Chương 23 (H): Lưỡi hôn sâu thẳm tim hồng
(Đổi việc cho thúc ngắm bé hàu, muốn thấy dung nhan hắn, nào ngờ ăn cú lừa)
Hạ Đông chưa bao giờ dám mơ tưởng rằng, thứ vốn dĩ chỉ mang đến sự chán ghét như khuôn mặt của hắn lại xứng đáng để đổi lấy một điều quý giá đến nhường này.
“ŧıểυ cô nương, nếu lúc này nàng mà tỉnh táo lại, nhất định sẽ hối hận đó.”
Diệp Oanh Đoàn chớp chớp mắt. Tại sao Đông thúc cứ luôn miệng nói mấy lời hối hận kia chứ, cớ gì phải hối hận? Ta thích Đông thúc, ta chỉ muốn chàng thôi mà.
“Không đâu mà, Đông Đông. Ta cho chàng xem, chàng cũng cho ta...”
Hạ Đông hít một hơi thật sâu, rốt cuộc cũng không chống đỡ nổi ánh hào quang rực rỡ trong mắt thiếu nữ. Hắn đưa tay gõ gõ lên chiếc mặt nạ sắt, cười như không cười: “Nàng muốn ta tháo mặt nạ đến thế sao?” Nam nhân cố tình lách lấy kẽ hở trong lời nói của nàng.
ŧıểυ cô nương vội vàng gật đầu lia lịa, nàng chống đỡ tấm thân rã rời mỏi mệt, cố gượng quỳ thẳng người dậy.
“Ta bắt nàng làm bất cứ điều gì cũng được chứ?”
“Bất cứ điều gì cũng được, chỉ cần là Đông Đông muốn, ta đều sẽ nghe theo...”
“Không chỉ đơn thuần là nhìn, ta còn muốn nàng vạch nó ra, tự tay nàng vạch cái lỗ ấy ra cho ta xem thật rõ cái chỗ mà ngón tay ta vừa mới khuấy đảo ban nãy, rốt cuộc đang mang màu sắc gì.” Hạ Đông không tài nào cưỡng lại được cơn cám dỗ, bắt đầu thăm dò, hắn muốn biết ŧıểυ cô nương có thể vì hắn mà làm đến mức nào.
Quả đúng như dự liệu, Diệp Oanh Đoàn lập tức im bặt.
Hạ Đông mỉm cười, dịu dàng xoa xoa mái tóc mềm mại của ŧıểυ cô nương, định bụng rời đi để tự mình giải quyết cơn du͙© vọиɠ đang bùng cháy.
Hắn vừa xoay người cất bước được đôi ba nhịp, phía sau bỗng truyền đến tiếng sột soạt khe khẽ, theo sau là giọng nói ngượng ngùng đến tột độ của ŧıểυ cô nương, nàng thỏ thẻ.
“Là... màu hồng phấn...”
Hạ Đông không tài nào tin nổi, vội vã ngoảnh đầu nhìn lại.
Đập vào mắt hắn đầu tiên là cặp đùi thon dài, trắng nõn nà. Dường như ŧıểυ cô nương sợ lạnh, sau khi trút bỏ xiêm y, tấm thân nhỏ nhắn khẽ run rẩy, những thớ thịt mềm mại cũng rung rinh theo. Men theo cặp đùi trắng ngọc ngà tuyệt đẹp ấy nhìn lên là đôi ngón tay thon thả cũng trắng đến độ trong suốt, đang ngượng nghịu bối rối kẹp lấy hai cánh hoa mềm, làm lộ ra nhụy hoa ướt đẫm nước bên trong.
“Dù... dù bị ngón tay khuấy đảo hồi lâu, bé hàu da^ʍ đãиɠ... vẫn là màu hồng phấn.” Diệp Oanh Đoàn sợ Hạ Đông không nghe rõ, bèn lặp lại một lần nữa. Nàng đã len lén nhìn trộm rồi, tuy rằng bên ngoài bị Đông thúc chà xát đến ửng đỏ, nhưng sâu bên trong vẫn hồng hào non nớt lắm. “Đông...”
Lại một lần nữa, có thứ gì đó chụp ập xuống. Chiếc mặt nạ quỷ quen thuộc quả thực đã được tháo ra, có điều, nó lại được đeo lên khuôn mặt của Diệp Oanh Đoàn.
ŧıểυ cô nương nhận ra mình sắp được nhìn thấy khuôn mặt của Đông thúc, nàng vội vã định buông tay đang vạch ra, đưa lên lật chiếc mặt nạ ra để nhìn cho rõ.
“Cứ vạch ra như thế, không được phép buông.” Hạ Đông thở dốc nặng nề, đôi đồng tử màu đỏ rực không còn gì che giấu cứ thế phơi bày trần trụi giữa gian phòng.
Diệp Oanh Đoàn nào dám trái lời Hạ Đông. Nàng giữ nguyên tư thế phóng đãng ấy, hai chân giạng rộng. Chiếc mặt nạ quá lớn so với gương mặt nàng, che khuất hoàn toàn mọi ánh sáng. ŧıểυ cô nương chìm trong bóng tối, cảm nhận rõ rệt một con mãnh thú đang từ từ áp sát.
Hạ Đông quỳ xuống trước mặt thiếu nữ với vẻ thành kính, ánh mắt hắn dán chặt không rời vào nơi mà mình vừa hung hăng đùa bỡn ban nãy. Hai cánh môi mỏng manh đã bị vờn đến sưng mọng lên rồi, xem ra phải “chữa trị” cẩn thận mới được. Nam nhân thầm nghĩ như vậy, rồi chậm rãi cúi rạp người xuống.
“Đông thúc?” Diệp Oanh Đoàn không rõ nam nhân đang làm gì, nàng cất tiếng gọi. Dược hiệu đã tan đi quá nửa, giọng nói của nàng cũng không còn lắp bắp như trước, ý thức cũng theo đó mà tỉnh táo lại vài phần.
Đúng lúc này, một luồng gió nhẹ chợt lướt qua giữa hai chân nàng, nơi ướt sũng ấy bỗng thấy man mát lạnh.
Diệp Oanh Đoàn đang mải nghĩ xem gió từ đâu lùa vào phòng, thì đột nhiên các ngón chân nàng co quắp lại, nàng kháng cự giãy giụa. Thế nhưng, nam nhân đã nhanh tay lẹ mắt kẹp chặt lấy gốc đùi của nàng: “Ư... đừng ăn... Bẩn lắm... Lưỡi... lưỡi vào rồi... Đừng liếʍ... Nơi đó... Nơi đó bị liếʍ rồi... Hức hức...”
Ngón tay của Hạ Đông thô ráp bao nhiêu thì đầu lưỡi của hắn lại mềm mại bấy nhiêu. Cái cảm giác này khác hẳn khi bị vật cứng đút vào, nó giày vò tâm trí người ta hơn gấp bội. Dòng nước dâm trào ra, nước bọt của nam nhân lập tức thay thế, rót đầy vào trong, quấn quýt hòa quyện vào nhau sủi lên bọt mỏng, lại còn phát ra những tiếng “phì phò” ướt át dính nhớp.
ŧıểυ cô nương vốn thích ăn quả ngọt, đến cả dòng nước mật nơi ấy cũng ngọt ngào đến thế. Hạ Đông vỗ một cái lên mông nàng, rồi dùng răng day cắn nơi hạt ngọc. Lắng nghe tiếng ŧıểυ cô nương khóc lóc van xin, một cảm giác khoái lạc kỳ lạ dâng trào tột đỉnh, dươиɠ ѵậŧ của hắn cương như muốn nổ tung.
“Trước khi gặp nàng, chẳng lẽ ta không cần phải rửa mặt cho sạch sẽ hay sao? Vừa hay nước nôi của ŧıểυ cô nương nhiều thế này, đừng lãng phí.” Hạ Đông trơ tráo nói, cứ như thể đây là một lý do hoàn toàn chính đáng.
ŧıểυ cô nương bị kɧoáı ©ảʍ kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến độ không thốt nên lời, hai tay đã chẳng thể giữ nổi hai cánh hoa mềm được nữa, nàng đành vịn hờ lên người nam nhân một cách bất lực, cuối cùng bấu chặt lấy mái tóc hắn.
Hạ Đông thấy nàng đã mê mẩn thất thần, không còn sợ nàng lật mặt nạ ra mà nhìn thấy dung mạo thật của mình nữa. Hắn rảnh ra một tay, móc dươиɠ ѵậŧ to lớn thô kệch đã sớm rỉ nước của mình từ trong đáy quần ra bắt đầu tuốt.
Nói bao nhiêu lời lẽ giả dối cao sang như vậy, rốt cuộc vẫn không kìm nén nổi du͙© vọиɠ hạ lưu trong lòng.
Lưỡi hắn ra vào nơi chốn trinh nguyên của ŧıểυ cô nương, Hạ Đông mường tượng dươиɠ ѵậŧ của mình cũng đang được hưởng thụ đãi ngộ y hệt. Hắn dùng tay siết chặt lấy phần đầu nấm, cố ép cho tinh hoa trào ra.
“Đông thúc, chàng... chàng ăn đủ chưa vậy...” Diệp Oanh Đoàn vất vả lắm mới lấy lại được chút hơi sức, giọng nói khản đặc. Nàng khóc nhiều quá nên giờ cổ họng thấy đau rát.
“Chưa.” Nam nhân đang vùi đầu giữa hai chân nàng làm càn chẳng hề có ý định dừng lại.
Diệp Oanh Đoàn giao dịch biết bao nhiêu lần, tuy không phải lần nào cũng hốt vàng hốt bạc, nhưng ít nhất chưa từng chịu thiệt. Chỉ duy có lần này... đúng là mất cả chì lẫn chài, mà chẳng thấy được gì cả.
Đợi đến khi Hạ Đông rốt cuộc cũng xuất ra tinh hoa làm vấy bẩn lòng bàn tay, Diệp Oanh Đoàn đã sớm vì lên đỉnh quá nhiều lần mà nửa mê nửa tỉnh, hơi thở đều đặn kéo dài, thần trí mụ mị.
Nam nhân dùng vạt áo choàng lau qua loa vệt nước da^ʍ đãиɠ còn vương lại giữa hai chân nàng. Bé hàu non tơ của ŧıểυ cô nương đã hoàn toàn không khép lại được nữa, cứ hé mở một khe nhỏ, trông vô cùng đáng thương. Hạ Đông không dám nhìn thêm, lòng hắn dâng lên áy náy, hắn vội kéo quần lên rồi ra ngoài múc nước, quay về cẩn thận tỉ mỉ lau rửa sạch sẽ cho ŧıểυ cô nương, chỉ sợ có chút tϊиɧ ɖϊ©h͙ nào lọt vào bên trong cơ thể nàng.
Sau một hồi bị giày vò, Diệp Oanh Đoàn thiu thiu tỉnh lại, câu đầu tiên nàng thốt ra chính là chuyện mà nàng canh cánh trong lòng.
“Chẳng nhìn thấy gì cả.” Giọng nói của nàng tràn ngập nỗi thất vọng.
“Vẫn còn nghĩ đến chuyện đó à.” Hạ Đông đã đeo lại chiếc mặt nạ quỷ, cất giọng đầy bất lực.
“Đông thúc nói không giữ lời.” Diệp Oanh Đoàn níu chặt lấy chăn.
ŧıểυ cô nương bé bỏng đáng thương vừa bị giày vò tàn tệ, giờ lại dùng ánh mắt đầy oán trách để lên án hắn. Hạ Đông xưa nay vốn không chịu nổi dáng vẻ này, huống chi giờ đây lòng hắn đang ngập tràn áy náy.
“Ta chịu thua nàng rồi đấy...” Hạ Đông thở dài, đưa tay nắm lấy một góc mặt nạ, từ từ lật lên.
Diệp Oanh Đoàn nín thở tập trung, khuôn mặt của nam nhân dần dần hiện ra trước mắt. Đường quai hàm cương nghị, viền môi mỏng mà dài, mỗi một tấc đều khắc họa nên một dung nhan tuấn tú đầy lôi cuốn. Đông thúc của nàng quả thực là một nam tử vô cùng khôi ngô. Thế nhưng, chiếc mặt nạ chỉ lật lên đến sống mũi cao thẳng rồi dừng lại.
“Còn mắt... ưm.” Đôi môi nàng đã bị chặn lại.
Sự mềm mại mà hạ thân vừa trải qua ban nãy giờ đã đổi sang một nơi khác, mang theo hơi thở bá đạo của nam nhân xâm chiếm lấy khoang miệng nàng.
“Nhắm mắt lại, không được lén mở ra.” Hạ Đông một tay giữ lấy mặt nạ, một tay nâng niu khuôn mặt ŧıểυ cô nương, nụ hôn càng thêm sâu.
Rõ ràng đã làm qua những chuyện thân mật đến nhường vậy, thế mà giờ đây hai người lại vì môi lưỡi giao nhau mà trở nên e thẹn.
Diệp Oanh Đoàn vụng về đáp lại, nàng hé mở đôi môi, chiếc lưỡi nhỏ xinh quấn lấy đầu lưỡi rộng dày của nam nhân. Dòng nước bọt ngọt ngào không kịp nuốt xuống cứ thế chảy dọc theo khóe môi. Nàng say đắm nhắm nghiền hai mắt, và ngay khoảnh khắc hàng mi khẽ run lên ấy, nàng nghe thấy tiếng chiếc mặt nạ quỷ rơi xuống giường.
“Ngoan ngoãn ngủ đi, lúc tỉnh dậy cứ xem như bị chó cắn một cái là được.” Tốt nhất là nàng hãy quên hết mọi chuyện tối nay đi. Nam nhân hôn đã đời mới quyến luyến buông nàng ra, giọng nói vừa triền miên lại vừa bi ai.
Qua lớp ánh sáng mờ ảo xuyên qua mi mắt, ŧıểυ cô nương mơ hồ trông thấy một mảng màu đỏ sẫm. Nàng còn chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm, sau gáy nàng bỗng nhói lên một cái rồi lịm đi.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng vẫn còn thầm thì.
“Đông thúc... không phải là chó.”