Nhà xưởng âm u, từng luồng khí lạnh bủa vây như bước vào một ngôi nhà bị ma ám, âm khí tràn ngập khắp nơi.
Không khí đặc quánh mùi tro bụi xộc lên mũi. Trên đỉnh đầu, chiếc đèn chùm pha lê cũ kỹ chao đảo, hắt xuống những vệt sáng leo lét khiến người ta không khỏi bất an. Bên trong xưởng đặt ngổn ngang các thùng chứa hàng, một người đàn ông với vóc dáng thon dài đang ung dung ngồi vắt vẻo trên cao. Bàn tay với những đốt xương rõ nét của hắn đang uể oải xoay xoay con dao quân dụng Thụy Sĩ.
Giọng nói lạnh như băng của hệ thống phó bản bỗng vang lên bên tai.
[Chúc mừng các người chơi đến với Nhà xưởng Hy Vọng. Gần đây, trong nhà xưởng liên tục có công nhân mất tích không rõ lý do, khiến cho ông chủ vô cùng phiền não. Hy vọng các người chơi cô gắng làm việc và giải quyết mối lo này giúp cho ông chủ.]
[Giải quyết phiền não cho ông chủ?
Vậy rốt cuộc có bao nhiêu người chơi?
Liệu trong đám người chơi này có kẻ phản bội không?
Hy vọng lần này bớt đi vài người mới, chứ cứ kéo chân nhau mãi cũng phiền phức.]
Hắn ngáp dài một cái, nhàm chán nghĩ. NPC còn chưa xuất hiện, tạm thời có thể thư giãn một chút.
Ngụy Nghiên Trì vừa khẽ nheo mắt lại, bỗng hắn đột ngột quay đầu hướng ánh nhìn ra cửa.
Có người đang đến.
Két...
Cánh cửa sắt rỉ sét nặng nề mở ra, ánh trăng tràn vào như một dòng sông bạc.
Động tác xoay dao của Ngụy Nghiên Trì bỗng khựng lại. Toàn bộ cơ thể hắn, toàn thân bao gồm cả nhịp thở và tiếng tim đập, dường như đều ngừng lại trong một khoảnh khắc, lỡ mất một nhịp.
Từ ngoài cửa cùng với ánh trăng, một người đàn ông cao lớn bước vào. Vai rộng eo thon, khoác trên mình chiếc áo gió màu đen. Mái tóc dài màu bạc trắng dường như còn mềm mại hơn cả ánh trăng. Bóng tối che khuất một phần ngũ quan, nhưng vẫn không giấu được những đường nét sắc lạnh và làn da trắng nhợt. Cả người toát lên một vẻ đẹp vừa nguy hiểm, vừa bí ẩn đến chết người.
Giống như một nhân vật trong thế giới ảo vừa phá vỡ bức tường không gian để bước vào đời thực.
Quả đúng như lời hệ thống 455 đã nói, có những người chỉ cần đứng ở đó thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy: Nếu để một người như vậy làm pháo hôi thì quả thực là một điều vô cùng uổng phí.
Ngụy Nghiên Trì đưa lưỡi, đẩy nhẹ lên vòm miệng, lòng ngứa ngáy muốn huýt một tiếng sáo trêu ghẹo. Ánh mắt hắn không chút kiêng dè quét một lượt từ trên xuống dưới hình thể của người kia.
[Tóc bạc trắng này là thật hay giả vậy? Người nước ngoài à?
Trông chả khác gì một tay sát thủ từ trong truyện tranh xé sách bước ra.
Là lính cũ hay ma mới đây?]
Hắn quyết định chủ động bắt chuyện. Gương mặt tuấn mỹ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, không chút kiêng dè:
"Chào anh, làm quen chút chứ? Tôi là Ngụy Nghiên Trì."
Người đàn ông kia dường như lúc này mới để ý đến sự tồn tại của hắn. Cậu khẽ ngẩng đầu, để lộ đôi mắt không phải màu đen tuyền mà ánh lên sắc xanh lục thẫm. Đôi mắt phượng hẹp dài, sắc bén và lạnh lùng, ánh nhìn không hề che giấu sự công kích, xoáy thẳng vào hắn một giây rồi lại lơ đãng dời đi.
"39." Giọng nói trầm thấp, có chút khàn khàn vang lên.
Tuyệt! Ngụy Nghiên Trì cảm thấy mình vừa hít một ngụm khí lạnh. Ừ thì, không hiểu sao lại bị chọc trúng ngay điểm nhạy cảm rồi.
"39?"
Hắn nhảy khỏi thùng hàng, khóe môi cong lên thành một nụ cười thích thú: "Một con số không tồi. Vậy tôi cứ gọi anh là 39 nhé?"
"Ừ."
Dùng số để thay tên à? Khá là kỳ quặc, cái phong cách này làm người ta dễ liên tưởng đến mấy tổ chức bí ẩn trong tiểu thuyết.
Quý ngài 39 rõ ràng là người kiệm lời. Chỉ lẳng lặng đứng đó, chờ đợi những người chơi khác xuất hiện.
Cậu khẽ cúi đầu nhìn xuống đất, lọn tóc bạc mềm mại trượt qua bờ vai.
Trông cũng ngoan ngoãn phết.
Ngụy Nghiên Trì không nhịn được lại đánh giá người ta kỹ hơn, bàn tay bỗng dưng ngứa ngáy muốn đưa ra chạm vào mái tóc bạc ấy. Hắn thậm chí có thể tưởng tượng ra cảm giác mềm mượt như lụa đang lướt qua đầu ngón tay mình.
Lông mi và lông mày của 39 cũng có màu khá nhạt. Vậy là tóc này hàng thật rồi, cũng không phải bệnh bạch tạng, vì màu trắng và màu bạc khác nhau một trời một vực. Đôi mắt sâu thẳm thế kia, chắc là con lai rồi.
Người trước mặt dường như đã mất kiên nhẫn với cái nhìn chằm chằm của hắn. Cậu lẳng lặng rút điện thoại ra, bước sang một bên, coi Ngụy Nghiên Trì như không khí, hoàn toàn không thèm liếc lại một cái.
Ngụy Nghiên Trì chỉ bật cười, khoanh tay trước ngực. Hắn chẳng những không né tránh mà còn nhìn một cách công khai hơn, chẳng hề có ý định thu liễm.
Ánh mắt hắn lướt từ mái tóc bạc xuống dưới, mơ hồ dừng lại nơi vòng eo thon gọn, săn chắc được phác họa ẩn hiện qua lớp áo và chiếc thắt lưng.