Đám huynh đệ đã chuẩn bị xong xuôi đồ nghề, thấy lão đại trở về phòng một chuyến rồi lại đi ra, khí thế quanh người lạnh đi trông thấy, ai nấy đều thì thầm to nhỏ, chẳng một ai dám đến vuốt râu hùm.
Ngoại trừ Lý Đại Chí.
“Lão đại, nếu huynh thật sự không nỡ, thì đừng thả ŧıểυ tẩu tử về nữa, giữ lại làm áp trại phu nhân chẳng phải tốt hơn sao?” Lý Đại Chí là kẻ đầu tiên chứng kiến sự ân cần của Hạ Đông dành cho ŧıểυ cô nương, gã lén lén lút lút kề tai người bên cạnh thầm thì hiến kế.
Hạ Đông chẳng nói chẳng rằng, lặng thinh cho gã một đạp.
Sau đó trong đám người xuống núi, dáng vẻ chân thấp chân cao của Lý Đại Chí trông nổi bật một cách lạ thường.
“Ngươi xem ngươi kìa, chẳng phải là tự tìm đòn sao.” Trương Mặt Rỗ vốn thân thiết với gã, vừa đỡ lấy gã vừa buông lời trêu chọc.
“Lão đại đang đau lòng, ta phải an ủi huynh ấy chứ.” Giọng Lý Đại Chí xen lẫn tiếng “xít” xuýt xoa vì đau.
Trương Mặt Rỗ liếc nhìn Hạ Đông đang sải bước ở phía trước. Dáng đi của nam nhân vững chãi, khí thế ngút trời, rồi lại cúi xuống nhìn kẻ mình đang dìu, bụng bảo dạ, ta thấy người nên đau lòng phải là ngươi mới đúng.
Từng bậc thang đá cứ nối tiếp nhau dưới chân, dấu chân hằn lại phía sau, Hạ Đông bất giác nghĩ không biết tự bao giờ mà ngọn núi Đông Sơn này lại cao đến thế. Hắn thấy hơi mệt, bước chân như muốn chùn lại, chỉ muốn quay về giữa đường, về xem ŧıểυ cô nương đã dùng xong chén chè ngọt hay chưa.
Đang miên man suy nghĩ, gã khờ Lý Đại Chí lại oang oang gọi lớn.
“Lão đại nhìn kìa! Có một cặp sóc béo ú nu, hê hê hê.”
“Cặp đâu ra mà cặp?” Hạ Đông còn chẳng thèm liếc mắt, tiện tay nhặt một hòn đá vừa vặn rồi búng ngón tay một cái, viên đá bay vút trúng ngay cành cây nơi con sóc đang đậu.
Cành cây gãy đánh rắc, con sóc to con hơn lao vút xuống dưới, nó vội vã bám chặt lấy thân cây rồi ngước lên nhìn con còn lại trên cao với vẻ đầy lo lắng.
Lý Đại Chí sững sờ chết trân.
“Đã bảo không có cặp nào.” Bấy giờ Hạ Đông mới ngẩng đầu lên nhìn, lại thấy con sóc nhỏ hơn với bộ lông màu sáng đang vụng về trượt xuống, rúc vào bên cạnh con sóc béo ú kia, quấn quýt không rời.
Sao mà phiền phức thế không biết, nam nhân cau mày.
“Lão đại, có ném nữa không ạ?” Lý Đại Chí như hiểu ra, hai tay cung kính dâng một hòn đá khác, lách qua đám đông đi tới. Trương Mặt Rỗ đỡ sau lưng gã còn không ngừng la lớn: “Tránh đường, tránh đường nào.”
Hạ Đông nhìn Lý Đại Chí và Trương Mặt Rỗ, bỗng nhớ lại câu nói đùa mà hắn từng nói với Diệp Oanh Đoàn.
“Diệp Nhất Kiến Khuynh Tâm.”
Đúng là một cái tên hay, nam nhân thầm cảm khái, đoạn nhận lấy hòn đá từ tay ŧıểυ đệ rồi ném vùi vào trong tuyết.
“Không ném nữa.” Ném nữa thì lại thành trò cười mất.
—
“A Lê, lỡ như tên cầm đầu thổ phỉ đó không đồng ý, trong cơn thịnh nộ ra tay với Oanh Đoàn thì…” Diệp phụ cất giọng lo âu, sau mấy ngày đằng đẵng chờ đợi trong khổ sở, cuối cùng cũng đến ngày thứ mười.
“Bá phụ cứ yên tâm.” Tạ Lê đáp, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một sự phấn khích khó tả, tuyệt nhiên không nghe ra chút lo lắng nào.
Diệp phụ nhìn Tạ Lê đang đứng trước mặt, dung mạo hắn đã thay đổi hoàn toàn sau khi cải trang dịch dung. Trong lòng ông không khỏi dâng lên một luồng hơi lạnh, ông có cảm giác thứ thay đổi không chỉ là dáng vẻ bên ngoài.
Diệp phụ vốn chỉ là một thương nhân bình thường, sau khi thê tử qua đời, nữ nhi chính là tất cả của ông. Diệp phụ không có hoài bão lớn lao, chuyện giang sơn thiên hạ, an nguy một phương thì có liên quan gì đến ông chứ? Cớ sao lại phải dùng tính mạng của Oanh Đoàn để đánh cược cho việc diệt trừ thổ phỉ?
Giờ phút này đứng dưới chân núi Đông Sơn, ông mới cảm nhận rõ sự nhỏ bé của chính mình. Vừa nghĩ đến cảnh nữ nhi đã phải bất lực, sợ hãi ra sao khi bị trói đến nơi này, trong lòng Diệp phụ lại dâng lên một nỗi xót xa và hối hận khôn tả: “Hay là thôi đi, ta quay về lấy thêm ngân lượng.”
“Bá phụ, Oanh Đoàn sẽ không sao đâu ạ.” Tạ Lê lạnh nhạt đáp lời, ánh mắt hắn ta đã thấy những vệt sáng loang loáng lóe lên giữa rừng cây trên con đường mòn. Tạ Lê biết đó là ánh đao phản chiếu dưới nắng, và xen lẫn trong đó là một luồng sáng màu vàng đỏ khiến hắn ta nghiến răng nghiến lợi, chính là chiếc mặt nạ của tên cầm đầu thổ phỉ: “Vả lại, cũng không kịp nữa rồi.”
Mấy lần Tạ Lê dẫn binh đến vây quét, hắn ta đều bị Hạ Đông đùa bỡn như mèo vờn chuột. Tên đeo mặt nạ quỷ kia cậy vào địa thế hiểm trở cứ nấp trong núi mà buông lời chế giễu, cười hô hố đầy ngạo mạn, khiến cho thuật bắn cung vốn là niềm tự hào của Tạ Lê bỗng chốc trở thành thứ lòe loẹt vô dụng, một trò hề không hơn không kém.
Sẽ có một ngày, ta phải dùng một mũi tên bắn xuyên sọ hắn, ghim cái mặt nạ quỷ của hắn lên tấm bia đá ở cửa núi.
Hạ Đông hiếm khi đích thân xuống núi, đám ŧıểυ đệ không một ai dám giành nói trước mặt hắn. Hắn chống đao đứng vững, cất giọng hỏi: “Mang bạc đến rồi à?”
Thời trẻ Diệp phụ cũng từng nam chinh bắc chiến, dẫu đã gặp qua đủ loại người, ông vẫn bị khí thế ngang tàng của đối phương dọa cho thất kinh. Nhưng ông còn chưa kịp sợ hãi, ánh mắt đã vội vã tìm kiếm trong đám người: “ŧıểυ nữ đâu rồi? Con bé đang ở đâu?”
“Đưa bạc trước thả người sau, đó là quy định.” Hạ Đông kín đáo quan sát Diệp phụ, chỉ một chi tiết nhỏ này thôi cũng đủ để thấy đây là một người cha tốt thật lòng thương yêu nữ nhi của mình.
“Con bé không có ở đây à, không có ở đây cũng hay.” Diệp phụ bất giác buông một tiếng thở dài, ánh mắt đã hoe hoe ngấn lệ, bụng bảo dạ thôi thì cũng đỡ phải thêm sầu thêm não.
“Ngân lượng ở đây.” Diệp phụ ra hiệu cho đám gia nhân khuân một chiếc rương gỗ lớn lên. Những lời đã nhẩm đi nhẩm lại trong bụng bỗng nghẹn ứ nơi cổ họng, thân làm cha, sao ông nỡ mở miệng nói rằng bạc không đủ, xin khất con gái thêm vài ngày nữa đây.
Đám thuộc hạ do Hạ Đông dẫn tới bắt đầu nhao nhao cả lên, miệng còn huýt sáo inh ỏi.
Nam nhân vừa giơ tay, đám đông lập tức im phăng phắc. Hạ Đông bước lên, co chân đá mạnh vào chiếc rương gỗ. Chỉ một cú thôi, hắn đã cảm nhận được sức nặng có gì đó không ổn, e rằng chỉ hơn một nửa so với con số mà ŧıểυ cô nương đã viết.
Có chuyện gì đây? Trong lòng Hạ Đông dấy lên một tia nghi hoặc, nhưng hắn không định làm ầm ĩ lên. Thiếu thì cứ cho là thiếu đi, đưa ŧıểυ cô nương về nhà mới là việc cấp bách nhất. Nghĩ vậy, hắn búng tay một cái, gọi huynh đệ tới khiêng rương đi.
Tạ Lê thấy thế, bèn chủ động bước lên thưa: “Đông gia, sự tình xảy ra đột ngột quá, chúng tôi nhất thời chưa gom đủ ngân lượng, xin được dâng lên một nửa trước. Phần còn lại, liệu có thể cho chúng tôi xin khất thêm vài ngày được không?”
Hạ Đông khẽ dùng đầu lưỡi đẩy vào bên trong má, rồi co một chân đạp thẳng lên chiếc rương gỗ. Cái rương vừa mới được nhấc lên bổng đã tuột khỏi tay đám huynh đệ, rơi đánh rầm vang dội xuống mặt đất. Nam nhân cười cợt nhả: “Ngài là vị nào thế?”
“Diệp ŧıểυ thư mà ngài bắt cóc chính là vị hôn thê của tại hạ.” Tạ Lê nói thẳng toẹt ra mối quan hệ, cốt để tìm một lý do hợp tình hợp lý cho sự hiện diện của mình.
Nụ cười trên môi Hạ Đông chợt cứng đờ.
Còn bảo là không có lang quân như ý, vậy mà giờ tên gian phu của nàng đã nhảy xổ ra trước mặt hắn rồi đây này. Hạ Đông sực tỉnh, bật ra một tiếng cười khẩy. Nhưng tiếng cười chưa dứt, hắn lại sững người ra lần nữa. Khoan đã, nếu tính theo thứ tự trước sau, thì hình như... hắn mới chính là gian phu.
Tâm trạng của nam nhân tụt dốc không phanh: “Ngươi coi Đông Trại này là cái chốn nào, là nơi để ngươi cò kè mặc cả sao?”
Dám lấy ŧıểυ cô nương của lão tử ra để cò kè với lão tử à?!
Một nỗi bực dọc không tên cuộn lên trong lòng Hạ Đông. Hắn chẳng nói chẳng rằng, vươn tay ra siết chặt lấy cổ gã nam nhân trước mặt, giọng gằn lên hung tợn: “Nữ nhân của ngươi vẫn còn đang nằm trong tay lão tử đấy.”
Nếu ŧıểυ cô nương xuống núi mà phải gả cho một kẻ như thế này, Hạ Đông hắn sẽ là người đầu tiên phản đối! Một kẻ dám cả gan lấy sự an nguy của Diệp Oanh Đoàn ra để thăm dò, để mặc cả. Hạ Đông nổi giận, một cơn giận hiếm thấy bùng lên dữ dội, những ngón tay siết lại tưởng chừng như sắp bóp nát cả xương cổ của Tạ Lê.
Sự hung bạo khác thường của Hạ Đông không chỉ khiến đám người Diệp gia và Tạ gia mang tới phải kinh hồn bạt vía, mà ngay cả đám huynh đệ của Đông Trại cũng không khỏi rùng mình sợ hãi. Ngày thường lão đại trông thì cà lơ phất phơ, thế mà một khi đã ra tay thật thì, chậc chậc, đáng sợ khôn cùng.
Tròng mắt Tạ Lê lồi cả ra, hắn ta giãy giụa một cách khó nhọc, hơi thở ra thì nhiều mà hít vào chẳng được bao nhiêu.
Diệp phụ thấy tình hình không ổn, vội vàng lên tiếng: “Ngân lượng tuyệt đối sẽ không thiếu một xu, chỉ có hơn chứ không có kém! Xin Đông gia rộng lòng cho khất thêm vài hôm, vạn lần xin đừng trút giận lên ŧıểυ nữ nhà tôi, con bé nó nhát gan lắm, không kinh qua được sự dọa nạt đâu.”
Trong mắt Diệp phụ, Tạ Lê đã được xem là một người có vóc dáng cao lớn, thế mà giờ đây, Tạ Lê bị tên cầm đầu đám sơn tặc kia túm gọn trong tay lại hoàn toàn chẳng có lấy một chút sức lực phản kháng, huống hồ chi là đứa con gái mệnh khổ của ông.
“Được thôi, ta cho khất thêm mấy ngày nữa.” Nghe những lời của Diệp phụ, Hạ Đông bất giác nghĩ đến ŧıểυ cô nương, trái tim đang sôi sục dần dần lắng lại. Hắn chán ghét buông tay ra, thậm chí còn cúi xuống bốc một vốc tuyết dưới đất để rửa tay cho sạch.
Tạ Lê ho sặc sụa một cách thảm hại, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau tưởng chừng như sắp vỡ nát. Hắn ta phóng ánh mắt độc địa về phía Hạ Đông, thề trong lòng nhất định phải giết chết tên này.
Trái ngược với ánh mắt căm hờn của Tạ Lê, sau khi siết cổ người ta xong thì Hạ Đông lại chẳng hề để bụng chút nào.
Vừa mới buông lời cự tuyệt phũ phàng với ŧıểυ cô nương xong, lát nữa lên núi biết phải làm sao đây? Hay là... quỳ xuống đất dập đầu xin nàng tha thứ thì có được không nhỉ?
Hạ Đông gãi gãi mái tóc, lại quay về với dáng vẻ lười nhác thường ngày, sát khí ban nãy đã tan đi không còn một dấu vết.
Phải giải thích với nàng thế nào đây nhỉ, tiện thể phải mách cho nàng biết tên gian phu của nàng là một thứ chó má ra sao.
“Đông gia, ngài tuyệt đối đừng trút giận lên ŧıểυ nữ nhà tôi ạ.” Diệp phụ vẫn còn sợ hãi, ông gần như muốn quỳ cả xuống đất.
Hạ Đông liếc mắt nhìn Diệp phụ đang nước mắt lưng tròng, sau một hồi ngẫm nghĩ sâu xa, hắn cuối cùng cũng tìm ra mấu chốt của vấn đề. Dẫu cho là vị hôn phu, nhưng nói cho cùng thì ŧıểυ cô nương vẫn chưa xuất giá về nhà người ta, nào có đến lượt tên này xen vào quản chuyện không cơ chứ? Trong khi cha ruột của nàng còn đang lo lắng đến mức này.
“ŧıểυ tử nhà ngươi làm cái nghề gì để kiếm cơm thế?” Hạ Đông chẳng chút khách khí mà hỏi thẳng Tạ Lê.
“Chẳng qua chỉ là một tên thư sinh trói gà không chặt, đâu thể so bì với sự phóng khoáng, tiêu dao giang hồ của Đông gia được.” Tạ Lê chỉ đáp qua loa vài câu, lời nói hoàn toàn trái với lòng mình.
Hạ Đông nhướng mày, ánh mắt lướt qua phần xương hàm của đối phương, rồi lại dừng lại trên những vết chai sạn ở đầu ngón tay gã. Chỉ cần một cái liếc mắt, hắn đã nhận ra ngay đó không phải là vết chai do cầm bút, mà là vết chai do kéo cung bắn tên.
Dịch dung mà chỉ dịch dung mỗi cái mặt, là ai dạy cho ngươi thế?
———
[Đông thúc: Hóa ra ta mới là gian phu?!]