Trương ma ma im lặng.
Hoàng hậu vốn bướng bỉnh, không nghe khuyên nên trước đây đã nhiều lần gây chuyện ở Từ Ninh cung. Bà từng khuyên Hoàng hậu đừng làm Thái hậu đau lòng nhưng bị nàng vô ý va phải, hông đập vào góc bàn nên nửa tháng mới xuống giường được.
"Vậy món ăn mà Hoàng hậu gửi đến thì sao ạ?" Trương ma ma do dự.
"Mang đi hâm nóng lại rồi tối bưng lên. Hoàng hậu tuy tính tình không tốt nhưng phẩm hạnh không đến nỗi nào. Nàng cùng lắm chỉ gửi canh tránh thai cho các phi tần đã thị tẩm chứ chưa thật sự hại ai. Nàng gây chuyện cũng chỉ vì không được Hoàng đế yêu thương, không giống như Lệ Quý phi..."
Thái hậu nhắm mắt lại.
"Thái hậu nương nương, Lệ Quý phi đã đi rồi, người đừng nghĩ nhiều nữa. Lão nô nghe Trữ Tú cung báo lại rằng sau khi Ngọc quý nhân thị tẩm, Hoàng hậu đã không cho người gửi canh tránh thai."
Không gửi? Lẽ nào Hoàng hậu thật sự đã thay đổi tính nết?
Vừa rồi, bà cứ đợi Hoàng hậu nói vào chuyện chính nhưng nàng không nói gì cho đến lúc đi, nên bà mới cho Trương ma ma đi tiễn. Bà nghĩ Hoàng hậu có lời khó nói, có lẽ sẽ bóng gió với Trương ma ma.
Nhưng trước đây Hoàng hậu dường như chẳng có lời nào không tiện nói thẳng với bà. Ngay cả lời đại nghịch bất đạo, nàng cũng nói ra không kiêng dè.
Nếu không phải vì điềm lành "mây lành ngự phượng" năm xưa, ngôi vị của nàng sớm đã bị phế rồi.
"Nàng có thể thay đổi tính nết tất nhiên là tốt, chỉ sợ nàng đang giả vờ."
"Thái hậu người đừng nghĩ nhiều nữa. Dù Hoàng hậu nương nương nghĩ thế nào, hiện tại người cũng được yên tĩnh hơn nhiều rồi."
Tai thì yên tĩnh, nhưng Thái hậu lại nghĩ lẽ nào Hoàng hậu muốn đòi lại quyền quản lý Lục cung?
Trên đường về cung, Thẩm Thanh Uyển rẽ vào ngự hoa viên.
Tuy là mùa thu nhưng ngự hoa viên vẫn đầy hoa tươi và thoang thoảng hương quế. Hoa quỳnh hiếm có cũng đã nở nên nàng tiện tay hái mấy đóa.
Về đến cung, Thẩm Thanh Uyển tìm một chiếc bình hoa rồi cắm trong tẩm cung.
"Nương nương, không phải người không cho Thái hậu nương nương cắm hoa trong tẩm cung sao? Sao người lại..." Trân Nhi không hiểu.
"Ta không cho Thái hậu cắm hoa vì bệnh ho của người chưa khỏi, mà cơn ho đó phần lớn liên quan đến hoa trong tẩm điện. Ta không ho nên có thể cắm." Thẩm Thanh Uyển vừa nói, vừa sửa lại cành hoa.
Là con gái, ai mà không thích hoa.
"Vậy lát nữa Trân Nhi sẽ dẫn người đến ngự hoa viên hái thêm hoa đẹp về cắm khắp chính điện và thiên điện. Lần sau Hoàng thượng đến, ngửi thấy cung điện thơm ngát có khi sẽ vui và ở lại qua đêm."
Thẩm Thanh Uyển: ...
Tô Thiên Hà lúc này vừa hay xách một thùng nước từ ngoài vào.
"Đúng vậy, Trân Nhi cô cô nói đúng. Lần sau Hoàng thượng đến Khôn Ninh cung, Hoàng hậu nương nương phải tìm cách giữ người lại. Nếu không được thì người hãy chuốc rượu Hoàng thượng, người say rồi sẽ không đi nơi khác."
Thẩm Thanh Uyển: ?
Nàng bị nước miếng của mình làm cho sặc, ho dữ dội.
Chuốc say Hoàng thượng? Nghe nói lúc còn là vương gia, hắn từng uống rượu với Duệ Thân vương trong phủ. Duệ Thân vương say đến ba ngày không xuống được giường, còn hắn không hề hấn gì. Lẽ nào một nữ nhân thâm cung như nàng lại có thể uống giỏi hơn Duệ Thân vương?
"Nương nương người không sao chứ ạ? Có phải hoa làm người ho không, nô tỳ sẽ cho người mang ra sân ngay."
Thẩm Thanh Uyển xua tay.
"Hôm nay có một chuyện, ta phải nói với hai người."
Tô Thiên Hà và Trân Nhi nhìn nhau, đồng loạt quỳ xuống đất: "Nô tài không dám, nương nương có chuyện gì xin cứ trực tiếp căn dặn."
"Ta biết các ngươi muốn giữ Hoàng thượng lại là vì tốt cho ta. Hoàng hậu không được sủng ái, sau lưng chắc chắn có nhiều lời đàm tiếu. Nhưng mặc họ nói gì khó nghe, các ngươi cứ coi như không biết. Dù họ không hài lòng, ta vẫn là Hoàng hậu, dù Hoàng thượng có sủng ái ta hay không."
Phi tần muốn gì có thể phải tranh giành, nhưng nàng là Hoàng hậu thì khác. Đồ tiến cống trong cung luôn có phần của nàng, dù Hoàng thượng có ban thưởng hay không. Đó là điểm khác biệt.
Phi tần được sủng ái có thể nhận được thứ quý hiếm, điều này nàng không có. Nhưng trên đời có được ắt có mất, ngay cả Hoàng thượng cũng không hoàn hảo. Dù tất cả phụ nữ trong hậu cung đều là của hắn, chưa chắc ai cũng thật lòng yêu hắn.
Hoàng thượng còn như vậy, nàng đâu cần vì vật ngoài thân mà ép mình làm việc không thích.
Thực ra, Thái hậu và Hoàng thượng để nguyên chủ vào cung không phải vì Nguyên Vũ Đế yêu thích, nhưng nàng ta ngay từ đầu đã không hiểu đúng vị trí của mình.
Nguyên chủ chỉ cần thuận theo ý Thái hậu và Hoàng thượng, hiếu thuận với Thái hậu, chăm sóc các a ca công chúa, lo liệu mấy việc vặt trong cung thì chắc chắn sẽ không ai bạc đãi nàng.
Nhưng những lời này, trong lòng hiểu là được, không thể nói ra.
"Sau này đừng nói chuyện tranh sủng hay giữ Hoàng thượng lại nữa. Nếu các ngươi thấy theo ta không có tiền đồ, ta có thể sắp xếp cho các ngươi đi nơi khác, hoặc thưởng tiền cho xuất cung."
"Nương nương nguôi giận, nô tài tuyệt đối không có ý đó, nô tỳ nguyện theo hầu nương nương." Tô Thiên Hà sợ đến trắng mặt, tự tát mình.
Thẩm Thanh Uyển ngắt lời hắn: "Không cần như vậy, ta không có ý trách phạt các ngươi."
Chuyện này không thể trách các nô tài. Chủ yếu do nguyên chủ sau ba năm thành hôn đã khóc lóc gây chuyện để được Nguyên Vũ Đế sủng ái. Nàng ngang ngược, bướng bỉnh, nhắm vào bất cứ ai được sủng ái và ngày nào cũng gửi canh tránh thai cho các phi tần đã thị tẩm. Vì vậy, hai tâm phúc của nàng mới cho rằng nàng muốn tranh sủng và liên tục nói những lời như vậy.
Nhưng nguyên chủ dù gây chuyện với Hoàng thượng vẫn đối xử rất tốt với nô tài của mình. Thẩm Thanh Uyển hiểu rõ họ cũng chỉ vì tốt cho nàng.
Nguyên chủ này thật ngốc! Chồng quyền thế, sống trong cẩm y ngọc thực, được mẹ chồng yêu thương, lại có các phi tần sinh con giúp mà không cần chịu đau. Cuộc sống tốt đẹp như vậy không hưởng, lại đi tranh sủng làm gì? Sống an nhàn tự tại, không màng thế sự chẳng tốt hơn sao?
"Nương nương, Trân Nhi từ nhỏ đã theo hầu nương nương. Nô tỳ dù có chết cũng không xuất cung, nô tỳ muốn cả đời hầu hạ người."
Ánh mắt Thẩm Thanh Uyển run lên: "Vậy thì hôm nay chúng ta nói rõ ràng rồi, sau này đừng bao giờ nói những lời giữ Hoàng thượng lại qua đêm hay tranh sủng nữa."
"Vâng, Hoàng hậu nương nương."
"Được rồi, đều đứng dậy đi. Lát nữa bữa tối mang đến, ta thưởng cho mỗi người các ngươi..." Ba ngón tay mà Thẩm Thanh Uyển giơ lên, lần lượt gập xuống: "Một con cua."
Nàng thầm trách mình đã quá bốc đồng.
Chập tối, Hiền phi vừa dỗ Tam a ca ngủ xong.
Hương Nhi từ ngoài bước vào: "Hiền phi nương nương, hôm nay Hoàng thượng đã lật thẻ bài của Ôn quý nhân, bây giờ đã đến Chung Túy cung rồi."