"455!! Cứu mạng!!!"
"Đừng có giả chết nữa! Nếu bây giờ mày mà không nói cho tao biết phải làm gì tiếp theo, tao sẽ chết chắc ở đây đó!"
Bên ngoài, Tạ Đức vẫn giữ vẻ mặt lạnh như tiền, lặng lẽ nhích người ra xa nhân vật chính vài bước. Nhưng bên trong, cậu đang nghiến răng nghiến lợi gào thét tên 455 không ngừng trong đầu.
Nhân vật chính đương nhiên là rất đẹp trai. Cái vẻ đẹp thanh nhã như gió xuân phơi phới, vừa ôn hòa khiêm tốn lại vừa ngông cuồng phóng khoáng toát lên khí chất tự do. Mặc áo sơ mi trắng, đi giày thể thao, trông hệt như một học giả nho nhã lịch thiệp.
Tạ Đức đau lòng nghĩ: Cũng chỉ ngang ngửa mình bây giờ thôi chứ gì.
Nhớ lại ba tháng huấn luyện tăng cường ma quỷ mà mình vừa trải qua, Tạ Đức lại không kìm được mà rùng mình, chỉ muốn gào khóc thảm thiết. Quãng thời gian đó quả thực quá tàn khốc, quá bi thảm, quá mức khủng khiếp. Cứ nghĩ đến thôi là tim gan cậu lại run lên bần bật. 455 đúng là một thằng điên! Đồ khốn!!!
Cậu hận bản thân mình lúc trước, sao không mặc kệ nó cho rồi!
Giờ thì hay rồi, dây thần kinh biểu cảm trên mặt cậu hình như đã bị 455 giật điện cho tê liệt luôn.
Chẳng lẽ sau này cậu sẽ biến thành một tên mặt liệt thật sao?
[Ký chủ ٩(◦`꒳´◦)۶, bình tĩnh, anh đang làm tốt lắm đó!]
[(ง •̀_•́)ง, ba tháng huấn luyện quả nhiên không uổng phí! Ký chủ tiến bộ vượt bậc, đối mặt với nhân vật chính mà vẫn giữ bình tĩnh được như thế cơ mà!]
Bình tĩnh cái con khỉ! Đừng có tưởng dùng mấy cái icon này để cố tỏ ra dễ thương là tao thấy mày đáng yêu nhé!
"Mày không thấy nhân vật chính cứ nhìn chằm chằm tao à? Hắn muốn làm gì? Không phải là định giết tao đấy chứ?"
455 phân tích ngắn gọn:
[Cũng có khả năng đấy. Vì bây giờ trông anh không dễ chọc, lại còn có vẻ giống người xấu nữa? Nhưng theo phân tích của tôi thì tạm thời hắn sẽ không ra tay với anh đâu, vì phó bản này rất nguy hiểm, hai người cần phải hợp tác.]
Còn không phải tại nó mà Tạ Đức mới ra nông nỗi này sao.
Không thèm đáp lại, Tạ Đức cất điện thoại vào túi.
Nam chính vẫn mỉm cười nhìn cậu, giọng nói ôn hòa: "Ở đây không có sóng đâu. Anh là người chơi mới à?"
"Ừ."
Tạ Đức cảnh giác nhìn hắn.
Hắn tiến lại gần thêm vài bước. Làn da trắng trẻo, khỏe mạnh tựa một khối ngọc ấm, giọng nói cũng dịu dàng, hoàn toàn chẳng có nét nào giống với kẻ "giết người không chớp mắt, ăn người không bỏ muối, ra tay tàn độc" mà 455 đã cảnh báo.
"Quý ngài 39, là sát thủ phải không?"
[Sát thủ??? Có cần phải "trẩu" thế không?]
Tạ Đức ngớ người nhưng không hiểu tại sao nhân vật chính lại hỏi một câu như vậy? Nhưng tuân theo nguyên tắc "nói nhiều sai nhiều", cậu không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận cứ để cho hắn tự mình suy diễn.
Ngụy Nghiên Trì nhìn dáng vẻ cao ngạo lại đầy phòng bị của người trước mặt, thực sự trông giống hệt một chú mèo Maine Coon lông dài Bắc Mỹ.
Tay lại ngứa rồi, muốn xoa đầu quá đi.
"Vậy quý ngài 39 có biết về trò chơi sinh tồn trong các phó bản này không?"
"Biết."
"Chúng tôi gọi trò chơi này là "Canh Tục Mệnh". Ở đây có rất nhiều cơ hội, chỉ cần anh muốn, anh thậm chí có thể làm bất cứ điều gì mình thích."
Ngụy Nghiên Trì vừa cười vừa nói: "Đối với một người như quý ngài 39, chắc hẳn mọi chuyện sẽ rất đơn giản thôi nhỉ?"
Đơn giản? Tạ Đức cảm thấy nhân vật chính đang mỉa mai mình.
Đúng lúc này, lại có vài người lần lượt bước vào từ cửa lớn.
Sắc mặt ai nấy đều khó coi, âm trầm và đều nhìn nhau với ánh mắt đầy đề phòng. Tổng cộng có năm người, ba nam hai nữ.
Ngụy Nghiên Trì lướt mắt đánh giá một lượt rồi nhếch mép cười đầy thích thú. Toàn là người chơi cũ cả. Xem ra chỉ có 39 đây là lính mới thôi.
Hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc:
Người đàn ông đeo kính, dáng vẻ già dặn tên là Lão Vưu Kim
Người phụ nữ trầm mặc, tác phong dứt khoát là Nhạc Hạ Mạt
Cô gái có gương mặt ngọt ngào nhưng vô cảm là Bái Đuôi
Gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn, tứ chi phát triển là Lý La Hán
Và người đàn ông có vẻ ngoài u ám, giọng trầm trầm, vóc dáng nhỏ bé là Phương Giác Sơn
Ngụy Nghiên Trì mỉm cười, chủ động lên tiếng: "Lâu rồi không gặp các vị. Giới thiệu một chút, đây là người mới, 39."
Thấy Ngụy Nghiên Trì ở đây, cả đám người chơi kia trông chẳng khác nào chuột thấy mèo, ai nấy toàn thân đều căng lên đầy đề phòng.
Ánh mắt Bái Đuôi lướt qua người 39 một lượt, ánh nhìn khựng lại một giây rồi lặng lẽ thu về.
[Một vẻ đẹp như vậy mà cũng tồn tại thật sao? Xem ra lại là một kẻ nguy hiểm nữa rồi.]