Hầm Huyền Oanh (H, cổ đại)

Chương 24: Mà lòng quân tựa mênh mông khó lường

Trước Sau

break

Diệp Oanh Đoàn chưa từng được ngủ trong một bộ chăn nệm nào ấm áp đến thế.

Nàng tỉnh dậy rất muộn, mí mắt cùng eo lưng, chân cẳng đều mỏi nhừ. ŧıểυ cô nương không tài nào ngồi dậy nổi, chỉ có thể lặng lẽ nằm yên, vị trí bên cạnh trống không, không hề có dấu vết có người từng nằm.

Ký ức dâm mỹ của đêm qua từng đợt từng đợt ùa về, Diệp Oanh Đoàn kéo chăn che kín đôi môi, nàng thật sự đã biến thành một cô nương hư hỏng không biết xấu hổ mất rồi.

Sau khi tỉnh táo lại, ŧıểυ cô nương dần dần hiểu ra chính nam nhân xa lạ đột ngột xuất hiện kia đã hạ dược mình, cũng chính thủ đoạn bẩn thỉu đó đã đẩy đưa tất cả mọi chuyện.

Thảo nào Đông thúc cứ luôn miệng bảo nàng đừng hối hận, nhớ lại giọng nói của nam nhân quyện trong hơi nóng của dục tình, điều ấy thiêu đốt cả trong lẫn ngoài con người nàng.

Diệp Oanh Đoàn vốn đã nảy sinh tình cảm với Hạ Đông, nàng không hề có lấy một tia hối hận, ngược lại, trong lòng nàng ngập tràn sự e thẹn của người con gái lần đầu nếm trải mùi đời, nàng và Đông thúc...

Hửm, Đông thúc đi đâu rồi nhỉ?

Có lẽ là do tâm linh tương thông, Diệp Oanh Đoàn vừa mới nghĩ đến, Hạ Đông đã từ bên ngoài trở về.

Dung mạo của nam nhân không hề thay đổi chút nào, y phục vải thô còn chẳng bằng kẻ làm công trong nhà nàng, nhưng Diệp Oanh Đoàn lại không kìm được mà nghĩ đến những thớ cơ cuồn cuộn ẩn sau lớp áo ấy. Chiếc mặt nạ màu đỏ ánh vàng trông thật đáng sợ, thế mà đôi môi khuất sau lớp mặt nạ lại ẩm ướt và dịu dàng, đến cả những ngón tay đang bưng bát cũng thon dài đẹp đẽ.

“Đông thúc...” Diệp Oanh Đoàn cất tiếng gọi, đôi mày cong tít lại.

Hạ Đông cụp mắt xuống vờ như không thấy. Tình ý rực cháy trong mắt ŧıểυ cô nương như ngọn lửa thiêu đứt cả gông cùm của hắn, sợi xích sắt lủng lẳng chực rơi khỏi cổ con mãnh thú.

“Tỉnh rồi thì đi rửa mặt đi, rồi ăn chút gì đó nhé.” Giọng điệu của nam nhân lạnh lẽo đến lạ thường, một sự giá băng chưa từng có.

Nghe vậy, Diệp Oanh Đoàn sững người, đôi mắt đang cong lên vì vui sướиɠ bỗng khựng lại rồi chậm rãi mở to, ngập tràn vẻ khó tin.

“Nhanh lên.” Hạ Đông lại lên tiếng.

Dù không thể tin nổi nhưng nàng vẫn phải chấp nhận sự thật. Diệp Oanh Đoàn ngây người mặc lại y phục, giữa hai người đã có ái ân mặn nồng, việc thay đồ trước mặt nhau giờ đây cũng chẳng đáng là gì.

ŧıểυ cô nương xuống giường rửa mặt súc miệng, thân thể nàng rã rời đau nhức, mỗi bước đi đều khiến đôi chân mềm nhũn. Nhưng suốt khoảng thời gian ấy, nam nhân chỉ đăm đăm nhìn... bát canh đậu đỏ táo tàu trên tay mình.

Hạ Đông đã thức trắng cả đêm. Hắn ngồi canh cho Diệp Oanh Đoàn say ngủ, ŧıểυ cô nương thiếp đi rồi mà tay vẫn nắm chặt vạt áo ngoài của hắn không chịu buông, miệng thỉnh thoảng còn khẽ ư hử vài tiếng, dường như đang chìm trong một giấc mộng đẹp.

Chẳng ai biết hắn đang nghĩ gì, nam nhân cứ thế lặng lẽ ngồi cho đến khi trời hửng sáng, hắn mân mê chiếc mặt nạ trong tay, trong đôi đồng tử đỏ rực là những cảm xúc ngổn ngang trăm mối.

Cuối cùng, khi trời vừa mờ mờ tỏ, nam nhân đeo chiếc mặt nạ lên rồi vào bếp tự tay hầm một bát canh đậu đỏ táo tàu.

Một lần hầm là mất mấy canh giờ.

Diệp Oanh Đoàn gắng gượng ngồi xuống bàn. Nàng không biết Đông thúc bị làm sao nữa, cũng chẳng dám hỏi, rõ ràng tối qua mọi chuyện vẫn còn tốt đẹp mà.

Rõ ràng mọi chuyện vẫn còn tốt đẹp lắm mà.

Những hạt đậu đỏ được hầm đủ lửa vừa đưa vào miệng tan ra ngay lập tức, vị ngọt ngào vốn dĩ sẽ khiến một người hảo ngọt như Diệp Oanh Đoàn vui thích, thế nhưng nàng chỉ vừa nếm một muỗng, nước mắt đã lã chã rơi xuống.

“Đông thúc, chúng ta...” Diệp Oanh Đoàn không sao nén nổi tủi thân, nức nở cất lời.

“Chỉ có nàng, không phải chúng ta.” Thái độ của Hạ Đông xa cách lạ lùng, hắn vẫn giữ nguyên lời nói cũ: “Tối qua nàng trúng thuốc, bị một con chó cắn phải thôi.”

“Đông thúc không phải là chó.” Diệp Oanh Đoàn dụi dụi mắt.

“Ta lợi dụng lúc một nữ nhân bị hạ thuốc mà thừa cơ chiếm đoạt, không phải là chó thì là cái gì nữa?” Hạ Đông cất giọng giễu cợt, như thể người hắn đang mắng chẳng phải là mình, mắng xong lại bật cười: “Cũng may con chó đó vô dụng, chẳng thể hành sự.”

“ŧıểυ cô nương, chỉ là ngón tay và đầu lưỡi thôi, chẳng để lại dấu vết gì đâu. Hoặc là nàng cứ coi đó là một tên trai lơ phục vụ cho chủ tử được thoải mái, đừng để trong lòng. Chuyện nam nữ thường tình ấy mà, có đáng gì đâu.” Hạ Đông càng nói càng hăng.

Dưới sự ràng buộc của lễ giáo, một khi nữ tử đã có nam nhân, lòng dạ sẽ thấy khác đi, sẽ nảy sinh một cảm giác quyến luyến kỳ lạ với đối phương. Hạ Đông buộc phải dập tắt điều đó, cho nên hắn thà tự hạ thấp mình, ví mình là chó, là trai lơ, cũng không muốn trong lòng ŧıểυ cô nương nhen nhóm ý nghĩ khác.

“Nhưng ta thích...” Diệp Oanh Đoàn đặt thìa xuống, nhìn thẳng vào hắn, muốn giải thích.

“Dừng lại.” Hạ Đông hoàn toàn không cho nàng cơ hội, hắn cắt ngang lời nàng, rồi hỏi ngược lại: “ŧıểυ cô nương, nàng có biết thế nào là thích không?” ŧıểυ cô nương ngây thơ khờ dại được nam nhân chăm sóc mấy ngày nên dễ sinh hiểu lầm, Hạ Đông muốn nàng phải phân biệt cho rõ.

Câu hỏi của nam nhân đến quá đột ngột, Diệp Oanh Đoàn có chút bất ngờ không kịp phòng bị. Trong đầu nàng bất giác nghĩ đến phụ mẫu mình. Phụ thân rất dịu dàng, mẫu thân lại rất mạnh mẽ, hai người ở bên nhau, nương tựa chăm sóc cho nhau, giống như cách Đông thúc bảo vệ nàng vậy, đều là cảm giác ấm áp ngọt ngào. Nàng đáp: “Thích chính là tương kính như tân, chia ngọt sẻ bùi...”

“Rồi sau đó buông bỏ tình cảm, sống một đời an yên.” Hạ Đông lạnh lùng ngắt lời.

Diệp Oanh Đoàn mím chặt môi, muốn phản bác. Tuy mẫu thân mất rồi, nhưng phụ thân có quên người đâu, cả phụ thân và nàng đều nhớ mà.

Tình, là thứ đã khắc sâu vào tâm khảm, mưa sa bão táp cũng không tài nào lay chuyển nổi.

“Thứ nàng nói là sự yêu thích của hai người, còn có một loại là sự yêu thích của một người.” Rõ ràng biết mình có ý đồ muốn buông thả với nàng, nhưng lại không thể không kìm nén. Hạ Đông chỉ đành giấu kín nửa câu sau trong lòng.

“Ý chàng là sao?” Diệp Oanh Đoàn không hiểu.

“Ý là... nàng thích lão tử.” Hạ Đông nhẫn tâm, sau một hơi thở dài, hắn nói ra những lời tuyệt tình và khinh miệt: “Nhưng lão tử không thích nàng, nàng phải biết kiềm chế lại.”

“Nàng quá mức yểu điệu, ta hầu hạ không nổi. Nàng nào có hay mấy ngày qua lão tử ngày nào cũng phải dỗ dành, ở bên cạnh nàng mệt mỏi đến nhường nào.”

ŧıểυ cô nương của hắn phải trong trắng tinh khôi, xuống núi trở về, tìm một đấng lang quân như ý như nàng hằng mong ước mà nương tựa vào nhau, tương kính như tân, và cũng như hắn mong muốn, buông bỏ tình cảm, sống một đời an yên.

Hạ Đông nhìn thần thái trong mắt Diệp Oanh Đoàn dần tiêu tan, trở nên mông lung trống rỗng, hồi lâu sau nàng mới hoàn hồn, gật đầu nói.

“Biết rồi.” Hóa ra là nàng tự mình đa tình, hiểu lầm mà thôi. Nghĩ kỹ lại cũng phải, Đông thúc trước nay chỉ toàn tìm vui, chẳng có chút nào là đứng đắn cả.

“Biết sớm một chút cũng tốt, để lát nữa xuống núi khỏi phải vương vấn lão tử. Bằng không lão tử há chẳng phải đã trở thành tội nhân trộm mất trái tim son sắt của ŧıểυ cô nương hay sao?” Hạ Đông cố tỏ ra thản nhiên nói.

“Không phải trộm, là ŧıểυ cô nương tự nguyện trao đi.” Diệp Oanh Đoàn bưng bát lên, và từng muỗng từng muỗng chè ngọt vào miệng, giọng nói nghèn nghẹn không rõ lời. Nàng sợ rằng nếu miệng không còn gì, nước mắt sẽ cứ thế tuôn rơi.

Sự tình đã đến nước này, một người vẫn cố chấp nói lời giả dối, một người vẫn cố chấp nói lời thật lòng.

“Tiếc là đã trao nhầm người.”

Nam nhân cười nhạt, thà đau một lần rồi thôi. Hắn lắng nghe tiếng huyên náo ồn ã ngoài kia, đám huynh đệ đã chuẩn bị xong xuôi để xuống núi lấy ngân lượng.

Tiền bạc tới tay, hắn sẽ tiễn người xuống núi. Duyên phận giữa hắn và Diệp Oanh Đoàn cũng đến đây là đoạn tuyệt.

Hạ Đông nén lại tâm tư rối bời, vừa xoay người định bước đi, phía sau lưng đã vọng tới tiếng khóc nức nở không sao kìm nén được của ŧıểυ cô nương, bước chân nam nhân nặng tựa ngàn cân, như thể bị rót đầy chì.

Dưới lớp mặt nạ, hơi sương đã sớm phủ mờ.

Cánh cửa vừa hé mở, gió lạnh đã lùa vào.

Diệp Oanh Đoàn sụt sịt mũi, lí nhí nói: “Đông thúc, đóng cửa lại đi, ta sợ lạnh.” Không thương nàng thì thôi, cớ gì phải để nàng chịu lạnh chứ.

Nghe thấy tiếng nàng, cuối cùng Hạ Đông cũng không đành lòng, hành động của cơ thể đã đi trước lý trí một bước. Hắn khoác chiếc áo khoác ngoài nhàu nhĩ lên người Diệp Oanh Đoàn, bàn tay to lớn nhẹ nhàng gỡ những lọn tóc dài vô tình bị đè bên dưới ra, từng sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ tay.

“Chè ngọt phải ăn hết lúc còn nóng, để nguội sẽ đau bụng, không tốt cho nữ nhi đâu.” Hạ Đông nói được nửa câu, chợt nhận ra mình đã thất thố, bèn vội vã rời đi.

Lần này là đi thật rồi, hắn khép cửa phòng lại, đóng chặt không một kẽ hở.

Đồ lừa đảo, còn nói không thương nàng. Diệp Oanh Đoàn nhìn cánh cửa, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc áo khoác trên người mình. Nàng húp một ngụm chè đậu đỏ hòa cùng nước mắt, vị mặn ngọt ra sao, chỉ mình nàng hay.

——

[Đông thúc: Ta là một nam nhân không có trái tim.]

[ŧıểυ cô nương: Đông thúc... hu hu...]

[Đông thúc bụp một tiếng quỳ xuống: Đừng khóc đừng khóc, ta sai rồi, ta học tiếng chó sủa cho nàng nghe.]

Đông thúc thật sự tưởng rằng phải tiễn ŧıểυ cô nương về nên mới nhẫn tâm như vậy, yêu thương đâu nhất thiết phải nắm chặt trong tay, nhưng ŧıểυ cô nương đã chủ động nắm lấy thì lại là chuyện khác.

Cho nên thực ra đây là câu chuyện về ŧıểυ kiều thê ngọt ngào theo đuổi ngược lão lưu manh đó!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc