Những bức tường xi măng loang lổ, ám màu khói đen của hơi thải từ trước để lại dần, theo thời gian bị lãng quên. Lũ nhện khô khốc giăng tơ, dùng những chiếc chân khẳng khiu bám chặt trên tường để rình mồi. Dưới nền đất ẩm ướt, lũ mối lại hút từng đàn lúc nhúc tụ tập về làm tổ.
Trên hành lang chỉ được soi sáng bởi những vệt sáng yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, Tạ Đức bước đi thật chậm. Cậu đeo một bên tai nghe không dây, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng không chút biểu cảm như không có chuyện gì, nhưng giọng nói trong lòng thì đã bắt đầu run rẩy.
"455, mau nói cho tao cốt truyện và cách phá giải của phó bản này! Mẹ kiếp, mày có thể thay đổi nhận thức của tao không? Biến mấy thứ ma quỷ trong mắt tao thành mỹ nữ hết đi, như thế có khi tao còn đỡ sợ hơn."
455 có thể nghe thấy mọi lời cậu gào thét trong đầu, giọng máy móc của nó vẫn bình tĩnh đến đáng ghét:
[Ký chủ, hít thở sâu vào. Không có gì đáng sợ cả, yên tâm có tôi ở bên cạnh anh rồi.]
Dù chỉ mới sống chung với nhau ít nhất ba tháng, Tạ Đức dù không phải con giun trong bụng 455 thì cũng đã hiểu sơ sơ cái nết của nó.
Cậu không nhịn được mà nghiến răng ken két trong đầu:
"Không làm được thì nói là không làm được! Còn bày đặt ở bên cạnh tao? Ngoài việc bám lấy tao ra thì mày còn đi nơi nào được nữa đâu. Giờ thì nói cốt truyện cho tao nghe ngay!"
455 lại tiếp tục giả chết.
Tạ Đức kinh hãi: "Khoan đã, đừng nói với tao là... mày hoàn toàn không biết cốt truyện nhé?"
455 chậm rãi đáp:
[Cũng không đến mức đó, chỉ là... cốt truyện mà tôi biết, nó không được đầy đủ cho lắm.]
"455!!!! Mày có bao nhiêu trò bẩn là đem ra dùng hết lên người tao rồi đúng không?"
Tạ Đức tuyệt vọng buông lời châm chọc:
"Ngoài việc giật điện ra thì mày còn có tác dụng gì nữa không? Ở một nơi nguy hiểm thế này mà mày đến cả cốt truyện cũng không rõ ràng! Hai đứa mình toi rồi! Đừng nói đến chuyện phá đảo vượt ải, sống sót qua được ngày đầu tiên hẳn là kỳ tích."
[Ký chủ bình tĩnh!]
Dòng dữ liệu chắp vá của 455 đang cố gắng vận hành hết công suất.
[Tôi nhớ ra rồi! Điểm mấu chốt của cốt truyện này là nam chính đã phát hiện ra các công nhân biến mất hoàn toàn do họ tự nguyện. Và gợi ý làm việc chăm chỉ của hệ thống phó bản là chúng ta phải thay thế công việc của họ, chứ không phải đi điều tra chân tướng sự mất tích!]
Tạ Đức lắp bắp hỏi:
"Biết được từng đó... là chúng ta qua màn được à? Bước tiếp theo tao phải làm gì?"
[Ờm... không được, hình như còn phải dựa vào manh mối để tìm ra thứ gì đó nữa. Mà... thứ gì ấy nhỉ?]
455 chìm vào suy tư.
Tạ Đức tuyệt vọng bật cười: "Thế nên mới nói, mày đúng là đồ vô dụng mà."
Cậu đau hết cả đầu, rút từ trong túi áo khoác ra một điếu thuốc lá mảnh dành cho nữ, ngậm vào miệng rồi châm lửa. Mùi nicotin làm tê liệt những dây thần kinh vốn đang run rẩy. Đốm lửa đỏ liếm vào làn khói trắng trong không gian u tối, lặng lẽ tỏa ra mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt.
Cậu kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, dáng vẻ trông vô cùng bình tĩnh giữa khung cảnh âm u, quỷ dị này. Chỉ có mình cậu biết trái tim mình đang đập điên cuồng đến mức muốn vỡ tung lồng ngực.
Bình tĩnh, bình tĩnh nào...
Chỗ này chỉ hơi lạnh, hơi tối, hơi nhiều côn trùng thôi. Thực ra cũng chẳng có gì đáng sợ...
"Chào anh."
Một giọng nói u ám vang lên ngay sau lưng. Tạ Đức giật bắn người, vội ngậm chặt điếu thuốc vào miệng. Cười chết mất, đến quay đầu lại cậu cũng không dám.
Bái Đuôi đứng sau lưng nhìn người đàn ông với mái tóc bạc mềm mại như ánh trăng. Trông người mày chẳng khác gì một mô hình 3D được chế tác tinh xảo, và có vẻ như cũng chẳng muốn để ý đến cô.
Bái Đuôi thản nhiên cười, chủ động mở lời:
"Tôi đã tìm xong hành lang bên cạnh rồi. Hiện giờ vẫn chưa có ai lên văn phòng ở tầng hai cả, manh mối trên đó chắc chắn nhiều hơn tầng một rất nhiều. Anh có muốn đi cùng tôi không? Chúng ta hợp tác."
Nhưng nguy hiểm ở tầng hai cũng hơn ở tầng một rất nhiều.
Hiện tại trong phó bản tổng cộng có bảy người chơi. Hệ thống chỉ yêu cầu họ "giải quyết phiền não cho ông chủ" chứ không bắt buộc phải đi cùng nhau, nên tất cả đều đã tản ra khám phá khắp nhà xưởng.
Đặc biệt là nhân vật chính Ngụy Nghiên Trì đã lặn mất tăm như một con chạch vào trong bóng tối, không để lại chút dấu vết nào.
Người có tiến độ chậm nhất không ai khác chính là Tạ Đức. Đến giờ cậu thậm chí còn chưa mở nổi một cánh cửa nào.