Lâm Ngọc muốn hắn, đương nhiên Lý Hạc Minh sẽ không từ chối. Thậm chí có thể nói, vừa rồi cho dù hắn nghẹn thế nào đi chăng nữa hắn vẫn không đút vào là vì đang chờ Lâm Ngọc mở miệng.
Cầu xin hắn cũng được, ra lệnh cho hắn cũng không sao, miễn là nàng chủ động.
Lý Hạc Minh đỡ lấy cẳng chân Lâm Ngọc choàng qua eo mình, nhích thân lại gần, bàn tay sờ vào khe thịt sớm đã ướt đẫm giữa chân nàng, nóng hổi trơn tuột, lúc đóng lúc mở, quả nhiên đã đói đến cùng cực.
Lý Hạc Minh liếʍ đôi môi khô khốc, cắm hai ngón tay vào, móc ra ít dâʍ ŧᏂủy̠ bôi lên dươиɠ ѵậŧ mình, sau đó, tách hai mép thịt, từ từ đâm vào bên trong.
Lâm Ngọc nửa ngồi nửa nằm, không biết là do tư thế hay là vì lâu rồi không làm, mà huyệt đạo không chỉ có dịch thuỷ đầy đủ mà còn càng chặt đến lạ. Lý Hạc Minh quỳ gối trên trường kỷ, tuy hắn đang sưng cứng rất đau nhưng hắn lại lo lắng trong lúc hứng chí sẽ làm nàng bị thương, cho nên cắn răng đâm chầm chậm vào.
Đầu nấm to lớn từ từ căng huyệt đạo ra, gân xanh quấn quanh thân gậy bị ép chặt, vừa mới vào được phân nửa, Lâm Ngọc đã ăn không vô, nàng nhỏ giọng rêи ɾỉ: “Ưm…Nhị Ca…a….căng quá…”
Mặc dù nàng rêи ɾỉ nhưng thân thể này Lý Hạc Minh đã hầu hạ qua, phía dưới kia đang cắn dươиɠ ѵậŧ của hắn rất hăng, nên hắn biết nàng đang cực kỳ thèm muốn hắn.
Hắn thở hổn hển, nhưng miệng thì trách cứ nàng: “Mới vừa rồi không cho ta hôn, không cho ta liếʍ….xít….ư… còn bây giờ thì muốn ta làm cho thoải mái sao?”
Người nỗ lực thường không khiến người khác lạnh nhạt được, Lâm Ngọc giơ tay giữ gương mặt của người đang tỏ vẻ giận dỗi mình, lấy lòng hắn bằng một loạt cái hôn, giọng đứt quãng: “Cho…ư…cho chàng hôn…”
Nhưng tiếng “Nhị Ca” này không thể kéo sự dịu dàng của Lý Hạc Minh quay về, hắn không dừng động tác, ngón tay thon dài xoa bóp đôi mông phì nhiêu, hắn càng nắc càng hăng. Qua một lúc, Lâm Ngọc rên dồn dập, hốc mắt ướt hồng, trông như sắp khóc.
Cao trào đến, huyệt đạo kẹp rất chặt, giữa trán Lý Hạc Minh chảy mồ hôi, dươиɠ ѵậŧ bị nàng cắn cũng run lên, hắn vỗ mông nàng: “Đừng siết ta….”
Làm sao Lâm Ngọc có thể kiểm soát được, huyệt nàng co rút cọ sát thứ đồ bên trong, nàng cũng chịu không nổi, liền oán trách: “Vậy chàng đừng….a…a…đừng đâm vào nhanh như vậy…”
Âm thanh “bạch bạch” của hai thân thể đánh vào không ngừng vang lên trong phòng, lúc đầu Lý Hạc Minh không nghe thấy, nhưng qua một lúc, tiếng rêи ɾỉ của Lâm Ngọc nhỏ dần, ánh mắt đê mê, cuối cùng mới thả chậm tốc độ, hỏi nàng: “Lúc ta không ở nhà, chẳng phải có để đồ lại cho nàng tự xử sao?”
Thứ hắn để lại cho Lâm Ngọc là một cây gậy ngọc, độ dày vừa phải, chiều dài thích hợp, có thể nói là lựa chọn vô cùng kỹ lưỡng, không biết là nên nói hắn ân cần hay rộng lượng nữa.
Hầu hết mọi nam nhân đều không thể chịu được việc thê tử mình sử dụng vật dâm uế này, như thể việc thê tử dùng đến nó sẽ gián tiếp chứng mình bọn họ tinh lực yếu kém, suy nhược cơ thể, lực bất tòng tâm chuyện giường chiếu. Chỉ có mỗi Lý Hạc Minh mới dám tự tin đến vậy, dám tặng thứ này cho Lâm Ngọc hết lần này đến lần khác.
Không biết là Lâm Ngọc dỗ dành hắn hay là thật lòng, nàng lắc đầu, dịu dàng nói: “Không có, ưm…nó không sướиɠ như chàng…”
Lý Hạc Minh nghe được những lời này liền cong môi cười, hắn cúi người hôn lên môi nàng, rồi trầm giọng hỏi: “Dùng thử vài lần mới phát hiện là không sướиɠ bằng ta sao?”
Không ngờ Lâm Ngọc vẫn lắc đầu, nàng chu môi ngoan ngoãn đón nhận môi lưỡi của hắn, nói: “Không có…..ưm….ta không thích cái kia…”