Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Phải nói là rất mới mẻ!
Điều này tuyệt đối làm thay đổi cách nhìn của Trình Tú Anh.
Úc Giai Giai làm bộ trầm ngâm: “Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột thì chỉ biết đào hang.”
Ánh mắt Trình Tú Anh nhìn Lục Tiểu Tình cũng thay đổi, đâu còn chút yêu thích nào. Bà có thể gả con gái cho một đối tượng không thông minh, nhưng không muốn sau này cháu nội cháu ngoại của mình đều ngu ngốc, dù chỉ một chút khả năng!
Con cái nhà họ Úc học hành rất tốt, thành tích đều đứng trong top 3.
Lục Tiểu Tình vội nói: “Chỉ là dì họ cháu, không có quan hệ huyết thống.”
Trình Tú Anh lúc này mới thở phào, nếu thật có quan hệ máu mủ thì nhất định phải chia tay.
Úc Giai Giai: “Ồ, cô thừa nhận Lưu Đa Bảo là thằng ngốc rồi.”
Cô nhìn Úc Tùng Thanh, cười khẩy: “Không biết lãnh đạo đồng nghiệp của anh có biết anh định tìm cho em gái ruột mình một thằng chồng ngốc không.”
Cô liếc Lục Tiểu Tình: “Nhà dì họ cô cho cô lợi ích gì, mà cô bán mạng giới thiệu cho một thằng què chân ngốc nghếch cho em gái đối tượng cô?”
Lục Tiểu Tình: ???
Cả nhà này không ai dễ lừa. Đâu giống Úc Tùng Thanh nói nào là em trai tốt, em gái ngoan. Cô siết chặt lòng bàn tay: “Đa Bảo chỉ là không thích học, nó không ngốc.”
Úc Tùng Thanh giận dữ: “Tiểu Tình, Lưu Đa Bảo là thằng ngốc? Cô lừa tôi?”
Anh quả thật không biết chuyện này.
Què chân thì không sao, ngốc thì không được!
Úc Tùng Xuyên trợn trắng mắt: “Tiểu học học tới mười năm mà không ngốc sao???”
Úc Giai Mẫn cười lạnh: “Anh cả, cái đầu anh như vậy mà cũng làm được kỹ thuật viên sao?”
Úc Tùng Nham vừa húp cháo vừa thêm dầu vào lửa: “Có đối tượng nhà ai mới lần đầu đến cửa nhà trai đã khiến gia đình người ta không yên, anh em chị em bất hòa? Muốn phân gia à?”
Lục Tiểu Tình là loại tai họa, gả vào nhà thì đừng ai mong được sống yên ổn, trừ khi phân gia.
Anh còn chưa lập gia đình, nào muốn phân gia, vì thế Lục Tiểu Tình vẫn đừng gả vào thì hơn.
Sắc mặt Trình Tú Anh rất xấu. Đúng vậy, mới đến ngày đầu đã muốn lấy việc của emba, gả em tư cho thằng ngốc, khiến mấy anh em suýt đánh nhau, trong nhà chỉ có Tứ Nha là dễ bắt nạt, mấy đứa khác đâu phải đèn cạn dầu. Đừng để cuối cùng thật sự phân gia.
Bà mới hơn 40 tuổi , mà đã bị con cái làm ầm ĩ đòi phân gia, đúng là mất mặt đến chết.
Úc Hoành Định cũng chướng mắt cô con dâu tương lai này, trực tiếp đuổi người: “Chuyện cưới xin để sau bàn, cũng muộn rồi, Tiểu Lục về nhà trước đi.”
Sắc mặt Lục Tiểu Tình vô cùng khó coi, cô không ngờ kết quả thành ra như vậy.
Hai chị em nhà họ Úc gả sớm, có lợi là mấy anh em trai, nếu không thì lấy đâu ra nhà để kết hôn. Kết quả lại không phát triển theo hướng cô nghĩ.
Ngay cả việc cô có thể thuận lợi gả vào hay không còn ng chưa chắc.
Cô phải xoay chuyển ấn tượng của Trình Tú Anh về mình. Cô vừa gọi một tiếng bác gái, Úc Giai Mẫn đã nắm lấy cánh tay cô ta tiễn ra khỏi nhà: “Tranh thủ trời còn sáng mà về, con gái đi đêm nguy hiểm.”
Úc Tùng Thanh ra ngoài tiễn cô Lục Tiểu Tình, lửa giận trong lòng Trình Tú Anh bốc lên: “Nó không biết đường về à? Con đứng lại cho mẹ!”
Úc Giai Giai tiếp tục châm dầu: “Đó là tâm can của anh cả, chứ không sao vì đối tượng mà hại em gái chứ. Bây giờ là em gái, sau này chưa biết chừng là anh em ba mẹ. Mấy cái đó còn đỡ, dù sao cũng là người một nhà. Nhưng anh cả dù sao cũng là kỹ sư, lỡ làm tổn hại lợi ích nhà máy… phải đi cải tạo mất. Con không muốn cả nhà mình ra Tây Bắc ăn cát đâu.”