình Tú Anh giơ tay định túm tai Úc Giai Giai, Úc Giai Giai ôm tai bỏ chạy: “Mẹ đừng đánh con, con chỉ làm mẫu cho anh cả thôi. Con dịu dàng là vì sợ bị đánh! Còn Lục Tiểu Tình dịu dàng là vì muốn gả cho anh cả, điều kiện như cô ta thì tìm đâu ra sinh viên đại học như anh cả!”
Trình Tú Anh không đuổi theo túm tai Úc Giai Giai nữa, cảm thấy lời Tứ Nha thô nhưng về lý không thô.
Thằng cả trên thị trường hôn nhân đúng là hàng thơm, ai chẳng tranh nhau gả cho nó. Đương nhiên Lục Tiểu Tình sẽ bám chặt anh cả.
Úc Giai Giai tiếp: “Cô gái dịu dàng lương thiện có làm ra chuyện gả em chồng cho thằng ngốc lại què không? Cô gái dịu dàng lương thiện có đòi việc từ em chồng không? Tâm địa nhiều như lỗ củ sen, ngay cả anh cả thật thà lương thiện của con cũng bị dẫn ngốc theo. Với nhân phẩm của Lục Tiểu Tình mà nói đưa hết tiền lương cho mẹ, nhường việc cho Ngũ bảo, con không tin nổi một chữ.”
Úc Tùng Xuyên chép miệng nhấm nháp vị kẹo: “Chị tư, chị càng nói càng đúng. Đúng kiểu người nhà họ Úc.”
Úc Tùng Thanh tức đến não co giật, khuyên: “Mẹ…”
Trình Tú Anh: “Mau chia tay. Con thích dịu dàng lương thiện thì mẹ nhờ bà mối giới thiệu cho con dịu dàng lương thiện. Loại như Tứ Nha, ngoài kia đầy.”
Úc Giai Giai cực kỳ bất mãn: … Có thể đừng lôi con theo không?
Trình Tú Anh thấy Úc Tùng Thanh không lên tiếng, bà tức giận: “Mấy đứa đều đi xem mắt hết đi. Người ta bằng tuổi mẹ, đã làm bà nội bà ngoại cả rồi, mẹ có quản không? Bây giờ thì hay rồi, đem cái thứ không ra gì về nhà, còn chưa cưới mà đã muốn làm chủ cái nhà này, coi mẹ chết rồi sao?”
Bà tuôn một tràng, mọi người: …
Vẫn là nhanh giải tán cho xong.
Úc Tùng Thanh về phòng, thấy giường ướt nhẹp, tức đứng ở cửa phòng phía tây gọi: “Úc Giai Mẫn, em đừng quá đáng, em làm ướt giường anh, tối nay anh ngủ thế nào?”
Úc Giai Mẫn nằm trên giường đọc sách, cười hề hề: “Anh còn mở tưởng đòi lấy công việc của em cơ mà, thế này đã là gì?"
Trình Tú Anh đau đầu: “Giai Mẫn, có kiểu làm em như vậy sao?”
Úc Giai Mẫn: “Mẹ mà nói thêm một chữ nữa, con lập tức qua nhà Chiêu Chiêu.”
Tần Chiêu Chiêu là cô bạn thân vừa tâm lý lại vừa giàu có của Úc Giai Mẫn.
Trình Tú Anh nuốt ngược lời định mắng Úc Giai Mẫn, đổi giọng: “Thằng cả, con qua ngủ chung với Ngũ Bảo một đêm.”
Úc Giai Giai cuốn xong mớ len, cuối cùng cũng được Trình Tú Anh cho về phòng ngủ. Cô nằm trên giường, lại tua lại trong đầu quá trình mình đá Úc Tùng Thanh, càng nghĩ càng thấy lúc đó mình ra chân chưa đủ đẹp, đáng lẽ phải bật lên đá thẳng mông Úc Tùng Thanh, ít nhất phải đá cho Úc Tùng Thanh ngã lăn quay mới hả giận.
Rồi cô mở bảng điểm danh, xem tài nguyên trong túi không gian của mình. Tuy đồ còn ít, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến cảnh sau này tài nguyên chất thành núi, cô đã không nhịn được cười khúc khích, càng thấy tinh thần sảng khoái.
Cùng phòng, Úc Giai Mẫn: "…"
Sáng hôm sau, Úc Giai Giai lại bị Trình Tú Anh gọi dậy nấu cơm. Đến cả việc làm bánh bột hai loại cũng đẩy hết cho cô, còn mình thì chạy ra bể nước tán gẫu với người khác, nghe nói là đi hóng chuyện mới.