Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Cô giả bộ nói: “Vợ hiền thì chồng ít họa.”
Chuyện này lớn rồi.
Thật ra Úc Giai Giai không muốn xen vào chuyện người khác, nhưng Lục Tiểu Tình đã trèo lên đầu cô mà làm càn, cô còn nhịn thì đúng là rùa rụt cổ.
Hơn nữa cô có bàn tay vàng mà!!!
Úc Hoành Định đưa hộp kem dưỡng da và trà Lục Tiểu Tình mang tới cho Úc Giai Giai: “Trả lại.”
Trình Tú Anh xót ruột nhưng không ngăn, trong lòng đã quyết, không cho Lục Tiểu Tình bước vào cửa nhà họ Úc.
Với điều kiện công việc của anh cả, chẳng phải đối tượng muốn chọn sao thì chọn à? Lục Tiểu Tình đến cả công việc cũng không có, loại con dâu như vậy, mẹ thật sự chướng mắt.
Úc Giai Giai xách đồ chạy ra ngoài, đuổi tới trong sân, thấy Úc Tùng Thanh đang an ủi Lục Tiểu Tình đang khóc, trông thương xót lắm, hai người đứng sát gần nhau. Cô ném đồ vào giỏ xe đạp, tặc lưỡi hai tiếng: “Người ta đang nhìn kìa, hai người giữ ý chút đi.”
Hàng xóm xung quanh đều bưng bát nhìn sang bên này.
Sắc mặt Úc Tùng Thanh hơi đổi, vội kéo giãn khoảng cách với Lục Tiểu Tình, đẩy xe đạp đi ra ngoài.
Đợi Úc Giai Giai quay về, Trình Tú Anh đang đứng dưới hiên nhìn ra, càng nhìn càng bực: “Con cũng có cái miệng đấy. Đã có cái miệng thì mau đi tìm việc. Thu dọn nồi bát đi, cơm thừa để sáng mai ăn.”
Úc Giai Giai không dám chọc vào con hổ cái đang nổi giận, sợ bị Trình Tú Anh vạ lây đánh cho một trận, vội vào nhà. Vừa hay thấy Úc Giai Mẫn bưng chậu nước đi tới phòng phía đông, cô mấy bước chạy theo, thấy Úc Giai Mẫn dứt khoát đổ nước lên giường Úc Tùng Thanh, trong nháy mắt chăn áo đều ướt sũng.
Úc Giai Giai ghen tị vô cùng, cô không chỉ muốn tạt nước lên giường Úc Tùng Thanh, còn muốn tạt cả lên giường Trình Tú Anh và Úc Hoành Định.
Úc Tùng Nham vui vẻ cầm bánh bao vừa ăn vừa xem, bên trong còn kẹp đậu phụ Tứ Xuyên và thịt kho, cũng không biết anh giấu được từ lúc nào, anh nói: “Tứ Nha, còn biết đi điều tra Lưu Đa Bảo nữa, thông minh ra rồi đấy.”
Úc Giai Giai: “Nhị bảo quá lời.”
Úc Tùng Nham đổi cách gọi: “Giai Giai.”
Cái cách gọi Nhị bảo này thật sự quá… khiến người ta thấy xấu hổ.
Cũng chỉ có Úc Tùng Xuyên cái mặt dày kia, mới thấy gọi mình là Ngũ bảo là được cưng chiều.
Ba thằng con trai nhà họ Úc đều được Trình Tú Anh gọi là “bảo”, con gái thì gọi là “nha”, trọng nam khinh nữ không hề che giấu.
Úc Giai Mẫn xách chậu đi ra: “Mau kiếm công việc, thật sự không kiếm được thì tự tìm một đối tượng tốt.”
Thấy Úc Giai Giai dường như đã thông suốt chút, cô nhắc: “Ở chỗ mình e là sắp phải đi nông thôn làm thanh niên trí thức rồi.”
Úc Giai Giai nhìn chị ba thêm mấy cái: “Chị cũng biết à?”
Úc Giai Mẫn: “Đoán dựa theo thông tin trên báo thôi, tin hay không tùy em, đừng nói ra ngoài. Chị không giúp em giới thiệu việc được, nhưng có thể giới thiệu cho em đối tượng có điều kiện tốt hơn.”
Úc Tùng Nham: “Nhà người ta đòi việc từ nhà mình thì không được, nhưng nhà mình đòi việc từ người ta, thì được.”
Công việc là bát cơm sắt, cả đời không lo.
Úc Giai Giai bĩu môi: “Em mới 17 tuổi, lấy chồng gì. Chính sách thực hiện cũng phải cần thời gian, em cố gắng thêm, kiểu gì cũng tìm được việc.”
Úc Tùng Nham: “Nhìn cái sự lanh lợi hôm nay của em, anh bày cho em một chiêu.”
Úc Giai Giai hỏi dồn: “Anh hai, anh nói đi.”
Úc Tùng Nham: “Em nấu ăn có năng khiếu, nếu được dì Triệu để mắt, nhận làm đồ đệ, thì chẳng phải công việc có rồi sao. Dì Triệu nhìn hung dữ, nhưng con người dì ấy rất tốt.”
Dì Triệu là đầu bếp chính của nhà máy cán thép, cũng sống trong khu nhà tập thể, chiếm hai gian phòng ở phía đông sân trong.