Hành Trình Chạy Trốn Vô Hạn: Màn Lột Xác Của Pháo Hôi Mỹ Cường Thảm

Chương 2 

Trước Sau

break

Hệ thống vắt óc suy nghĩ một hồi, rồi hăng hái nói:

[Đây là một cuốn sách và tôi biết được đại khái cốt truyện của nó. Chúng ta có thể lợi dụng tình tiết để bước lên đỉnh cao cuộc đời!]

Mắt Tạ Đức sáng rực lên.

"Tao biết ngay mà! Hệ thống nào chẳng là bàn tay vàng! Cuốn tiểu thuyết này là thể loại gì thế?"

[Kinh dị, sinh tồn, vô hạn lưu...]

Vô hạn lưu...

Tạ Đức lập tức đổ người xuống ghế sô pha mặt tái xanh. Vào phó bản á? Không đời nào, đừng có mơ, kiếp này cũng đừng hòng.

"Tao sợ ma. Kể cả mày có cho tao biết trước cốt truyện thì tao cũng sợ đến mức không nhấc nổi chân lên đâu."

Hệ thống tức giận gầm lên:

[Chẳng lẽ anh cam tâm làm một thằng thất bại cả đời à!]

"Thì sao?"

Tham vọng của hệ thống xem ra còn lớn lắm, nó hùng hồn tuyên bố:

[Anh muốn nhưng tôi thì không! Tôi không muốn bị đám hệ thống khác coi thường! Tôi phải dắt anh vượt qua các phó bản để trở thành đại lão! Hơn nữa, nếu anh được nhắc đến dù chỉ một hai câu trong sách thì chứng tỏ anh đã bị phó bản chọn trúng rồi! Trốn không thoát đâu!]

"CÁI GÌ???"

Hệ thống tiếp tục tiết lộ thông tin:

[Cuốn sách này thuộc thể loại kinh dị sinh tồn vô hạn. Nhân chính Ngụy Nghiên Trì chính là trùm cuối trong các phó bản, một kẻ điên trong mắt người chơi. Hắn giết người không chớp mắt, ăn người không bỏ muối ra tay rất tàn độc. Anh mà vào phó bản, nếu đụng mặt hắn thì chắc chắn chỉ có một con đường chết.]

[Chưa hết đâu, ngoài nhân vật chính còn có nhân vật phản diện Vệ Vựng Mặc, một nhà nghiên cứu thiên tài nhưng điên rồ. Nếu chẳng may gặp phải hắn, anh sẽ biến thành chuột bạch thí nghiệm, rồi bị rút lưỡi, moi mắt, chết không toàn thây...]

Tạ Đức vội giơ tay lên, yếu ớt cắt ngang: "Dừng! Dừng lại! Tao nghe mày là được chứ gì."

[Tốt! Vậy chúng ta hãy lên kế hoạch cho bước đầu tiên.]

Tạ Đức chống cằm, hỏi với vẻ hoài nghi:

"Mày định huấn luyện lòng dũng cảm cho tao, hay dạy tao kỹ năng chạy trốn? Mày có chức năng đó à?"

Câu hỏi này lại một lần nữa đâm vào trái tim mẫn cảm của hệ thống.

[Không có.]

"... Tao biết ngay mà. Vậy bước đầu tiên là gì?"

Hệ thống im lặng một hồi lâu, rồi mới đáp:

[Tôi có thể... đốc thúc anh rèn luyện thân thể, cố gắng... làm cho mình đẹp trai lên.]

... Sự im lặng của Tạ Đức dường như có thể khiến người ta đinh tai nhức óc.

"Vô dụng bỏ mẹ, cuối cùng vẫn phải tự thân vận động."

[Không phải! Tôi có thể, có thể thay đổi màu tóc và màu mắt cho anh! Còn có thể giúp anh cao thêm mười centimet nữa!]

"Hết rồi à?"

[... Hết rồi.]

"Dùng một lần thôi à?"

[Ừm, nhưng hiệu quả là vĩnh viễn.]

Tạ Đức thầm nghĩ, không nên quá khắt khe với một hệ thống phế vật bị bỏ đi này. Cao thêm được mười centimet cũng không tệ, cậu đang cao 1m79 thêm mười centimet nữa là thành 1m89.

Nào ngờ, hệ thống lại bồi thêm một câu:

[Tôi còn có thể phóng điện để thúc ép anh nữa.]

"...Vậy thì tao CẢM ƠN mày nhiều nhé."

[Không cần cảm ơn đâu. Tình hình bây giờ của chúng ta rất là dầu sôi lửa bỏng rồi. Chỉ còn ba tháng nữa là anh sẽ bị kéo vào phó bản, chúng ta phải tận dụng khoảng thời gian này để thay đổi hoàn toàn ngoại hình của anh!]

Tạ Đức cạn lời đến mức chỉ biết trợn trắng mắt.

"Này tiểu hệ thống, không ngờ mày lại là một đứa nhan khống đấy. Chúng ta sắp phải vào game kinh dị sinh tồn vô hạn lưu chạy trốn cơ mà! Đẹp xấu thì liên quan cái quái gì! Chẳng lẽ đám ma quỷ sẽ tha cho mày chỉ vì mày đẹp trai sao?"

Hệ thống đáp lại một cách cực kỳ nghiêm túc:

[Nói một cách chính xác thì đúng là vậy. Ngoài đời thực thì tôi không biết, nhưng đây là thế giới tiểu thuyết. Rất nhiều lúc, khí chất và ngoại hình sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của người khác. Ký chủ thân ái, nếu anh sở hữu một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, thì sẽ chẳng có ai tin anh là một tên pháo hôi cả.]

"... Nhưng vấn đề là tao có đẹp."

[Đúng thế. Vì vậy tôi dự định sẽ bồi dưỡng khí chất cho anh. Anh có thể nuôi tóc dài, sau đó để tôi biến nó thành màu trắng bạc.]

Sắc mặt Tạ Đức trở nên vô cùng phức tạp. Cậu nín nhịn mãi, cuối cùng mới nặn ra một câu:

"Không ngờ mày còn là một đứa cuồng tóc trắng. Nhưng mày không thấy một thằng cha với mái tóc trắng bạc thì nổi bật đến mức nào à? Trong phó bản, chẳng phải điều quan trọng nhất là phải kín đáo hay sao?"

Dòng dữ liệu trên màn hình điện thoại xoay vòng như đang ngượng ngùng

[Nhưng... nó đẹp mà. Hơn nữa, đây là một trong số ít những kỹ năng mà tôi dùng được.]

Tạ Đức đau đớn gào lên: "Đồ mê sắc đẹp nhà mày!"

Hệ thống thản nhiên đáp:

[Bản chất của sự sống vốn là hướng về những điều tốt đẹp.]

Rõ ràng lúc này, Tạ Đức vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vẫn còn ở đó mà bông đùa tếu táo, xem chuyện này như trò vui đùa cho qua chuyện mà thôi...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương