Hậu Cung Quá Khốc Liệt, Nương Nương Nằm Im Cũng Thắng

Chương 3: Mây Lành Ngự Phượng

Trước Sau

break

Thái hậu thấy nàng dường như có điều khó nói.

“Trương ma ma, cho người dời mấy chậu cúc này đến hậu viện, tìm nơi có nắng tốt mà chăm sóc.”

“Vâng, thưa Thái hậu nương nương.”

Thẩm Thanh Uyển không ngờ Thái hậu lại dễ dàng tin lời mình như vậy, nên càng cảm thấy nguyên chủ thật quá giỏi gây chuyện.

Thái hậu từng chiến thắng trong cuộc cung đấu khốc liệt để đưa con trai lên ngôi, nên ngoài mưu lược, bà còn có lòng đề phòng rất lớn. Dù nguyên chủ đã gây ra nhiều chuyện, Thái hậu vẫn tin tưởng nàng vô điều kiện, khiến đáy lòng Thẩm Thanh Uyển bất giác dâng lên một tia xúc động.

“Thật ra, trước đây thái y từng khuyên không nên đặt những chậu cây này trong tẩm cung. Nhưng chúng là do Tiên đế ban thưởng khi Ai gia được sắc phong Quý phi. Lúc còn ở Dực Khôn cung, Ai gia trồng chúng ngoài sân. Giờ chuyển đến Từ Ninh cung, trong sân đã trồng đầy tùng trúc, không tiện chặt bỏ nên Ai gia đành cho người mang vào trong điện…”

Hai người đang nói chuyện thì Nguyên Vũ Đế từ bên ngoài bước vào.

Thấy thái giám và cung nữ đang ôm chậu cây đi ra, hắn vừa định hỏi thì đã thấy Thẩm Thanh Uyển đang ngồi bên giường Thái hậu.

Thẩm Thanh Uyển vận áo lụa xanh biếc, tôn lên làn da như mỡ đông và khí chất thanh tao như hoa lan. Nàng chỉ cài một chiếc trâm phượng đơn giản, khác hẳn dáng vẻ lộng lẫy thường ngày.

Thấy Nguyên Vũ Đế đến, Thẩm Thanh Uyển đứng dậy hành lễ: “Mẫu hậu, Hoàng thượng đã đến rồi, nhi tức xin phép về cung trước, hôm khác lại đến thăm người.”

Nguyên Vũ Đế lạnh nhạt nhìn bóng lưng nàng, cảm thấy bước chân nàng hơi vội.

“Mẫu hậu, sao nàng ta lại ở chỗ người?”

“Nàng ấy nói là tự tay làm chút đồ ăn mang đến cho Ai gia.”

Nguyên Vũ Đế luôn thấy Thẩm Thanh Uyển không có ý tốt, vì ngày thường nàng ta hay cậy vào sự sủng ái của Thái hậu để gây chuyện. “Mẫu hậu hôm nay cảm thấy thế nào ạ?”

“Uống bao nhiêu thuốc đắng như vậy, chẳng phải vẫn như cũ sao.”

“Mẫu hậu không phải thích nhất những chậu cây đó sao, tại sao lại cho người dời hết đến hậu viện?”

“Là ý của Hoàng hậu.”

“Thẩm Thanh Uyển?” Nguyên Vũ Đế cau mày, “Mẫu hậu, chuyện mây lành ngự phượng năm đó là thật hay giả, không ai biết được. Bao năm nay nàng ta gây sóng gió trong hậu cung đã đành, nay còn can dự cả vào việc bài trí trong cung của người, thật quá phép tắc.”

Thái hậu nói với giọng đầy ẩn ý: “Thà tin là có còn hơn không. Hoàng đế đừng quên, người mà Tiên đế muốn lập làm Thái tử năm đó là Duệ Thân vương. Thẩm Thanh Uyển vốn có hôn ước với hắn, nhưng sau khi con thành thân với nàng, Duệ Thân vương đột nhiên mắc bệnh nặng. Nếu không, ngôi vị Thái tử đã thuộc về Duệ Thân vương, và đại quyền hậu cung cũng chẳng rơi vào tay Hiền phi. Hoàng đế nếu thật sự không thích nàng, cứ nuôi nàng tử tế trong cung, không cần để tâm đến là được.”

Nguyên Vũ Đế cúi mắt: “Là nhi thần suy nghĩ không chu toàn, khiến Mẫu hậu phiền lòng rồi.”

“Hai ngày nữa là kỳ tuyển tú nữ. Nàng là Hoàng hậu chính cung, nếu lúc này vắng mặt, sẽ khó tránh khỏi lời đàm tiếu của thiên hạ. Con đại hôn với nàng ba năm mà đến nay vẫn chưa viên phòng, trong lòng Hoàng hậu khó tránh có oán hận. Hiền phi và Đức phi làm sai, Ai gia đã phạt họ đóng cửa sám hối rồi. Hôm nay là mùng một, buổi tối Hoàng đế hãy đến cung Hoàng hậu dùng bữa đi.”

Trên đường về, Thẩm Thanh Uyển thấy một cậu bé đang bắt cá bên ao.

“Đứa trẻ này là ai vậy?”

“Thưa nương nương, là Đại a ca, Giang Văn Lan.”

Thẩm Thanh Uyển thầm cảm thán vì hiếm thấy con của một phi tần đã qua đời lại được nuôi nấng khỏe mạnh như vậy giữa chốn thâm cung. Nhưng nàng thắc mắc sao giờ này thằng bé lại ở đây mà không đến thư phòng.

“Về cung thôi.”

Chập tối, Nguyên Vũ Đế dẫn theo đoàn hầu cận đến Khôn Ninh cung.

“Hoàng thượng.”

Nguyên Vũ Đế ngẩng mắt liếc nhìn Thẩm Thanh Uyển, thấy nàng mặc y phục mỏng manh và trông gầy hơn thường ngày.

“Hôm nay là mùng một, Trẫm đến dùng bữa tối cùng Hoàng hậu. Thấy thân thể Hoàng hậu đã khá hơn, Trẫm cũng yên tâm rồi. Vài ngày nữa, Trẫm sẽ giao lại quyền quán lý lục cung vào tay Hoàng hậu.”

“Hoàng thượng không cần vội. Hôm nay thái y vừa đến bắt mạch, nói Bổn cung cần tĩnh dưỡng thêm vài ngày. Thời gian qua, Hiền phi muội muội quản lý hậu cung tận tâm tận lực, đã cắt giảm không ít những khoản chi tiêu không cần thiết. Tạm thời cứ để muội ấy quản lý đi ạ.”

Nghe Thẩm Thanh Uyển nói, ấn đường Nguyên Vũ Đế giật nhẹ, vì nếu người khác nói thì có thể tin, nhưng từ miệng nàng lại như điềm báo giông bão.

Ngoài cửa sổ gió hiu hiu, mây đen cuồn cuộn kéo đến, sấm rền vang, dường như sắp có một trận mưa lớn.

Không khí có chút ngượng ngùng nên Thẩm Thanh Uyển mời Nguyên Vũ Đế ngồi xuống bàn. Cung nữ liền lần lượt dọn lên các món ăn do Ngự thiện phòng chuẩn bị.

Ngày thường, Thẩm Thanh Uyển chỉ dùng vài món do Ngự thiện phòng mang tới. Nay có Hoàng thượng đến, bàn ăn được bày đầy ắp, ngoài mấy món nàng thích thì còn lại đều là món Nguyên Vũ Đế ưa chuộng, chỉ tiếc không có cua.

“Hoàng thượng, dùng bữa trước đi ạ, lát nữa mưa lớn sẽ không tiện về.”

Nghe vậy, bàn tay cầm đũa của Nguyên Vũ Đế khựng lại.

Hắn ngẩng mắt nhìn về phía Thẩm Thanh Uyển.

Nàng sở hữu một vẻ đẹp thanh tú, khác hẳn nét kiều diễm của Đức phi hay sự rực rỡ của Hiền phi. Vì vậy, dù ban đầu không kỳ vọng gì khi lập nàng làm Hậu, Nguyên Vũ Đế đã thực sự sững sờ khi lần đầu gặp mặt.

Chỉ là tính cách của nàng khiến hắn không có chút hứng thú nào.

Lúc này, Thẩm Thanh Uyển chỉ mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt. Cổ tay áo thêu mẫu đơn xanh và mây lành bằng chỉ bạc, càng làm nổi bật làn da trắng ngần, rực rỡ động lòng người.

Thẩm Thanh Uyển yên lặng dùng bữa, không nói gì thêm. Có Nguyên Vũ Đế ở đây, nàng không thể ăn tự nhiên như thường lệ và cảm thấy vô cùng gò bó.

Nàng thầm tính toán tại sao Nguyên Vũ Đế đã ăn no mà vẫn chưa rời đi, vì nếu hắn không đi, nàng sẽ không cầm cự nổi cơn buồn ngủ.

Chẳng lẽ hắn định ở lại đây đêm nay?

Không thể nào, vì hai người đã đại hôn ba năm mà hắn chưa từng ở lại qua đêm. Ngay cả những ngày bắt buộc phải đến Khôn Ninh cung, hắn cũng chỉ ghé qua dùng bữa trưa để tránh phải nghỉ lại.

Thẩm Thanh Uyển nghĩ có lẽ hắn ngại rời đi ngay sau khi ăn xong, nên bèn mở lời giúp: “Hoàng thượng, thần thiếp ăn xong rồi. Nếu người không có việc gì khác, xin sớm về nghỉ ngơi, sáng mai còn phải thượng triều.”

Lần đầu nghe Thẩm Thanh Uyển nói vậy, Nguyên Vũ Đế còn có suy nghĩ khác, nhưng đây đã là lần thứ hai nàng tiễn khách.

Sắc mặt hắn dần trầm xuống: “Hoàng hậu sớm nghỉ ngơi đi, Trẫm còn có tấu chương cần phê duyệt, về Dưỡng Tâm điện trước đây.”

“Thần thiếp cung tiễn Hoàng thượng.”

Nguyên Vũ Đế: …

Động tác đứng dậy hành lễ này của nàng cũng nhanh quá thì phải.

Nguyên Vũ Đế vừa rời đi, Thẩm Thanh Uyển đã lười biếng ngáp một cái, tắm rửa qua loa rồi nằm lên giường.

Người xưa nói “xuân buồn ngủ, thu mệt mỏi” quả không sai. Nếu Nguyên Vũ Đế ở lại thêm chút nữa, e là nàng đã thiếp đi thật rồi.

“Thưa Hoàng thượng, trông trời sắp mưa rồi, người định về Dưỡng Tâm điện hay đến cung của vị nương nương nào nghỉ ngơi ạ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc