Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70: Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang

Chương 17: Bàn Cách Kiếm Việc

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Úc Giai Giai lật lại ký ức của nguyên chủ về dì Triệu.
Úc Tùng Xuyên: “Ha ha ha ha, chỉ với cái mồm vụng về của chị tư mà được dì Triệu để mắt à? Chi bằng để chị tư ra hồ chứa nước đi dạo nhiều chút, năm ngoái chẳng chết đuối một đứa trẻ sao? Nghe nói ba mẹ đứa trẻ ấy đều là lãnh đạo, biết đâu năm nay lại có đứa trẻ sang đó chơi. Đến lúc đó chị tư được đổi đời, đừng nói là một công việc, mấy công việc cũng tùy chị tư chọn.”
Anh em nhà họ Úc đều biết bơi, bơi không tệ.
Úc Giai Giai: “Em đúng là dám nghĩ…”
Được dì Triệu để mắt khó vô cùng. Dì Triệu biệt danh Triệu Tam Đao, hơn 40 tuổi, da ngăm đen, cùng với Trình Tú Anh được gọi là Hắc Bạch Song Sát. Trước đây từng dùng ba nhát dao chém phế tên đặc vụ cầm súng.
Bọn trẻ trong khu nhà tập thể đều rất sợ dì Triệu, nguyên chủ thuộc dạng thấy dì Triệu là cúi đầu né tránh, hoàn toàn không có chút giao tình nào.
Cũng không phải không có người muốn đi cửa dì Triệu để kiếm việc, đều bị dì Triệu chặn về.
Đủ thấy độ khó.
Úc Giai Giai cũng sợ, nhưng lúc này không còn tâm trạng mà sợ nữa, cô nghĩ tới tính khả thi: cô biết làm bánh ngọt, bánh kem, có lẽ có thể dùng cách này để cạy cửa hậu nhà bếp.
Làm đồng nghiệp với dì Triệu?
Anh hai Úc Tùng Nham ra ngoài chơi, em năm Úc Tùng Xuyên cũng theo ra ngoài. Úc Giai Giai kéo em năm lại, móc từ túi ra một viên kẹo trái cây cho nó xem.
Mắt Úc Tùng Xuyên sáng rực, tuy được cưng chiều hơn chút, nhưng cậu không có tiền tiêu vặt, muốn ăn kẹo chỉ gặp dịp lễ tết hoặc có việc vui, cậu nhe răng thân mật gọi một tiếng: “Chị tư à.” Kéo dài âm cuối.
Úc Giai Giai liếc bát đũa trên bàn, Úc Tùng Xuyên lập tức hiểu, nhưng vẫn không muốn làm, cậu làm nũng: “Chị tư, chị tư tốt của em.”
Úc Giai Giai không ăn chiêu này, xé kẹo định bỏ vào miệng: “Chỉ có một viên này, đã không ăn thì để chị rửa bát.”
Úc Tùng Xuyên vội đi thu dọn bát đũa.
Úc Giai Giai thấy trong phòng không còn ai, bưng thêm một bát nước chạy vào phòng đông, lại tạt lên gối của Úc Tùng Thanh một bát nước. Lúc nãy chị ba tạt chưa đều, chỗ này chưa dính nước.
Nhìn cái gối ướt nhẹp y như chăn, Úc Giai Giai vui vô cùng, nhưng sợ bị người ta thấy, vội rời đi.
Úc Tùng Xuyên rửa xong bát, còn lau sạch cả bàn, tới đòi kẹo trái cây.
Úc Giai Giai rất sảng khoái đưa kẹo cho em trai: “Hai đứa mình thân nhất, lần sau có đồ ngon lại cho em ăn.”
Úc Tùng Xuyên cũng vui, lập tức ăn kẹo: “Chị tư, lần sau chị lại tìm em nha!”
Đợi Trình Tú Anh về, Úc Giai Giai tới trước mặt bà, nói kế hoạch này, muốn Trình Tú Anh chi viện đường trắng, bột mì và trứng.
Trình Tú Anh: “Con gái con đứa, làm đầu bếp cái gì? Triệu Văn Đan giữ nghề đó nửa đời người rồi, có nỡ truyền cho một con bé như con sao. Đồ tốt trong nhà để con phá à? Rảnh rỗi thế thì lại đây giúp mẹ cuộn len.”
Bị từ chối như dự đoán, Úc Giai Giai không thấy thất vọng, vẫn phải tự nghĩ cách.
Úc Tùng Thanh hơn 10 giờ tối mới về, Trình Tú Anh ngồi chờ trong gian giữa, thấy con cả về, lập tức lên tiếng: “Mắt mũi con kém thế, tìm cái đối tượng như vậy? Mau chia tay kẻo sau này bị nó hại.”
Úc Tùng Thanh cau mày, vừa dỗ xong Lục Tiểu Tình, về nhà lại phải dỗ Trình Tú Anh, anh thấy đau đầu: “Mẹ, Tiểu Tình là có chút tật nhỏ, nhưng cô ấy đối xử với con rất tốt, đời này con chỉ muốn sống với cô ấy.”
Trình Tú Anh tức cười: “Nó không có công việc, không gia thế, không nhan sắc, không đối xử tốt với con thì con thèm à? Con có cái ngoại hình này, công việc này, khí độ này, cưới ai thì người đó cũng đối xử tốt với con.”
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc