Hậu Cung Quá Khốc Liệt, Nương Nương Nằm Im Cũng Thắng

Chương 6: Đề Phòng Hậu Hoạ

Trước Sau

break

Tô Cát Tường và Trương ma ma cũng nói những lời tương tự với Nguyên Vũ Đế và Thái hậu. Lúc này, Nguyên Vũ Đế đang ở trong cung của Thái hậu.

"Nếu các tú nữ không liên quan đến Hoàng hậu, cứ để Hiền phi tùy ý sắp xếp chỗ ở," Thái hậu thản nhiên nói.

"Vâng, thưa Mẫu hậu," Nguyên Vũ Đế đáp. "Đợt này tuyển được hơn hai mươi tú nữ, nhi thần thấy nhiều quá nên đã gửi một số đến phủ các hoàng thân, trong đó vẫn còn vài vị vương gia chưa thành thân."

"Vậy cũng tốt," Thái hậu gật đầu. "Hoàng hậu đã chọn nhiều tú nữ như vậy thì cũng phải nể mặt nàng. Ai gia nghe nói con đã sắc phong một Ôn quý nhân, vậy hãy phong thêm một quý nhân trong số những người Hoàng hậu vừa ý."


Khi danh sách sắc phong được gửi đến Cảnh Dương cung, Hiền phi rơi vào thế khó. Nàng suy đi tính lại, cuối cùng giữ lại những người Hoàng hậu chọn. Tú nữ được Nguyên Vũ Đế phong làm Thuần quý nhân thì được phân đến Diên Hi cung ở cùng Đức phi.

Hiền phi cho rằng dù tú nữ này có quan hệ gì với Hoàng hậu hay không, việc gửi người mà Hoàng hậu muốn giữ đến ở cùng Đức phi cũng không sai. An thường tại đến Vĩnh Hòa cung ở cùng Thục phi. Hỉ thường tại dọn vào Hàm Phúc cung của Cẩm tần. Cát thường tại ở Trường Xuân cung của Trinh tần. Dung đáp ứng dọn vào Trữ Tú cung của Lệ tần.

Ôn quý nhân là người được Hoàng thượng chú ý nhất trong buổi tuyển tú, nên Hiền phi giữ lại trong cung của mình. Nàng ta sau này ắt sẽ được sủng ái, chỉ cần nhớ đến sự chăm sóc của Hiền phi lúc mới vào cung là có thể nói giúp vài lời khi cần. Giữ nàng ta bên cạnh cũng là một cách phòng hậu họa.

Sau khi sắp xếp xong chỗ ở cho các tú nữ, danh sách được gửi đến chỗ Thái hậu trước tiên. Thái hậu đã lớn tuổi, đấu đá cả đời nên giờ không muốn quản những chuyện có thể bỏ qua. Các tú nữ mới vào cung địa vị thấp, chỉ có thể ở cùng các phi tần chủ vị, đợi sau khi được tấn phong và ban cung điện mới dọn ra ngoài.

Thái hậu thấy chỗ ở tạm thời không có gì đáng xem, bèn lướt qua rồi cho người gửi đến cung của Hoàng hậu. Đây chỉ là một bước đúng lệ, vì Hiền phi đã sắp xếp ổn thỏa và bà cũng đã xem qua, nên chắc Hoàng hậu sẽ không điều chỉnh nhiều dù có không vừa ý.

Thẩm Thanh Uyển xem qua cũng không thấy vấn đề gì. Nàng nói với tổng quản Nội vụ phủ: "Ôn quý nhân này có vẻ rất hợp ý Hoàng thượng, mới vào cung đã là quý nhân, việc phong tần chỉ là sớm muộn. Chẳng bao lâu nữa sẽ được tấn phong thành chủ vị một cung, hay là để nàng ấy ở một viện riêng, đỡ phiền phức dọn đi dọn lại. Hơn nữa, nàng ấy ở một mình, Hoàng thượng đến cũng tiện hơn."

Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp: "Ngươi cứ truyền lại đúng sự thật cho Hoàng thượng. Còn việc có để Ôn quý nhân ở riêng hay không vẫn do người quyết định."

"Vâng!"


Nguyên Vũ Đế nhíu mày khi nhìn danh sách và nghe tổng quản Nội vụ phủ truyền lời.

"Hoàng hậu thật sự nói vậy?"

"Bẩm Hoàng thượng, nô tài không dám giấu giếm, đây đều là lời của Hoàng hậu nương nương."

"Vậy nàng có nói để Ôn quý nhân ở đâu không?"

"Bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương nói, Chung Túy cung vẫn luôn bỏ trống, lại gần Dưỡng Tâm điện của Hoàng thượng nhất, là một nơi ở không tồi."

Hoàng thượng khép danh sách lại, đưa cho tổng quản Nội vụ phủ: "Vậy cứ làm theo lời Hoàng hậu đi."

Khi tổng quản thái giám của Nội vụ phủ tuyên đọc thánh chỉ, Hiền phi ở Cảnh Dương cung tức đến phát điên. Hoàng hậu sau cơn bạo bệnh vẫn luôn ra vẻ không tranh giành, hiền lương thục đức, hóa ra đây mới là nước cờ của nàng ta.

Hiền phi chỉ muốn giữ một phi tần mà Nguyên Vũ Đế yêu thích trong cung mình, thế mà cũng chướng mắt nàng ta. Nàng không thể gây chuyện, vì nếu làm vậy sẽ tỏ ra mình không hiểu chuyện.

Thẩm Thanh Uyển, chúng ta cứ chờ xem.


Sau khi các tú nữ vào cung ổn định, những ngày ngủ đến mặt trời lên cao của Thẩm Thanh Uyển cũng kết thúc. Hoàng hậu bệnh lâu nên các phi tần trong hậu cung cũng lười biếng theo, không cần dậy sớm thỉnh an. Nay người mới vào cung, phải hành đại lễ với Hoàng hậu.

Sáng sớm, các phi tần đã tập trung đông đủ ở chính điện Khôn Ninh cung, chỉ thiếu Hiền phi. Đầu tiên, các phi tần cũ thỉnh an, sau đó đến lượt người mới.

"Các ngươi đã vào cung thì phải giữ lễ tiết, luôn nhớ mình là cung phi. Hậu cung hòa thuận cũng có ích cho tiền triều của Hoàng thượng. Sau này hãy hòa thuận với nhau, sinh thêm cho Hoàng thượng vài vị a ca và công chúa. Hiện nay mọi việc lớn nhỏ trong hậu cung đều do Hiền phi nương nương quản lý, người mới vào cung nếu có thiếu thốn gì, cứ trực tiếp đến tìm Hiền phi nương nương là được..."

Thẩm Thanh Uyển vừa dứt lời, Hiền phi đã vội vã bước vào: "Thiếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương, xin Hoàng hậu nương nương thứ tội, thiếp đến muộn."

"Không sao," Thẩm Thanh Uyển nhàn nhạt nói.

"Ôi, Hiền phi nương nương thật là ra oai quá nhỉ. Phi tần khắp cung đều biết hôm nay người mới thỉnh an Hoàng hậu và đã sớm đến Khôn Ninh cung rồi, sao người lại đến muộn vậy?" Đức phi mỉa mai.

Kể từ sau chuyện cái yếm uyên ương, Nguyên Vũ Đế không còn đến Diên Hi cung của nàng nữa. Nàng đang một bụng tức, không ngờ Hiền phi lại không biết điều như vậy.

"Bẩm Hoàng hậu nương nương, do tối qua Tam a ca quấy khóc, Hoàng thượng thương thiếp cả đêm không ngủ nên đặc biệt cho phép thiếp dậy muộn hơn một chút. Vì vậy thiếp mới đến muộn. Là lỗi của thiếp," Hiền phi phúc thân xin tội.

"Không sao, Hiền phi đến rồi thì ngồi xuống trước đi," Thẩm Thanh Uyển vốn đã định cho giải tán, nhưng Hiền phi đột nhiên đến nên xem ra còn phải ứng phó thêm vài câu.

"Dù Hoàng thượng cho phép, người cũng sẽ không để Hiền phi bất kính với Hoàng hậu chứ? Hơn nữa hôm nay còn có nhiều tỷ muội mới lần đầu thỉnh an, Hiền phi là chủ vị một cung, lại làm gương như vậy sao?"

"Đức phi nương nương, Hoàng hậu nương nương còn chưa nói gì thiếp, sao người lại sốt sắng thế. Người chưa từng làm mẹ, tất nhiên không biết nỗi vất vả khi nuôi một đứa trẻ. Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đều có thể thông cảm cho thiếp, người có phải hơi vượt quá phận sự rồi không."

"Hừ, Ngọc quý nhân cũng có a ca, sao người ta có thể đến sớm thỉnh an Hoàng hậu, mà ngươi lại không được..."

Thẩm Thanh Uyển nhìn hai người đang lời qua tiếng lại mà thấy đau đầu. Vốn dĩ họ chỉ đấu đá ngấm ngầm, nhưng từ sau chuyện cái yếm uyên ương, họ không thèm che đậy nữa.

"Được rồi," Thẩm Thanh Uyển nhíu mày. "Hiền phi vừa phải chăm sóc Tam a ca, vừa quán xuyến Lục cung vốn đã vất vả, buổi sáng dậy muộn cũng khó tránh."

Nụ cười trên mặt Hiền phi cứng lại. Nàng ta luôn cảm thấy lời này của Thẩm Thanh Uyển có ẩn ý, lẽ nào bây giờ nàng ta khỏe rồi, muốn thu lại quyền quản lý Lục cung?

Nàng ta đây không phải là tự chuốc lấy phiền phức sao?

Sắc mặt Hiền phi trắng bệch, quỳ thẳng xuống đất.

"Hoàng hậu nương nương, thiếp không vất vả, đều là lỗi của thiếp. Thiếp không nên đến muộn vào lúc các muội muội mới vào cung lần đầu đến thỉnh an người."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc