Hậu Cung Quá Khốc Liệt, Nương Nương Nằm Im Cũng Thắng

Chương 4: Canh Tránh Thai

Trước Sau

break

Nguyên Vũ Đế không nói gì, chỉ thấy lòng ngột ngạt và dâng lên một nỗi bực dọc không tên.

Chẳng lẽ sau trận ốm nặng, Hoàng hậu thật sự đã thay đổi tính nết? Trước đây, nàng nhất định sẽ gây sự để giữ hắn lại. Vì thế, suốt một thời gian dài hắn không dám dùng bữa tối ở Khôn Ninh cung, cứ ăn trưa xong là vội tìm cớ rời đi.

Hôm nay nàng không những không giữ, mà còn đuổi hắn về. Đuổi một lần không được lại đuổi lần thứ hai!

Khi Nguyên Vũ Đế ngoảnh đầu nhìn lại, nến trong Khôn Ninh cung vừa lúc đã tắt.

Ngủ rồi sao?

Chẳng lẽ bệnh tình của nàng vẫn chưa khỏi hẳn như lời nàng nói?

Nghĩ vậy, lòng Nguyên Vũ Đế mới dễ chịu hơn một chút. Hắn căn dặn: “Sáng mai, mang một ít đồ bổ thượng hạng đến cho Hoàng hậu, bồi bổ thân thể cho nàng.”

Ngừng một lát, hắn lại nói: “Trẫm đã lâu không gặp Ngọc quý nhân, đến chỗ Ngọc quý nhân đi.”

“Bày giá đến Trữ Tú cung…”

Sáng hôm sau, Thẩm Thanh Uyển đang dùng bữa thì Trân Nhi vào giúp nàng trang điểm.

“Nương nương, tối qua người thị tẩm là Ngọc quý nhân. Thang thuốc đã chuẩn bị xong, đợi Hoàng thượng đi rồi cho người mang qua đó được không ạ?”

Thang thuốc?

Thẩm Thanh Uyển khẽ mím môi, định hỏi là thuốc gì thì sực hiểu ra. Thang thuốc ban sau khi thị tẩm hẳn là canh tránh thai.

Nguyên chủ chưa từng viên phòng với Nguyên Vũ Đế. Đối với các phi tần được sủng ái, nàng ta muốn ra tay cũng phải nể Hoàng thượng, nhưng lại không ngần ngại ức hiếp những quý nhân nhỏ bé như Ngọc quý nhân.

Nghĩ lại, Ngọc quý nhân quả là đáng thương. Nàng vào phủ hầu hạ Nguyên Vũ Đế từ khi hắn còn là Vương gia. Do tính tình thật thà, không giỏi tranh sủng, dù đã sinh hạ Nhị a ca mà nàng vẫn chỉ là một quý nhân nhỏ. Vì Nhị a ca sinh ra đã ốm yếu, Ngọc quý nhân dồn hết tâm sức cho con, không còn hơi sức để ý đến ân sủng. Nàng một năm gặp Hoàng thượng chưa đến hai lần mà vẫn phải uống canh tránh thai, thật là bị dồn đến đường cùng.

Nguyên chủ này thật giỏi gây chuyện không biết mệt.

“Thôi, không cần ban nữa.”

“Hả?” Trân Nhi tưởng mình nghe nhầm, kinh ngạc thốt lên.

Thẩm Thanh Uyển lặp lại: “Không cần ban canh tránh thai nữa. Sau này các phi tần khác thị tẩm cũng không cần chuẩn bị.”

Trân Nhi tuy không hiểu nhưng không hỏi thêm. Vì hầu hạ bên cạnh nàng từ nhỏ, nàng tin chủ tử làm vậy ắt có lý do. Nhưng nàng lại nghĩ đến một chuyện khác.

“Nương nương, tối qua nô tỳ thấy Hoàng thượng dùng xong bữa tối là muốn nghỉ lại cung chúng ta, sao người cứ đuổi ngài ấy đi? Người có biết không, Hoàng thượng trước nay chưa từng viên phòng với người, trong cung này có biết bao lời ra tiếng vào…”

“Có sao? Bổn cung sao lại không biết.”

“Ý nương nương là…?”

“Bổn cung không nhìn ra Hoàng thượng muốn ở lại chỗ nào cả.”

Trân Nhi nghẹn lời.

Thẩm Thanh Uyển cau mày, một tay nghịch lọn tóc, vẻ mặt trầm ngâm. Nếu Nguyên Vũ Đế thật sự có ý đó, nàng quả thực phải nghĩ cách đối phó.

Hai người đang nói chuyện thì Tổng quản thái giám Tô Cát Tường dẫn người của Nội vụ phủ mang đến rất nhiều đồ bổ, nào là nhân sâm núi thượng hạng, lộc nhung, hà thủ ô, thậm chí cả một củ nhân sâm ngàn năm.

Hôm qua Thái hậu ban trâm phượng, hôm nay Hoàng thượng lại tặng nhiều đồ bổ. Thẩm Thanh Uyển không kìm được cong môi, nghĩ rằng mình đang được hưởng phúc của nguyên chủ. Nàng đoán hai mẹ con họ bao năm nay đã bị nguyên chủ gây sự đến phát sợ, nên mới vỗ về trước để phòng nàng gây chuyện trong kỳ tuyển tú bảy ngày sau.

Mùng chín tháng tám là ngày tuyển tú.

Thái hậu ân chuẩn, Hiền phi và Đức phi được giải cấm túc.

Thẩm Thanh Uyển dậy từ sớm, ngồi trước bàn trang điểm để Trân Nhi chải đầu.

“Nương nương, sáng sớm nô tỳ đã lau sạch ba bộ trâm cài người thích nhất rồi. Người xem hôm nay đeo trâm vàng, trân châu, hay phỉ thúy ạ? Người nhất định phải trang điểm thật lộng lẫy, làm lu mờ tất cả đám tú nữ kia.”

Thẩm Thanh Uyển cau mày nhìn ba bộ trang sức Trân Nhi đưa tới, vì vừa nhìn đã biết chúng rất hợp với nguyên chủ.

“Đi lấy bộ bằng ngọc tím kia ra đây.”

“Hả?” Trân Nhi kinh ngạc, “Nương nương, hôm nay là ngày tuyển tú, người đeo trâm ngọc tím chẳng phải là để người khác lấn át sao? Nô tỳ nghe nói, Hiền phi cũng sẽ đến đại điển tuyển tú.”

Thẩm Thanh Uyển không nói gì. Nàng nhìn mình trong gương đồng, khoác y phục màu hồng nhạt, choàng khăn voan, tà váy xếp ly, làn da tựa mỡ đông, khí chất thanh tao như lan. Chiếc trâm ngọc tím búi trên mái tóc đen óng trông vô cùng hài hòa.

“Đã là tuyển tú thì đương nhiên phải lấy tú nữ làm trọng, không cần ăn mặc quá khoa trương.”

Nói rồi, Thẩm Thanh Uyển cầm giấy son mím nhẹ lên môi.

Chủ tử nhà mình rốt cuộc bị làm sao vậy? Bệnh đến hồ đồ rồi sao? Trân Nhi tuy không hiểu nhưng vẫn làm theo lời nàng.

Thẩm Thanh Uyển và Nguyên Vũ Đế một trước một sau đến chính điện tuyển tú. Thái hậu và Hiền phi đã an tọa, đang nói chuyện.

Theo quy củ, chỉ Quý phi mới được tham dự đại điển tuyển tú. Nhưng từ khi Lệ Quý phi qua đời, vị trí này vẫn bỏ trống. Hiền phi nhờ có công quản lý lục cung và có a ca nên thân phận tôn quý, mới được hưởng vinh dự này.

Thẩm Thanh Uyển thấy bên cạnh Thái hậu còn một chỗ trống, liền phúc thân hành lễ rồi ngồi xuống.

Hiền phi mặc hoa phục lộng lẫy, đầu đầy trang sức vàng điểm thúy, trông vô cùng kiều diễm. Nàng ta có vẻ ngạc nhiên khi thấy Thẩm Thanh Uyển, người vốn luôn muốn nổi bật, hôm nay lại ăn mặc giản dị. Trang phục của Hiền phi ngược lại có phần lấn át cả Hoàng hậu.

“Hoàng hậu nương nương cát tường, thiếp xin thỉnh an Hoàng hậu nương nương…”

“Đứng lên đi.” Thẩm Thanh Uyển tùy ý xua tay, thái độ đó lại càng khiến Hiền phi thêm không tự tại.

“Những ngày qua thiếp vẫn luôn ở Cảnh Dương cung đóng cửa sám hối, chưa kịp đến tạ ơn Hoàng hậu nương nương, mong người đừng trách tội.”

“Tạ ơn?” Thẩm Thanh Uyển không hiểu.

“Lần trước chuyện Đức phi vu khống thiếp, nương nương có thể không để trong lòng, nhưng thiếp thì vẫn luôn ghi nhớ. Thiếp thật không biết làm sao để cảm tạ ơn che chở ngày đó của người.” Hiền phi cười rạng rỡ.

Thẩm Thanh Uyển mỉm cười: “Ngày đó Đức phi cũng chỉ bị người ta xúi giục. Bổn cung tin ngươi không phải là loại người nông cạn như vậy.”

Vẻ mặt Hiền phi lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Thái hậu nghe nàng nói những lời như vậy cũng rất ngạc nhiên.

“Hoàng hậu rất hiểu chuyện. Lục cung hòa thuận là phúc khí của Ai gia và Hoàng đế. Sau này trong cung có thêm chị em mới, cũng phải hòa thuận với nhau. Đợi khi thân thể Hoàng hậu không còn gì đáng ngại, chuyện hậu cung vẫn phải do con tự mình quản lý.”

Nụ cười trên mặt Hiền phi có phần gượng gạo: “Vâng, thưa Thái hậu nương nương.”

Thẩm Thanh Uyển không muốn quản. Chuyện hậu cung tuy không lớn không nhỏ nhưng lại quá phiền phức. Nguyên Vũ Đế và Thái hậu đối đãi với nàng như vậy, việc cần làm vẫn phải làm, nhưng nàng muốn trốn tránh ngày nào hay ngày đó.

Thẩm Thanh Uyển biết rõ Hiền phi rất vui lòng quản lý chuyện hậu cung.

“Mẫu hậu, nhi tức còn cần điều dưỡng một thời gian, đành phải làm phiền Hiền phi muội muội thêm một dạo nữa.”

“Hoàng hậu nương nương không cần khách khí, thiếp rất sẵn lòng san sẻ lo âu cho người.”

Thái hậu không nói gì, chỉ cảm thấy Thẩm Thanh Uyển đang giả vờ.

“Giờ lành đã đến…”

Tuyển tú bắt đầu, tú nữ tiến vào theo nhóm tám người. Thẩm Thanh Uyển chỉ định yên lặng làm vật trang trí, không đưa ra ý kiến. Những cô gái được chọn vào đây đều đã qua kiểm tra kỹ lưỡng về dung mạo và xuất thân, nào cần lo có sai sót gì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc