Hậu Cung Quá Khốc Liệt, Nương Nương Nằm Im Cũng Thắng

Chương 5: Tuyển Tú

Trước Sau

break

Qua mấy nhóm liên tiếp, Nguyên Vũ Đế vẫn không chọn được ai ưng ý.

Thái hậu tỏ ra sốt ruột: “Hoàng đế, Ai gia thấy các tú nữ này ai nấy đều nổi bật, chẳng lẽ không có một người nào vừa ý con sao?”

Nguyên Vũ Đế không nói, chỉ lặng lẽ thở dài.

Sắc mặt Thái hậu vốn không tốt, lại càng khó coi hơn khi bà nhìn sang Hiền phi lộng lẫy chói mắt. Có một phi tần diêm dúa như vậy ngồi so sánh thì còn chọn tú nữ thế nào được nữa?

Hiền phi lúng túng sửa lại trang sức trên tóc. Nàng ta trang điểm lộng lẫy vì tưởng Hoàng hậu cũng vậy, ai ngờ Hoàng hậu lại ăn mặc giản dị.

“Hoàng đế con nối dõi ít ỏi, vẫn nên vì giang sơn xã tắc mà suy nghĩ. Nếu thật sự không có ai vừa mắt, vậy thì chọn mấy người ngoan ngoãn, yên tĩnh ở lại trong cung hầu hạ.”

Hoàng đế tuyển tú vừa để vỗ về đại thần, củng cố triều cương, vừa để làm phong phú hậu cung, nhưng mục đích chính vẫn là nối dõi tông đường.

Ở mấy nhóm tiếp theo, Nguyên Vũ Đế chỉ qua loa chọn hai người. Tú nữ được chọn theo cách này vào cung chắc chắn sẽ không được sủng ái.

Sắc mặt Thái hậu càng lúc càng khó coi.

Thẩm Thanh Uyển cảm thấy hơi buồn ngủ. Nàng dậy quá sớm nên sáng chỉ húp hai ngụm cháo, không có khẩu vị. Buổi tuyển tú đã kéo dài gần một canh giờ nên giờ nàng thật sự thấy đói.

“Cá vược béo, rau non giòn nấu canh ngon, kiều mạch chín dầu mới làm bánh thơm.”

Bánh kiều mạch ăn với canh cá vược rau non quả là mỹ vị. Trưa nay ăn cá vược được không nhỉ?

Trong lúc Thẩm Thanh Uyển đang lơ đãng, Thái hậu đột nhiên gọi tên nàng: “Hoàng hậu thấy thế nào?”

Thấy Hoàng thượng không chọn được ai, Thái hậu muốn tự quyết định nhưng lại sợ làm Nguyên Vũ Đế không vui, nên mới kéo nàng ra làm bia đỡ đạn.

“Mẫu hậu, nhi tức thấy rất tốt. Vị tú nữ này mày thanh mắt tú, xinh đẹp hơn cả tiên nữ, mang một vẻ đẹp mộc mạc tự nhiên. Đặc biệt là khí chất toát ra từ giữa chân mày và đôi môi, vừa thanh nhã dịu dàng, lại vừa tạo cảm giác thân thiết. Mắt nhìn của Mẫu hậu quả nhiên là tuyệt vời.”

Nguyên Vũ Đế vốn lơ đãng, định giữ lại tú nữ cho Thái hậu vui lòng. Nhưng nghe Thẩm Thanh Uyển khen ngợi, hắn nhìn lại và cũng thấy nàng ta quả thật xinh đẹp, đoan trang.

Nguyên Vũ Đế ho nhẹ một tiếng để che giấu điều gì đó: “Nếu Mẫu hậu và Hoàng hậu đều thích, vậy thì giữ lại đi.”

“Mẫu hậu, nhi thần thấy vị ở ngoài cùng bên trái cũng không tệ. Da như mỡ đông, người đầy đặn tròn trịa, vừa nhìn đã biết dễ sinh nở.”

Giọng Thẩm Thanh Uyển vừa dứt, Thái hậu kinh ngạc, Nguyên Vũ Đế chấn động, ngay cả Hiền phi cũng phải nhìn về phía nàng.

Hoàng hậu vốn ghét nhất chuyện phi tần được sủng ái. Khi Hiền phi mang thai, nếu không có Nguyên Vũ Đế và Thái hậu che chở, e là đã không giữ được thai. Ngoại trừ Tam a ca, các a ca và cách cách khác đều sinh ra trước khi Hoàng hậu vào cung. Nàng ta còn thường ban canh tránh thai cho các phi tần sau thị tẩm.

Bây giờ lại có thể nói ra lời “dễ sinh nở”?

“Ừm, không tệ, vậy thì người này cũng giữ lại đi.”

Thái hậu không hiểu Thẩm Thanh Uyển đang giở trò gì, nhưng cũng không tiện bác bỏ vì nàng đã mở lời. Dù sao hậu cung có thêm một phi tần không được sủng ái cũng chẳng đáng kể.

Ở những nhóm sau, Thẩm Thanh Uyển lại chọn thêm vài người. Nàng không hiểu triều chính nhưng có tiêu chuẩn tuyển tú rất rõ ràng: xinh đẹp và mông to, vì nghe nói như vậy dễ sinh.

Nguyên Vũ Đế con cái ít ỏi, nếu không có thêm con, nàng e rằng sử sách sau này bên cạnh tiếng thơm minh quân sẽ ghi thêm dòng “tiếc là hiếm muộn”.

Sau đó, dù là người Thái hậu chọn hay Nguyên Vũ Đế thích, Thẩm Thanh Uyển đều gật đầu đồng ý giữ lại.

Thái độ này của Hoàng hậu khiến Hiền phi ngồi không yên. Nàng ta đoán Hoàng hậu không phải đã đổi tính, mà vì nhận ra mình gây sự cũng không được Nguyên Vũ Đế để mắt tới, nên mới chuyển hướng sang đám tú nữ. Đưa nhiều người đẹp vào cung cùng lúc, chẳng phải là thấy Hiền phi được sủng ái nên cố tình gây khó dễ sao?

Hiền phi nghĩ đến những cái tên cha mình dặn dò, nên khi thấy họ trong nhóm tú nữ sau, nàng cũng đề nghị giữ lại. Nàng ta vốn tưởng Hoàng hậu sẽ từ chối, nào ngờ Thẩm Thanh Uyển không chỉ đồng ý hết mà còn khen nàng có mắt nhìn.

Lần này, Hiền phi hoàn toàn không thể nhìn thấu được nàng.

Không chỉ Hiền phi, mà cả Thái hậu và Nguyên Vũ Đế cũng hoang mang. Nhìn thái độ của Thẩm Thanh Uyển, họ đều cảm thấy nàng đang giả vờ và sắp gây chuyện.

Buổi tuyển tú vốn phải đến trưa mới xong, nhưng nhờ sự tán thành “cái này không tệ, cái kia rất tốt” của Thẩm Thanh Uyển mà mọi việc kết thúc sớm hơn dự kiến.

Thẩm Thanh Uyển đỡ Thái hậu đứng dậy: “Nhi tức đưa Mẫu hậu về cung.”

“Không cần đâu, Ai gia thấy sắc mặt Hoàng hậu không được tốt. Bệnh nặng mới khỏi vẫn nên nghỉ ngơi nhiều, con sớm về cung đi.”

“Vậy nhi tức xin cáo lui trước.” Thẩm Thanh Uyển hành lễ xong liền đi thẳng về cung không dừng lại chút nào.

Thái hậu và Nguyên Vũ Đế nhìn nhau. Hoàng hậu đi quá vội, hành vi hôm nay lại khác thường, họ e rằng sau khi tú nữ vào cung, nàng sẽ lại gây chuyện.

Hiền phi đi cuối cùng. Lưng nàng ta có di chứng sau khi sinh Tam a ca, ngồi một buổi sáng đã đau không chịu nổi. Thái hậu và Hoàng hậu đều đi bộ, nên dù Cảnh Dương cung ở xa, nàng ta cũng không tiện cho người khiêng kiệu vì sợ khoa trương.

Tỳ nữ Hương Nhi dìu nàng ta khập khiễng đi theo sau Hoàng hậu, nhưng Thẩm Thanh Uyển bước quá nhanh nên chẳng mấy chốc đã khuất bóng.

“Nương nương, Hoàng hậu nương nương hôm nay sao vậy? Thường ngày chẳng phải nàng ta ghét nhất Hoàng thượng đến chỗ các phi tần khác sao, hôm nay sao lại tự mình chọn nhiều tú nữ vào cung như vậy?” Hương Nhi không hiểu.

“Hừ.” Hiền phi cười lạnh: “Vào cung hơn một năm, cả trên dưới trong cung này ai mà không biết, Hoàng thượng đến nay vẫn chưa viên phòng với Hoàng hậu. Nàng ta đây là thấy mình không gây sự được gì nữa, bèn bắt đầu giả vờ hiền lương thục đức. Giả vờ cho ai xem chứ.”

“Nhưng Hoàng hậu sau trận ốm này trông có vẻ mệt mỏi hơn hẳn.”

“Ngươi truyền lời cho cha, bảo ông ấy điều tra kỹ những tú nữ mà Hoàng hậu đã chọn, xem ngày thường có qua lại gì với nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu không.” Ánh mắt Hiền phi tối sầm lại.

“Vâng, nương nương, nô tỳ đi làm ngay.”

Chập tối, khi Hiền phi vừa dùng bữa xong và đang đau đầu xem danh sách tú nữ từ Nội vụ phủ thì Hương Nhi mang tin về.

“Nương nương, đã điều tra rồi, những tú nữ này đều không có bất kỳ quan hệ nào với nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu nương nương.”

“Thật sao?”

“Không sai chút nào ạ.”

Hiền phi trầm tư. Tuyển tú là cơ hội tốt để lôi kéo phe phái, vậy mà Hoàng hậu lại không cài cắm tâm phúc nào vào cung. Rốt cuộc nàng ta đang giở trò gì?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc