Hành Trình Chạy Trốn Vô Hạn: Màn Lột Xác Của Pháo Hôi Mỹ Cường Thảm

Chương 1

Trước Sau

break

Đốm lửa đỏ lóe lên lập lòe trong đêm tối, liếm qua đầu điếu thuốc ánh lên làn khói mờ ảo. Giọng nói mệt mỏi của người đàn ông khàn khàn vang vọng phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng đơn sơ:

"Vậy nên... mày là một cái... gọi là hệ thống à?"

[Ừm.]

Trên chiếc điện thoại đặt trên bàn, những dòng dữ liệu tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo đang liên tục cuộn lên cuộn xuống. Dãy số 1 và 0 chi chít, kéo dài vô tận chiếm trọn cả màn hình.

Người đàn ông im lặng một lúc, rồi bật ra một tiếng cười khẩy:

"Nực cười thật. Hệ thống trong truyện không phải toàn chui thẳng vào đầu người ta sao? Mày là cái trường hợp kỳ quái gì vậy?"

Hệ thống cũng im bặt. Một lúc lâu sau mới đáp:

[Tôi... không cao cấp đến thế.]

"Thôi được rồi. Thế giờ tao với mày đã ràng buộc rồi đúng không?"

[Chắc là... vậy.]

"Mày muốn tao làm gì?"

Hệ thống lại chìm vào im lặng.

Một người, một hệ thống, cứ thế im lặng nhìn nhau như hai cái hũ nút. Hai kẻ kiệm lời khiến cho sự tĩnh mịch bao trùm cả căn phòng.

Cuối cùng, hệ thống lên tiếng trước:

[Anh tên là gì?]

"Tạ Đức. Còn mày? Gọi là gì?"

Màn hình điện thoại hiện lên một chuỗi ký tự loạn xạ.

[@*1455**-/-+/+*521463.]

"Hả?"

Tạ Đức ngớ người phát ra một tiếng nghi hoặc.

Hệ thống giải thích:

[Đó là tôi. Tôi không có tên, cũng chẳng có danh hiệu. Anh có thể gọi tôi là Loạn Mã.]

Tạ Đức liếc qua màn hình, nói: "Thôi, tao gọi mày là 455 cho gọn. Mày có phải hệ thống chính quy không đấy?"

[Không phải. Tôi... là một hệ thống bị vứt bỏ.]

Tạ Đức ngửa người, đổ sụp xuống ghế sô pha. Cậu rít một hơi thuốc thật sâu rồi thở ra, chán chường nói:

"Ha, tao còn tưởng vận may cuối cùng cũng tìm đến cửa, ai dè lại vớ phải lại là đồ phế vật. Thế mày đem lại được lợi lộc gì cho tao?"

Bị mắng là phế vật, hệ thống chẳng hề nao núng, giọng điệu vẫn bình tĩnh đến lạ:

[Tôi đúng là hệ thống phế vật thật, nhưng anh cũng có hơn gì đâu, ký chủ thân ái ạ. Anh chỉ là một tên pháo hôi ngay cả cái tên cũng không được xuất hiện thôi.]

Tạ Đức giật mình, điếu thuốc rẻ tiền trên môi rơi xuống sàn nhà. Cậu chộp lấy điện thoại, dí sát vào mặt mình, gằn giọng: "Mày nói tao là pháo hôi?"

[Đúng vậy.]

Dòng dữ liệu trên màn hình nhảy múa, rồi một đoạn văn bản hiện ra.

[Cánh cửa nhà kho được đẩy ra, một gã đàn ông lấm la lấm lét, dáo dác lẻn vào. Ngay sau đó, khuôn mặt gã hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ. Ngụy Nghiên Trì đứng sừng sững trước mặt, mỉm cười ôn hòa nhưng lưỡi dao trong tay hắn đã lóe lên một vệt sáng lạnh. Máu tươi phun ra, gã đàn ông chết không nhắm mắt.]

Tạ Đức lần này đứng bật dậy, hai mắt trợn trừng nói: "Cái quái gì đây? Ý mày là... cái gã lấm la lấm lét kia là tao?"

Hệ thống thành thật đáp lại:

[Đúng vậy, ký chủ thân ái. Anh là một nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết, còn Ngụy Nghiên Trì kia chính là nhân vật chính của cuốn sách này. Anh vừa mới lộ mặt đã chết thẳng cẳng, đến cái tên cũng chẳng có.]

Tạ Đức không chịu nổi, lao thẳng vào nhà vệ sinh, nhìn chằm chằm khuôn mặt mình trong gương, nghĩ mãi không ra:

"Vô lý! Tao trông lấm la lấm lét lắm à?"

Hệ thống nói thẳng không chút kiêng nể:

[Tuy lời văn có phần thêm mắm dặm muối, nhưng phải công nhận là ký chủ trông cũng không đẹp trai gì cho cam.]

Tạ Đức cạn lời: "Mày nói láo!"

Hệ thống tiếp tục xát muối không chút nương tay:

[Vóc dáng lùn tịt, đầu húi cua, ngũ quan tầm thường lại chẳng biết chăm chút, hút thuốc, uống rượu. Ký chủ à, hai bảy tuổi đầu rồi mà anh như một gã suy dinh dưỡng, mặt mũi bóng dầu, lông bông chẳng làm nên trò trống gì, toàn thân phát ra khí chất... thất bại!]

"Im ngay! Im ngay! Đừng nói nữa!"

Trái tim Tạ Đức như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào, gần như sụp đổ.

"Thế rốt cuộc mày đến đây để cứu tao phải không? Nhiệm vụ của mày là gì?"

Những dòng dữ liệu đang cuộn không ngừng trên màn hình bỗng khựng lại. Hệ thống ngập ngừng một lúc, rồi do dự nói:

[Có thể... theo đuổi nhân vật chính?]

"Mày đùa tao chắc?"

Hệ thống dường như cũng thấy phương án này không ổn, lại do dự đề xuất:

[Vậy... hay là đi thay đổi vận mệnh của những nhân vật bi thảm khác?]

Tạ Đức nheo mắt: "Đừng nói với tao là... thực ra mày hoàn toàn không có nhiệm vụ nào nhé?"

Hệ thống lúng túng ra mặt:

[Mặc dù không tôi muốn thừa nhận, nhưng sự thật đúng là như anh nghĩ... Tôi là một hệ thống bị Chủ Thần vứt bỏ. Ngay cả tôi cũng chẳng biết mình còn có thể làm được gì nữa.]

Tuyệt. Lần này đến lượt Tạ Đức không nhịn được mà châm chọc:

"Thế tức là mày vô dụng toàn tập à? Đã thế còn chỉ biết hiện trên điện thoại, đến chui vào đầu người ta cũng không xong. Mày đúng là phế vật hàng thật giá thật."

Trái tim hệ thống như bị cứa một nhát, nó lạnh lùng đáp trả:

[Anh, một thằng pháo hôi, còn đòi hỏi gì nữa? Một kẻ thua cuộc chính hiệu.]

Tạ Đức "chậc" một tiếng, buông xuôi hoàn toàn:

"Thôi thôi, hai đứa mình đừng làm tổn thương nhau nữa. Cứ coi như mày là một cái AI chỉ biết tán gẫu trò chuyện cho qua ngày cũng được."

[Ách... Thực ra tôi cũng không vô dụng đến thế đâu.]

"Ồ? Thế mày làm được gì?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương