Nguyên Vũ Đế kinh ngạc quay đầu lại. Hoàng hậu bị bệnh đến hỏng não rồi sao mà lại nói Hiền phi bị oan, Đức phi bị người ta xúi giục?
So với những câu thường nói trước đây như “Lôi hết bọn họ ra ngoài chém cho Bổn cung” hay “Giết, không được chừa một ai, giết hết cho Bổn cung!”, lời nói vừa rồi không chỉ bình thường hơn nhiều mà như của hai người khác nhau.
Nguyên Vũ Đế nhất thời hơi bối rối. Hắn liếc nhìn khay thức ăn: “Cua tính hàn, Hoàng hậu thân thể chưa khỏi nên ăn ít thôi. Trẫm còn có tấu chương cần phê duyệt, sẽ không ở lại dùng bữa cùng Hoàng hậu.”
Thẩm Thanh Uyển cúi người: “Cung tiễn Hoàng thượng.”
Nguyên Vũ Đế đi được hai bước lại không kìm được quay đầu nhìn Thẩm Thanh Uyển. Lúc này nàng đã ngồi lại trước khay thức ăn, tay cầm kéo vàng nạm ngọc chăm chú cắt càng cua.
Nguyên Vũ Đế: ...
Nguyên Vũ Đế vừa đi, Trân Nhi đã không kìm được: “Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng mấy tháng mới đến Khôn Ninh cung một lần, sao người không giữ ngài ấy lại dùng bữa?”
Nàng thầm nghĩ Hoàng hậu không nên ăn cua nhưng không dám nói ra.
“Chỗ cua này chỉ đủ một mình Bổn cung ăn thôi.”
Trân Nhi: ...
Thẩm Thanh Uyển mút một miếng chân cua, cảm thấy nước chấm của Ngự thiện phòng còn thiếu vị: “Đi, lấy cho Bổn cung ít đường trắng lại đây.”
Khi Nguyên Vũ Đế còn là Vương gia, phủ ông đã có ba trắc phi là Đức phi, Hiền phi và Thục phi hiện nay, cùng vài thị thiếp.
Thật ra, Nguyên Vũ Đế vốn thiên về Hiền phi cho ngôi Hoàng hậu hơn, vì nàng dịu dàng hiểu chuyện, cha lại là Trấn Viễn Đại tướng quân.
Nguyên Vũ Đế lập nguyên chủ làm Hậu vì một lý do đơn giản: lúc nàng ra đời, mây lành đầy trời. Vừa hay có một vị tăng nhân đi qua thuận miệng nói câu “mây lành ngự phượng”.
Người nói vô tình nhưng người nghe hữu ý, nên sau khi nghe chuyện, Thái hậu đã cầu xin Tiên đế ban hôn. Dù nguyên chủ khi đó đã có hôn ước với Duệ Thân vương, Tiên đế vẫn không lay chuyển được Thái hậu nên đành chấp thuận.
Nguyên Vũ Đế và nguyên chủ đại hôn được bảy ngày thì Tiên đế lập Duệ Thân vương làm Thái tử. Nào ngờ Duệ Thân vương đột nhiên bệnh nặng, nôn ra máu không ngừng, nên mới đổi sang lập Nguyên Vũ Đế. Chuyện này càng khiến Thái hậu tin vào lời tiên tri “mây lành ngự phượng”.
Sau khi Tiên đế băng hà và Nguyên Vũ Đế đăng cơ, nguyên chủ cậy có Thái hậu che chở nên ngang ngược hống hách, chuyên nhắm vào các phi tần được sủng ái.
Nhưng đó đều là chuyện của nguyên chủ.
Thẩm Thanh Uyển thấy Nguyên Vũ Đế không phải người dễ bị sắp đặt. Nếu hoàn toàn không tin chuyện “mây lành ngự phượng”, hắn đã không dung túng nguyên chủ lộng hành suốt ba năm, khuấy đảo hậu cung mà còn liên tục ban thưởng.
Nguyên chủ này thật nghĩ không thông.
Sống trong cảnh ăn ngon mặc đẹp, được chăm sóc chu đáo, Thẩm Thanh Uyển của hiện tại chỉ muốn an phận. Nàng cho rằng chỉ cần giữ vững ngôi vị Hoàng hậu, Nguyên Vũ Đế và Thái hậu sẽ không gây khó dễ hay dễ dàng phế truất mình.
Vậy tranh giành với đám phi tần để làm gì? Nàng đã là Hoàng hậu, sau này a ca của phi tần nào đăng cơ thì nàng vẫn là Thánh mẫu Hoàng thái hậu.
Nghĩ kỹ lại, quan trọng nhất là giữ quan hệ tốt với các phi tần có a ca. Ví dụ như lúc Đức phi tố cáo Hiền phi, nàng đã lên tiếng bênh vực.
Thẩm Thanh Uyển thầm khen mình: “Làm tốt lắm!”
Thẩm Thanh Uyển ăn xong bàn cua, trời vẫn còn sớm. Xem ra những ngày tháng an nhàn ở hậu cung còn dài, đêm đằng đẵng phải tìm gì đó để giết thời gian.
“Đi lấy cho Bổn cung ít đường đỏ và bột năng.”
Trân Nhi ngẩn người: “Nương nương, không phải còn mấy ngày nữa mới đến kỳ kinh của người sao, cần đường đỏ làm gì ạ?”
Đương nhiên là làm trà sữa trân châu.
Thẩm Thanh Uyển đang phân vân giữa hồng trà và lục trà nên không để ý lời Trân Nhi nói. Ngược lại, Trân Nhi thấy vẻ mặt nghiêm túc của nàng thì sợ đến rùng mình: “Nô tỳ đi lấy ngay.”
Sáng hôm sau, Thẩm Thanh Uyển mang trà sữa trân châu đã làm đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu. Tuy có “mây lành ngự phượng” của nguyên chủ hộ thân, nàng vẫn thấy nên dựa vào Thái hậu để sống yên ổn trong hậu cung.
Từ Ninh cung là cung điện tốt nhất trong các cung phía đông và tây. Thái hậu ăn chay niệm Phật, dù thích hoa vẫn không cho chặt tùng bách và trúc xanh trong vườn để trồng. Tuy nhiên, tẩm cung và chính điện của bà lại bày đầy hoa tươi.
Khi Thẩm Thanh Uyển đến tẩm cung, Thái hậu đang dùng bữa sáng. Bà vừa ăn được hai miếng liền ho dữ dội.
“Mang xuống đi.”
“Thái hậu nương nương, người mới ăn được hai miếng, hay là ăn thêm chút nữa đi ạ? Người vốn sức khỏe đã không tốt, ăn ít như vậy chắc chắn không được đâu.” Trương ma ma đau lòng nói.
Nhưng Thái hậu xua tay: “Không có khẩu vị, cứ mang xuống trước đi, Ai gia nói chuyện với Hoàng hậu một lát.”
Thái hậu nhất quyết không ăn, Trương ma ma đành lui xuống.
“Chuyện hôm qua Ai gia đã nghe rồi. Đức phi tính tình thẳng thắn, cũng do bị người khác xúi giục. Hiền phi tuy vô tội nhưng cũng vì tự làm mất yếm mà gây họa. Ai gia đã phạt các nàng ba tháng bổng lộc, ở trong cung chép kinh sám hối, coi như trừng phạt nhỏ để răn đe. Hoàng hậu thấy thế nào?”
Lông mi Thẩm Thanh Uyển khẽ run. Nàng hiểu Thái hậu đã lầm ý mình, có lẽ do sợ nàng lại gây sự làm mất mặt hoàng gia nên đã ra tay trước. Hiểu được ý tứ đó, nàng cúi người: “Mẫu hậu thưởng phạt phân minh, nhi tức không có ý kiến.”
Thái hậu rất ngạc nhiên vì nàng không gây sự. Hai người cứ thế ngồi yên, không khí nhất thời hơi khó xử vì không tìm được chuyện để nói.
Thái hậu cũng đã bị nguyên chủ làm cho sợ hãi nhiều năm. Thấy lần này nàng hiểu chuyện, bà liền ban cho Thẩm Thanh Uyển chiếc trâm phượng trên đầu.
Khi bà cúi người định giúp nàng cài trâm thì lại ho một trận nữa.
“Thái hậu ho nặng như vậy suốt sao ạ?”
“Đều là bệnh cũ thôi.”
Thái hậu uống một ngụm trà Trương ma ma đưa tới.
“Mấy năm trước, bệnh ho của Thái hậu mùa đông ít tái phát, mùa xuân lại nặng hơn, nhưng hai năm nay thì thường xuyên hơn nhiều.”
Nghe Trương ma ma nói, sắc mặt Thẩm Thanh Uyển có chút phức tạp.
Còn có thể thế nào nữa, chẳng phải do bị nguyên chủ chọc tức sao? Nếu thật là bệnh ho, mùa đông lạnh lẽo đáng lẽ phải nặng hơn. Đằng này Thái hậu lại nặng hơn vào mùa xuân, nghe giống dị ứng phấn hoa hơn.
“Mẫu hậu, hay là thử dời mấy chậu cúc trong cung đi nơi khác, xem bệnh ho có giảm không ạ?”
“Hoàng hậu, việc này có lý do gì chăng?”
“Cái này...”
Thẩm Thanh Uyển cau mày. Nàng không hiểu y thuật, chuyện dị ứng phấn hoa cũng chỉ là phỏng đoán. Nếu dời hoa đi mà bệnh tình Thái hậu thuyên giảm thì tốt, còn nếu không...