Hậu Cung Quá Khốc Liệt, Nương Nương Nằm Im Cũng Thắng

Chương 9: Cá Mặn

Trước Sau

break

Hiền phi không đáp, tay đang cầm chén trà chỉ khựng lại đôi chút.

"Bên Hoàng hậu đã biết tin chưa?"

"Chắc là biết rồi. Ban đầu, chẳng phải chính Hoàng hậu nương nương đã sắp xếp cho Ôn quý nhân ở Chung Túy cung sao? Giờ Ôn quý nhân là người đầu tiên được sủng hạnh trong số các tú nữ, há chẳng phải đúng ý người rồi ư?"

"Nếu thật sự đúng ý người thì tốt, chỉ e rằng nàng ta muốn lấy lòng Hoàng thượng nhưng cuối cùng lại thành gậy ông đập lưng ông."

"Nô tỳ nghe nói hôm nay Hoàng hậu nương nương đã dẫn cung nhân hái không ít hoa tươi trong Ngự hoa viên."

Hiền phi cười khẩy: "Trang hoàng cung điện lộng lẫy hơn nữa thì có ích gì? Nếu Hoàng thượng không đến thì cũng chỉ một mình nàng ta ngắm nghía. Chuyện này cả cung đều biết, chẳng phải sẽ thành trò cười cho thiên hạ hay sao?"

Hương Nhi cũng không nhịn được cười: "Cứ tưởng sau cơn bệnh, Hoàng hậu nương nương đã thực sự thay đổi tính nết, nào ngờ lại dùng thủ đoạn tầm thường như vậy để tranh sủng."

"Nàng ta dùng chút thủ đoạn nhỏ để tranh sủng thì thôi, còn hơn là nhổ sạch hoa cỏ trong hoa viên của Bổn cung." Ánh mắt Hiền phi trầm xuống.

Nghĩ đến chuyện này, nàng lại không nén được giận. Chỉ vì ghen tức chuyện nàng mang thai Tam a ca, Hoàng hậu đã nhổ sạch toàn bộ hoa cỏ trong cung nàng.

Chuyện này, Thái hậu và Hoàng thượng đã không lên tiếng thì ai dám đắc tội với Hoàng hậu để khôi phục lại sân viện như cũ?

Hoàng hậu dù không được sủng ái vẫn là Hoàng hậu.

Mỗi lần nhìn khoảng sân trơ trụi, lòng nàng lại bức bối.

"Chuyện này Hoàng thượng biết không?"

"Việc này thì nô tỳ không rõ."

Hiền phi trầm ngâm. Mai là Tết Trung thu, ngày rằm Hoàng thượng phải đến cung của Hoàng hậu.


Sáng sớm hôm sau.

Thẩm Thanh Uyển bị Trân Nhi gọi dậy từ rất sớm.

"Nương nương, người không thể ngủ thêm được nữa. Hôm nay là Tết Trung thu, lát nữa người nhà của các vương phủ sẽ đến thỉnh an, nếu người chưa dậy thì thất lễ lắm."

Nhanh vậy đã đến Trung thu rồi sao?

Việc hậu cung đã có Hiền phi quán xuyến, những chuyện như cung yến nàng không cần bận tâm nên suýt quên mất ngày lễ quan trọng này.

Thẩm Thanh Uyển ngồi trước gương đồng để Trân Nhi chải tóc cho mình.

Tô Thiên Hà bước vào: "Hoàng hậu nương nương, Nhu quý nhân đến ạ."

"Nhu quý nhân?"

Thẩm Thanh Uyển khó hiểu lặp lại.

"Chính là Ôn quý nhân ạ. Người vừa thị tẩm đêm qua, sáng nay đã được Hoàng thượng ban phong hiệu là ‘Nhu’."

Khi nói những lời này, đầu ngón tay đang chải tóc của Trân Nhi khẽ run lên vì không đoán được Hoàng hậu sẽ có phản ứng gì.

Trước kia, khi Bạch quý nhân được ban phong hiệu, Hoàng hậu đã kiếm cớ phạt người quỳ một buổi trưa, cắt hết ban thưởng cùng nửa năm bổng lộc, sau đó còn thường xuyên gây sự. Cả cung đều biết người làm vậy vì ghen ghét Bạch quý nhân được sủng ái.

Sau này chẳng rõ vì sao, Hoàng thượng dần không còn tới cung của Bạch quý nhân nữa, Hoàng hậu mới chịu buông tha.

"‘Nhu’... Dịu dàng như ngọc, mềm mại tựa nước. Đó là kiểu tính cách mà Hoàng thượng yêu thích."

Trân Nhi: "..."

Hoàng hậu bây giờ không còn đặt hết tâm tư vào Hoàng thượng nữa, điều đó đã khiến nàng thấy khó hiểu. Sao bây giờ người còn có thể bình thản khen ngợi cả phong hiệu của phi tần khác thế này?

Nàng thật sự không thể hiểu nổi.

Thôi rồi! Hoàng hậu nương nương chắc chắn là bệnh đến hồ đồ rồi.

"Cho nàng ấy vào đi."

"Thiếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an." Nhu quý nhân nghiêm túc hành đại lễ.

"Đứng dậy đi, đã vào cung đều là tỷ muội, không cần đa lễ. Nghe nói tối qua Hoàng thượng nghỉ lại ở cung của muội, sao không ngủ thêm mà lại đến đây sớm vậy?"

"Thiếp đến để chải tóc cho nương nương."

Nhu quý nhân nói rồi tiến đến sau lưng Thẩm Thanh Uyển, nhận lấy lược gỗ từ tay Trân Nhi.

"Thiếp mới vào cung, quy củ và lễ nghi còn nhiều điều chưa quen, nếu có gì không phải, mong nương nương đừng trách tội. Thiếp vào cung đã được ở riêng tại Chung Túy cung là nhờ ân điển của nương nương, thiếp vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Mấy ngày nay, thiếp phải theo các ma ma học lễ nghi nên chưa kịp đến tạ ơn, xin nương nương lượng thứ."

Thẩm Thanh Uyển thản nhiên cười, hóa ra là vì chuyện này.

"Đây đều là chuyện nhỏ nhặt, muội cứ ở cho quen là được. Nếu còn thiếu thốn gì, cứ trực tiếp nói với Hiền phi, nàng ấy sẽ lo liệu giúp muội."

"Thiếp không thiếu gì ạ. Lúc mới vào cung, Hoàng hậu nương nương đã ban thưởng rất nhiều thứ rồi."

Nói đến ban thưởng, những thứ đó đều do Nội vụ phủ chuẩn bị. Phần thưởng cho các tú nữ mới vào cung đều giống hệt nhau, vốn không phải chuyện to tát, Nhu quý nhân quả là quá khách sáo.

Nhưng tính cách của Nhu quý nhân này quả thật rất dịu dàng.

"Nương nương, chải xong rồi ạ, mời người xem qua."

Nhu quý nhân cầm một chiếc gương đồng đứng sau lưng Thẩm Thanh Uyển.

"Nương nương, đây là kiểu tóc Kinh Hồng."

"Không ngờ tay nghề của Nhu quý nhân lại khéo léo đến vậy."

Thẩm Thanh Uyển soi gương, quay đầu qua lại, quả thật trông có thần thái hơn hẳn ngày thường. Búi tóc tựa như một con tiên hạc sắp dang cánh bay, vô cùng sống động.

Kiểu tóc này thường thấy ở các Tiên nữ Tán hoa.

"Nương nương quá khen rồi, người thích là được ạ."

Hai người đang nói chuyện thì nhà bếp mang bữa sáng đến.

"Nhu quý nhân đã dùng bữa sáng chưa?"

Nhu quý nhân lắc đầu.

"Vậy ở lại dùng bữa cùng ta đi." Thẩm Thanh Uyển nhiệt tình mời.

Hai người vừa dùng bữa sáng vừa trò chuyện.

"Nương nương, sau khi tiếp xúc với người thiếp mới phát hiện, người dường như không giống những lời đồn đại bên ngoài."

Thẩm Thanh Uyển khựng lại, tò mò hỏi: "Bên ngoài đồn về Bổn cung thế nào?"

Nụ cười trên mặt Nhu quý nhân cứng lại, nàng chợt nhận ra điều gì, vội vàng đặt đũa xuống rồi quỳ rạp xuống đất.

"Xin nương nương thứ tội, thiếp lỡ lời rồi ạ."

Hành động đột ngột của Nhu quý nhân khiến Thẩm Thanh Uyển ngỡ ngàng. Nàng sững người một lát rồi vội đỡ Nhu quý nhân dậy: "Chỉ là đôi câu chuyện phiếm, muội không cần căng thẳng như vậy, mau đứng dậy dùng bữa đi."

Nhu quý nhân lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, cảm giác như vừa từ Quỷ Môn Quan trở về.

Hoàng hậu dường như thật sự không có ý ra oai mà còn rất dễ gần, vì dù nàng có lỡ lời, người cũng không trách tội.

Thẩm Thanh Uyển lại có suy nghĩ hoàn toàn khác. Mình đã sống an phận đến thế này rồi, sao người ngoài vẫn còn hiểu lầm sâu sắc về mình như vậy?

Không được.

Phải triệt để làm một kẻ an phận mới được.


Nhu quý nhân dùng xong bữa sáng rồi rời đi, Thẩm Thanh Uyển còn thưởng cho nàng một ít trang sức.

Thẩm Thanh Uyển bận rộn cả ngày để tiếp đãi người nhà của các hoàng thân quốc thích, từ vương phi đến công chúa, nói đến khô cả họng.

May mà Thái hậu đã cử Trương ma ma đến giúp, nếu không nàng thật sự sợ mình không phân biệt nổi ai với ai, lỡ gây chuyện nực cười thì sẽ làm mất thể diện hoàng gia.

Vì Trung thu gia yến là một yến tiệc lớn trong cung nên không thể ăn mặc quá tùy tiện.

Thẩm Thanh Uyển chọn một bộ hoa phục màu vàng.

Khi kiệu của Thẩm Thanh Uyển đến trước cửa Bảo Hòa điện, người nhà của các hoàng thân đang tụm năm tụm ba trò chuyện.

Từ xa, nàng thoáng nghe có người nói: "Hôm nay Duệ Thân vương cũng sẽ tới."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc