Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Trong bếp chỉ còn lại mỗi Úc Giai Giai.
Cô khe khẽ huýt sáo, mở bảng hệ thống, thấy trên nút điểm danh hình mặt trời nhỏ xuất hiện thêm con số “1”, cô lại có thêm một lượt điểm danh nữa rồi!
Cô chắp hai tay, lẩm nhẩm cầu khấn: “Hệ thống đại thần, con muốn tiền! Mười đồng không chê ít, một nghìn đồng không chê nhiều.”
Sợ hệ thống thật sự cho toàn tiền lẻ, cô lại bổ sung: “Con không chê ít, nhưng mà càng nhiều càng tốt nha!”
Cầu xong, cô nghiêm túc ấn nút mặt trời.
[Chúc mừng bạn nhận được: Mồi câu đa năng +1]
Úc Giai Giai: "…"
Hơi thất vọng, mà nghĩ kỹ lại, cô lập tức hưng phấn, cô có thể đi câu cá!
Không có móc câu thì dùng kim khâu làm cũng được. Chỉ là lúc này chưa tiện, phải đợi Trình Tú Anh đi làm đã.
Úc Giai Giai vừa nhào bột vừa làm cho có lệ. Đằng nào cô cũng chẳng muốn ăn bánh trộn hai loại bột như này nên làm rất qua loa, tay thì không rửa, ít nhất cô không dùng tay ngoáy mũi, như vậy đã là tôn trọng lương thực lắm rồi.
Cô muốn ăn bánh bao thịt to trong không gian!
Không cần xào thêm món mới. Hôm qua còn thừa ít đồ ăn, đổ chung vào hâm nóng, thêm chút lá rau xanh, lại thành một đĩa mới.
Rồi cắt thêm một đĩa dưa muối.
Gần đến giờ ăn, Trình Tú Anh mới quay về, vừa ngồi vào bàn đã thao thao kể mấy chuyện bát quái ngoài kia.
“Con trai lớn của phó giám đốc nhà máy chế biến thịt, vị hôn thê và em trai vợ tương lai bị bắt gian trong đầm lau.”
Thông tin quá nặng.
Cả nhà chấn động, đồng loạt nhìn Trình Tú Anh.
Anh hai Úc Tùng Nham: “Trời đất! Cậu với chị dâu??? Thỏ còn không ăn cỏ gần hang, hai người này dám làm với nhau à?”
Úc Tùng Xuyên: “Trốn trong đầm lau mà cũng bị bắt được? Ai bắt? Bắt kiểu gì?”
Úc Giai Giai: !!!
Trình Tú Anh rất hưởng thụ ánh nhìn chăm chú của cả nhà, bà nói: “Vợ hiện tại của phó giám đốc là vợ sau, con trai lớn là do vợ trước sinh. Bị một đám thanh niên đi bắt vịt hoang trong đầm lau phát hiện. Nghe nói đối tượng của con trai lớn cũng do mẹ kế giới thiệu. Mẹ kế thì làm gì có ý tốt, giới thiệu toàn loại hàng kém.”
Úc Giai Giai: “Vịt hoang trong đầm lau có dễ bắt không?”
Mọi người: "…"
Chị ba Úc Giai Mẫn: “Em từng gặp vợ của phó giám đốc, con trai út của bà ấy học cùng lớp bên cạnh.”
Cô nhìn Úc Tùng Thanh: “Nhìn có vẻ rất dịu dàng lương thiện, giẫm chết con kiến còn phải đỏ hoe mắt.”
Úc Giai Giai: “Ồ hố, nhìn dịu dàng lương thiện, giống y đối tượng của anh cả, vô tội mà giới thiệu cho em một thằng vừa ngốc vừa què.”
Anh cả Úc Tùng Thanh: “Em ồ hố cái gì? Em thù dai đến vậy sao? Thi không đậu cấp hai chưa chắc đã ngốc, hơn nữa học tiểu học mười năm chứng tỏ người ta rất có nghị lực.”
Úc Giai Mẫn: “Anh cả, chỉ số thông minh của anh vậy mà làm được kỹ thuật viên sao? Em thật lo anh làm hại cả nhà máy.”
Úc Giai Giai cười mỉa: “Đối tượng của anh cả thủ đoạn cao tay, tẩy não anh cả thành công!”
Trình Tú Anh: "…"
Ăn cơm hóng hớt cũng mất hứng, bà mắng: “Mấy đứa liệu hồn mà thu lại, đừng có ra ngoài làm bậy.”
Úc Giai Mẫn nói: “Anh cả, anh liệu hồn thu lại chút đi, đừng làm chuyện chưa cưới đã có bầu. Đến lúc đó Lục Tiểu Tình có cái nắm thóp nhà mình. Sính lễ, công việc, muốn gì được nấy. Công việc của em chắc chắn em không nhường. Khi đó chỉ tội cho mẹ, vì danh tiếng của anh mà phải nghỉ hưu sớm, nhường việc của mình để giữ mặt mũi cho anh.”
Úc Tùng Thanh tức đến đỏ mặt: “Em coi anh là loại người gì?”
Úc Giai Mẫn: “Không có là tốt.”
Trình Tú Anh trừng mắt: “Thằng cả, con mà dám làm bậy, mẹ đánh gãy chân con.”