Chương 22 (H): Ngón chàng khơi dậy khát khao trong lòng
(Ngón tay nghịch bướm, dạy ŧıểυ cô nương nói lời tục tĩu)
“Vậy được, lão tử giúp nàng ‘đắp đê’ ở dưới, thì ở trên tuyệt đối không được khóc lóc đâu đấy.”
Diệp Oanh Đoàn nghe thấy lời đe dọa của nam nhân, bèn ngoan ngoãn gật đầu. Thế nhưng, đến khi hắn thật sự bắt đầu ra tay, nước mắt nàng làm sao mà kìm nén cho được.
Miệng lưỡi Hạ Đông tuy hay nói lời thô lỗ, nhưng xét về chuyện phòng the, hắn quả thực là một tay gà mờ. Giờ phút này, hắn hoàn toàn chỉ dựa vào bản năng mà mặc sức làm càn, ra sức bắt nạt ŧıểυ cô nương.
Ngón tay giữa kẹt cứng trong khe hàu đã bị dòng nước dâm ngâm cho trơn tuột, đến độ muốn nhấc lên cũng chẳng nhấc nổi, hễ khẽ cử động là lại kéo theo mấy sợi tơ nước lóng lánh. Nam nhân thử co ngón tay lại, phần đệm thịt ở đầu ngón tay vừa vặn đè lên miệng suối non nớt chưa từng có bất kỳ vật lạ nào chạm đến.
“Tìm thấy rồi nhé.” Hạ Đông dùng ngón tay móc lấy cái lỗ nhỏ, khẽ khàng kéo nhẹ.
“Đông Đông... vào đi mà...” Diệp Oanh Đoàn vươn tay ra khỏi đống chăn quấn đã có phần lỏng lẻo, quàng lấy cổ nam nhân. Nàng chẳng tài nào thấy được cảnh tượng bên dưới lớp quần, nên chỉ đành thúc giục hắn như vậy.
“Vậy cũng phải do ŧıểυ cô nương nàng chịu cho ta vào chứ.” Hạ Đông thấy thật kỳ lạ. Nước non đã chảy tràn trề thuận lợi như thế, cớ sao ngón tay hắn đi vào lại khó khăn đến vậy, ngay cả một đốt ngón tay lách vào cũng thấy vướng víu. “Thả lỏng bướm của nàng ra xem nào, đã đến lúc kẹp chặt đâu.”
Nam nhân biết rõ ŧıểυ cô nương giờ đây ý thức chẳng còn tỉnh táo, nên hắn nói năng cũng chẳng thèm kiêng dè gì nữa, đem hết những lời lẽ hạ lưu thường ngày nghe lỏm được trong sơn trại ra mà dùng bằng sạch.
“Ta có kẹp đâu...” Diệp Oanh Đoàn tủi thân hết sức, bên trong nàng đang ngứa ngáy đến phát điên, mà Đông thúc lại cứ chậm chạp lề mề. Nàng không kìm được mà trách móc: “Đông Đông ngốc quá đi, chàng cứ dùng sức một chút là được ngay ấy mà.”
Gân xanh trên trán Hạ Đông giật nảy một cái. Lão tử mà dùng sức một chút, e là nàng bị chơi cho hỏng luôn đấy! Chuyện đã đến nước này, mà hắn vẫn còn phải canh cánh trong lòng chuyện ngày mai ŧıểυ cô nương phải xuống núi. Hắn phải vừa giúp nàng giải tỏa du͙© vọиɠ, lại vừa phải đảm bảo không để lại bất cứ dấu vết gì. Phải vẹn toàn cả đôi đường, thế nên hắn mới phải cẩn trọng dè dặt đến thế.
“Được rồi, được rồi, lão tử ngốc, nàng thông minh. Nàng đã thông minh như vậy, thì nói cho lão tử nghe xem, phải móc bé hàu non nớt của nàng thế nào mới đúng?” Hạ Đông bèn đổi sang cách khác, hắn trơ cái mặt ra, dùng chiếc mặt nạ lạnh lẽo của mình cọ cọ lên gò má nóng rẫy của ŧıểυ cô nương.
“Thì... thì...” ŧıểυ cô nương mới giây trước còn đang vênh mặt lên chê nam nhân ngốc nghếch, giờ lập tức rụt rè nhút nhát hẳn.
“Thì sao nào?” Con ác quỷ đeo mặt nạ cười rộ lên.
“Thì... thì trước tiên cứ xoa xoa này, rồi vỗ vỗ nhè nhẹ này, xong rồi dỗ dành một chút, bảo nó mở ra là nó sẽ mở ra thôi mà.” Diệp Oanh Đoàn ngẫm nghĩ một hồi, rồi đem luôn cả cái cách mà người nhà vẫn hay dỗ nàng ăn cơm ra mà nói. “Hồi trước, mẹ ta dỗ ta ăn cơm cũng toàn làm như vậy đấy.”
Ăn cơm với “ăn” nam nhân mà giống nhau được sao! Hạ Đông chợt cảm thấy, dường như trong mắt ŧıểυ cô nương hắn chỉ là một món đồ vật để cung phụng cho nàng được sung sướиɠ mà thôi, nàng hoàn toàn chẳng hề xem hắn ra gì. Nếu không phải vì trúng thuốc, làm sao nàng có thể quấn quýt thân mật với hắn như thế này?
Nhưng điều mà Hạ Đông không hề hay biết, đó là thứ thuốc của Tôn Hùng vốn không thể thay đổi được tâm ý của một người. Nó chỉ khiến nàng thành thật hơn khi đối diện với du͙© vọиɠ của chính mình mà thôi. Nàng khát khao ai, nàng mong muốn ai, tất cả đều sẽ được bộc lộ ra một cách thẳng thắn.
Hạ Đông khẽ hắng giọng một tiếng, rồi hắn cố tình dùng cái tông giọng trầm khàn mà ŧıểυ cô nương không tài nào chống đỡ nổi, khẽ khàng ngân nga một bài đồng dao đầy tục tĩu: “ŧıểυ cô nương ngoan ngoãn, mau mở bé hàu ra nào, thúc thúc muốn chui vào đây.”
Nam nhân vừa dứt lời, nơi ngón tay hắn đang chọc chọc quả nhiên hé mở, chủ động ngậm lấy, đón hắn vào trong.
“Mở... mở ra rồi...” Diệp Oanh Đoàn thở hổn hển, cảm nhận rõ rệt ngón tay nam nhân đang cắm sâu trong động tiên của mình. Nàng tham lam mυ"ŧ lấy, hút sâu vào tận hai đốt ngón tay, mà vẫn còn muốn tiếp tục.
“Ngoan, đến đây thôi.” Hạ Đông biết rõ, nếu vào sâu hơn nữa sẽ chạm đến tấm màng tượng trưng cho trinh tiết của nữ tử. Hắn cười cười, dỗ dành ŧıểυ cô nương đang tỏ vẻ không vui vì bị ngăn cản: “Chỉ bấy nhiêu chỗ này thôi cũng đủ để Đông thúc làm cho nàng sướиɠ đến chết đi sống lại rồi.”
Cửa mình của Diệp Oanh Đoàn bẩm sinh đã là không một sợi lông. Nhìn bên ngoài chỉ là một khe hở mảnh như sợi chỉ, vậy mà bên trong lại là “chín khúc mười tám vòng” lắt léo. Những thớ thịt mềm mại bên trong vách thịt xếp chồng lên nhau tầng tầng lớp lớp, hễ vết chai sần thô ráp trên ngón tay hắn cọ xát qua đoạn nào, là y như rằng lại ép ra được tiếng rêи ɾỉ nũng nịu của ŧıểυ cô nương.
“Dễ chịu không?” Hạ Đông thấy nàng mới bị ngón tay của hắn đâm chọc có mấy cái, mà đã hé môi để mặc cho nước bọt trong suốt chảy ròng ròng xuống từ khóe miệng.
“Còn muốn nữa...” ŧıểυ cô nương dùng hành động để trả lời.
“Thế này ư?” Cái miệng nhỏ kia đã hé mở, Hạ Đông từ từ tăng dần lên thành ba ngón tay.
“Căng... căng quá đi.”
Khổ người Hạ Đông vốn to lớn, ngón tay dĩ nhiên cũng thô kệch. Ba ngón tay của hắn gộp lại, e cũng phải xấp xỉ bằng dươиɠ ѵậŧ của một nam nhân bình thường rồi.
“Đúng là không biết ‘ăn’ gì cả.” Hạ Đông ra vẻ chê bai, nhưng ngón tay thì lại càng tỉ mỉ vọc vạch bé hàu da^ʍ đãиɠ kia.
Nam nhân đâm rút một hồi, dường như cũng tìm ra được bí quyết. Hắn hiểu ra rằng phải liên tục thay đổi nhịp điệu, khi nhanh khi chậm, lúc nặng lúc nhẹ đan xen, hoặc thỉnh thoảng lại đổi sang trêu đùa viên trân châu bé nhỏ đang ẩn mình nơi miệng suối.
Diệp Oanh Đoàn đang sung sướиɠ rêи ɾỉ hừ hừ, đột nhiên cảm thấy điểm nhạy cảm nhất nơi thầm kín bị người ta véo lấy. Trong mắt nàng tức khắc ánh lên vẻ hoảng sợ tột độ. Nàng không muốn cái này, nó kí©ɧ ŧɧí©ɧ quá sức chịu đựng! “Đông Đông, đừng... Đừng mà... Thế này... Oanh Đoàn... Oanh Đoàn sắp hỏng mất...”
“Ta cứ muốn nàng hỏng đấy.” Hạ Đông nghe nàng cứ gọi “Đông Đông”, “Đông Đông” mãi, dường như lúc này ŧıểυ cô nương chẳng còn biết sợ hắn là gì nữa. Nếu hắn không nhân cơ hội này mà chỉnh đốn nàng một phen, e là nàng sắp trèo lên đầu hắn ngồi thật rồi.
Nam nhân kẹp lấy hột thịt bé bỏng giữa những ngón tay, cố tình dùng sức mà vê nắn. ŧıểυ cô nương cong vút tấm lưng mỏng manh lên hòng trốn thoát, nhưng Hạ Đông nào để nàng được toại nguyện. Cánh tay cứng như sắt nung của hắn siết chặt lấy vòng eo nàng, chặn đứng mọi đường lui. Động tác trên tay hắn dần dà cũng không còn biết nặng nhẹ, càng lúc càng trở nên tàn nhẫn hơn.
Còn dám trốn à?
“Đông Đông... Đông thúc! Đông thúc! ŧıểυ cô nương của chàng... không muốn nữa... Bụng ta... bụng ta mỏi rã rời...” Diệp Oanh Đoàn hoảng hốt thật sự. Nàng không tài nào thấy được biểu cảm của nam nhân, chiếc mặt nạ lạnh như băng kia vẫn án ngữ ngay trước mặt, ngăn cách bọn họ như mọi khi.
“Đồ mít ướt, dọa nàng thôi.” Hạ Đông như bừng tỉnh khỏi cơn mê, hắn tự giễu cợt mà thầm nhủ trong lòng: Ta làm sao mà nỡ...
“Đông Đông... chàng xoa nhẹ bên dưới của ta thôi... không được phép vê nó...” ŧıểυ cô nương thút thít nói.
“Bên dưới là cái gì?” Hạ Đông lại nổi hứng trêu chọc. Đã không thể dạy dỗ nàng bằng hành động, thì ít nhất cũng phải để hắn thỏa mãn trên phương diện lời nói chứ. “Nó là bé hàu, là bé hàu da^ʍ đãиɠ của Oanh Đoàn.”
“Bé hàu...” Diệp Oanh Đoàn biết thừa đó chẳng phải từ ngữ gì hay ho, nhưng nàng nghe ra được sự háo hức và mong chờ trong giọng nói của Hạ Đông. Nàng muốn làm nam nhân vui. Nàng bèn cất giọng lí nhí, mềm oặt: “Bé hàu da^ʍ đãиɠ... thích Đông Đông xoa...”
Những lời lẽ dâm tiện ấy thốt ra từ chính cái miệng nhỏ nhắn của ŧıểυ cô nương, khiến gậy gộc vốn đã ngóc đầu sừng sững bên dưới háng Hạ Đông nay lại càng phình to, cương cứng đến tột đỉnh. Hắn thúc ngón tay ra vào mấy cái: “Chỉ thích xoa xoa thôi sao?”
“Còn... còn thích được cắm vào... Ưm! Bé hàu da^ʍ đãиɠ... thích được cắm vào.” Diệp Oanh Đoàn vừa bị hắn móc một cái rõ mạnh, lập tức ngoan ngoãn sửa lại lời nói.
“Bảo bối ngoan, hôm nay coi như Đông thúc khai sáng cho nàng. Đợi nàng xuống núi, phu quân tương lai của nàng nhất định sẽ thích mê cho mà xem. Đến lúc đó, đừng quên gửi quà mừng cho lão tử đấy nhé.” Hạ Đông nhìn ŧıểυ cô nương từng chút, từng chút một bị mình dạy cho hư hỏng, trong lòng dâng lên một cảm giác thật khó tả. Sức lực trên tay hắn bất giác lại mất đi sự kiềm chế.
Diệp Oanh Đoàn lắng nghe lời nam nhân nói, cố gắng suy nghĩ một cách đầy khó nhọc. kɧoáı ©ảʍ từ dưới thân cứ từng cơn từng cơn ập tới, khiến đầu óc nàng quay cuồng, trước mắt trắng xóa. Đến khoảnh khắc cuối cùng, khi cơ thể nàng run rẩy buông lỏng phun ra dòng nước, hai tay nàng cũng không còn đủ sức để ôm lấy cổ Hạ Đông nữa.
“Không cần phu quân... Ta chỉ cần Đông thúc...” Giọng nói của ŧıểυ cô nương nhẹ bẫng, mong manh tựa như hơi thở hụt đi sau cơn hoan lạc tột đỉnh.
Hạ Đông sững sờ trong giây lát, nhưng rồi cuối cùng, hắn vẫn không dám xem đó là lời thật lòng. Những lời đường mật nói ra trong lúc ân ái mây mưa, vốn dĩ cũng chỉ như ngắm hoa trong sương, hư hư thực thực, khó mà nắm bắt.
Thôi vậy, chẳng nghĩ đến chuyện tương lai xa xôi nữa. Trước mắt cứ giải quyết cho xong chuyện này đã.
Nam nhân rút bàn tay ra khỏi chiếc qυầи ɭóŧ của nàng, đầu ngón tay dính đầy thứ chất lỏng dâm mĩ, dính nhớp. Hắn cố ý xòe ra rồi nắm lại năm ngón tay, như thể đang khoe khoang chiến lợi phẩm của mình, để cho thứ nước dâm kia kéo thành những sợi tơ bạc lấp lánh cho ŧıểυ cô nương nhìn rõ: “Bình thường thì e e thẹn thẹn, ai dè lên giường lại ướt át dầm dề thế này đây.”
“Đừng nói nữa mà.” Diệp Oanh Đoàn vừa mới đạt đến đỉnh cao khoái lạc, dư âm vẫn còn đang lâng lâng, ấy vậy mà chỉ bị nam nhân nói khích mấy câu, lỗ dâm bên trong lại bắt đầu ngứa ngáy trở lại.
“Nói một chút thì có làm sao nào?” Hạ Đông đứng phắt dậy, vơ lấy tấm áo khoác ngoài choàng lên người, che đi phần đũng quần đang phồng lên căng cứng. Hắn phải mau chóng đi giải quyết một phen mới được.
“Chàng nói... Chàng nói làm ta lại thấy ngứa ngáy nữa rồi...” ŧıểυ cô nương méo xệch cả mặt, nước nôi lại từ bên dưới rỉ ra.
Nàng khao khát được kí©ɧ ŧɧí©ɧ mãnh liệt hơn nữa, khao khát được cùng nam nhân thân mật hơn nữa, một sự thân mật không còn bất cứ rào cản nào. ŧıểυ cô nương si dại dán chặt mắt vào chiếc mặt nạ quỷ. Nàng muốn thuần phục con quỷ này.
“Đông Đông... Oanh Đoàn cho chàng xem bé hàu da^ʍ đãиɠ của ta... Đổi lại, chàng cho Oanh Đoàn xem thứ bên dưới chiếc mặt nạ của chàng, có được không?”