Hậu Cung Quá Khốc Liệt, Nương Nương Nằm Im Cũng Thắng

Chương 7: Chất Nữ

Trước Sau

break

Thẩm Thanh Uyển: ?

Hiền phi bị sao vậy?

Khi Thẩm Thanh Uyển chưa kịp phản ứng, Đức phi đã vội quỳ xuống.

"Hoàng hậu nương nương, đều là lỗi của thiếp, thiếp không nên lắm lời để các tỷ muội mới vào cung chê cười. Xin Hoàng hậu nương nương trách phạt."

Thẩm Thanh Uyển: ...

Ta nói thật lòng, không hề có ý khác hay ám chỉ ai. Đời người vui nhất là được ngủ đến khi tự tỉnh, huống hồ phải dậy sớm nói lời vô nghĩa với đám người lòng dạ khó lường.

"Được rồi, đều đứng dậy đi. Chuyện này không có gì to tát. Đức phi và Hiền phi đều là người cũ trong cung, lẽ ra phải làm gương cho các tỷ muội mới. Hai người thân phận cao quý, lại cùng theo hầu từ vương phủ nên phải hòa thuận với nhau."

"Hoàng hậu nương nương dạy phải, thiếp vô cùng lo sợ." Đức phi và Hiền phi đồng thanh.

"Các tỷ muội mới vào cung nếu có thiếu thốn hay không hiểu điều gì thì cứ hỏi Hiền phi, dù sao bây giờ nàng đang quản lý Lục cung. Giải tán đi."

Nếu họ không giải tán, Thẩm Thanh Uyển đã sắp nói thẳng: "Không có chuyện gì thì đừng đến làm phiền ta".

Hiền phi: ...

Nàng cảm thấy câu "có chuyện thì đến hỏi Hiền phi" của Hoàng hậu không chân thành nhưng không chỉ ra được điểm nào. Kể từ khi khỏi bệnh, Hoàng hậu ngày càng khó đoán.


Sau khi các phi tần rời đi, Thẩm Thanh Uyển dùng bữa trưa rồi ngủ nửa canh giờ. Trân Nhi bưng trà bánh đến. Nàng vừa ăn bánh hoa quế với trà Bích Loa Xuân mới tiến cống, vừa thầm nghĩ trà xanh đúng là thứ giải ngấy tốt nhất.

"Nương nương, người thật sự không vội chút nào sao? Hoàng thượng tối nay đã lật thẻ bài của Ôn quý nhân rồi." Trân Nhi nói.

"Không vội. Hôm nay là Ôn quý nhân, mai có thể là An thường tại, kia lại là Dung đáp ứng. Nếu Hoàng thượng long thể an khang, người có thể lần lượt sủng hạnh hết mọi người."

Trân Nhi: ...

Nhưng cũng phải có chừng mực. Nếu thật sự khiến long thể Nguyên Vũ Đế suy kiệt, e rằng các phi tần trong cung đều phải ở góa.

"Nương nương, Trân Nhi không nói chuyện này. Ý của Trân Nhi là, nhiều tú nữ vào cung như vậy, e rằng ngày Hoàng thượng đến Khôn Ninh cung sẽ càng ít hơn. Nương nương vẫn nên nghĩ cách, sớm ngày mang thai hoàng trưởng tử, dù có một công chúa cũng tốt..."

Thẩm Thanh Uyển nghe Trân Nhi nói mà lòng đã bay đến chín tầng mây, chỉ nghĩ đến chuyện không muốn ăn cá, thịt hay gà vịt.

"Lát nữa ngươi hỏi nhà bếp xem còn cua không, bữa tối ta vẫn muốn ăn cua."

Trân Nhi: ...

Nàng xem như đã hiểu, từ khi khỏi bệnh, nương nương nhà mình chỉ còn hứng thú với ăn uống.

"Bảo nhà bếp muộn một chút hãy dọn bữa."

"Nương nương lát nữa có việc gì sao ạ?" Trân Nhi tò mò hỏi.

Thẩm Thanh Uyển nghiêm túc lắc đầu: "Vừa ăn hết một đĩa bánh hoa quế lại uống nhiều trà nên hơi no."

Trân Nhi: ...

Ăn no uống đủ và không có gì làm, Thẩm Thanh Uyển định đi thăm Thái hậu, đồng thời xem thử bệnh tình của bà có đỡ hơn không sau khi những chậu cúc được dời đi.

Vì là Hoàng hậu nên Thẩm Thanh Uyển đi lại trong hậu cung không bị cản trở. Nàng đến Từ Ninh cung, nghe cung nữ báo Thái hậu đang ở trong tẩm cung nên đi thẳng vào. Bất ngờ, nàng thấy một nữ nhân lạ đang trò chuyện thân mật với Thái hậu, bèn lúng túng dừng bước, thầm hối hận vì không cho người báo trước.

Thái hậu hiền từ gọi nàng lại ngồi cùng.

Nàng thấy Thẩm Thanh Uyển liền đứng dậy hành đại lễ.

"Tham kiến Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế. Thiếp, Hỉ thường tại, thỉnh an Hoàng hậu nương nương."

Hỉ thường tại? Thảo nào nàng thấy quen mắt, ra là một trong các tú nữ mới. Nhưng sao nàng ta lại ở cung của Thái hậu?

"Đứng dậy đi. Đã vào cung thì đều là tỷ muội, không cần đa lễ."

"Hoàng hậu, Hỉ thường tại là chất nữ của Ai gia. Nàng từng gặp Hoàng đế một lần lúc nhỏ và luôn nhớ nhung, vì vậy đã cầu xin Ai gia cho tham gia tuyển tú. Không ngờ lại được chọn..."

Thẩm Thanh Uyển lúng túng cười, không biết nên nói gì dù chuyện này cũng có thể đoán trước.

"Hỉ thường tại, con về trước đi, Ai gia nói chuyện với Hoàng hậu một lát."

"Vâng, thưa cô mẫu."

Hỉ thường tại hành lễ với Thẩm Thanh Uyển rồi rời khỏi. Trong tẩm cung chỉ còn lại hai người, không khí lập tức trở nên ngượng ngùng.

Thái hậu biết Nguyên Vũ Đế đã đến chỗ Ôn quý nhân thay vì ở lại Khôn Ninh cung. Bà đoán Thẩm Thanh Uyển đến là để nói chuyện này, vì trước đây nàng từng nhiều lần gây sự vì việc tương tự.

Thái hậu đang nghĩ cách an ủi thì Thẩm Thanh Uyển đã mở lời trước: "Mẫu hậu, bệnh ho của người đã đỡ hơn chút nào chưa ạ?"

Thái hậu ngẩn người vì không ngờ nàng lại hỏi chuyện này. Bà nghĩ lại mới nhận ra, từ lúc Thẩm Thanh Uyển cho dời hoa đi, cơn ho của bà đã khỏi hẳn và mấy ngày nay không tái phát.

"Đỡ nhiều rồi, vẫn là cách của Hoàng hậu hữu hiệu."

Thẩm Thanh Uyển mỉm cười, càng chắc chắn về phỏng đoán của mình: "Mẫu hậu, nhi thần có hầm lê với xuyên bối, có tác dụng nhuận phế. Tuy không phải là thuốc nhưng rất tốt cho việc hồi phục sau cơn ho."

"Hoàng hậu có lòng rồi, Trương ma ma mau nhận lấy."

Thái hậu ngẩn người rồi bất an. Ba năm qua, Hoàng hậu đến Từ Ninh cung chỉ để tố cáo hoặc bắt bà hạ chỉ ép Nguyên Vũ Đế đến chỗ mình. Bà không mong nàng hiếu thuận, chỉ mong được yên ổn để sống thêm vài ngày.

"Mẫu hậu, ngày thường người có thể cho thêm chút mật ong vào nước uống. Mật ong trị ho cũng rất tốt, đôi khi còn hiệu quả hơn một số loại thuốc. Thuốc có ba phần độc, thay vì uống nhiều thuốc đắng, không bằng thử một số món ăn bài thuốc."

Thẩm Thanh Uyển nói không ngớt khiến Thái hậu nhất thời không biết đáp lời.

"Mẫu hậu, nếu dời hoa đi mà bệnh ho của người đã đỡ thì tuyệt đối đừng dời chúng quay lại. Nếu muốn ngắm hoa, người nhất định phải cách xa một chút, tốt nhất là nên ít đến ngự hoa viên."

Thẩm Thanh Uyển thấy không còn gì để dặn dò nên phúc thân hành lễ.

"Mẫu hậu, nhi thần không còn việc gì, xin cáo lui trước."

Thái hậu ngẩn người một lúc mới hoàn hồn, bèn sai Trương ma ma tiễn Thẩm Thanh Uyển ra cửa cung và ban cho nàng một hộp bột vẽ mày Loa Tử.

"Hoàng hậu về rồi à? Nàng có nói gì không?"

"Bẩm Thái hậu nương nương, Hoàng hậu đã về rồi ạ. Lão nô đã tiễn người ra cửa cung, Hoàng hậu nương nương không nói gì cả."

"Không nói gì cả?"

"Vâng, không nói gì cả. Thái hậu nương nương, người nói xem có phải Hoàng hậu nương nương sau một trận bạo bệnh, đột nhiên nghĩ thông suốt rồi không."

"Nếu thật sự nghĩ thông suốt thì tốt, chỉ sợ nàng bây giờ chỉ đang giả vờ. Ngươi phải biết, tối hôm mồng một, Hoàng đế không ở lại cung của nàng."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc