Hầm Huyền Oanh (H, cổ đại)

Chương 21 (H): Áo chàng sưởi ấm thân lao 

Trước Sau

break

Chương 21 (H): Áo chàng sưởi ấm thân lao 

(Kẹp áo khoác ngoài của thúc cọ bướm, ngây ngây dại dại quyến rũ hắn làm mình) 

Cứ theo cái lệ thường thấy trong mấy quyển truyện tranh, hễ đại anh hùng vừa lên sân khấu là lũ vai hề xấu xí vội vàng chạy trối chết, tiếp đó ắt là cảnh ôm mỹ nhân về dinh.

Cánh tay hắn vươn ra nhẹ nhàng xốc ngang ŧıểυ cô nương bế thốc lên, nam nhân đưa ánh mắt sâu hun hút nhìn theo bóng lưng của Tôn Hùng. Món nợ này, hắn sẽ ghi tạc lại rành rọt từng khoản một. Hạ Đông hắn xưa nay vốn là hạng người có thù tất báo, ân oán phân minh.

Diệp Oanh Đoàn chẳng còn nhìn thấy trời đất gì nữa. Sau khi mùi hương kỳ lạ kia tan đi, nàng chợt ngửi thấy mùi bồ kết dìu dịu phảng phất từ người nam nhân. Nàng bất giác lần theo hơi ấm ấy, vùi cái đầu nhỏ nhắn của mình vào lồng ngực rắn rỏi của Hạ Đông.

Hạ Đông cũng vừa mới tắm táp xong xuôi, vạt áo lót mặc bên trong hờ hững bung mở, để lộ lồng ngực săn chắc vạm vỡ. Ngay khoảnh khắc gò má mềm mại của ŧıểυ cô nương áp sát lên, dù hãy còn cách một lớp vải, cả thân mình hắn vẫn bất giác khựng lại.

Để đề phòng Tôn Hùng vẫn chưa dập tắt lòng lang dạ thú, nam nhân bế Diệp Oanh Đoàn trở về gian phòng của mình. Chiếc giường lớn được đóng riêng cho vừa vặn với khổ người của hắn, giờ đây đặt một ŧıểυ cô nương nhỏ bé lên, trông chẳng khác nào một món tế phẩm tinh khiết đang được bày biện trên bệ thờ cúng thần linh nơi sơn dã.

Diệp Oanh Đoàn cảm nhận được mình đã ngồi vững chãi trên một mặt phẳng, nàng mơ màng chống người dậy, một tay níu chặt lấy cổ tay nam nhân, tay kia lại rón rén lật nhẹ một góc vạt áo khoác ngoài của hắn lên, len lén dòm trộm.

Bốn mắt bất chợt giao nhau, nàng bị hắn bắt gặp ngay tắp lự.

Cảnh tượng này hệt như đêm động phòng hoa chúc, khoảnh khắc tấm khăn hỉ được dỡ lên, mỹ nhân e lệ đưa mắt ngóng trông, rồi lại thẹn thùng cúi đầu, dáng vẻ ấy thật khơi gợi lòng người thương mến.

Hạ Đông thấy nàng đưa đôi mắt long lanh ngấn nước, gương mặt ửng hồng rực rỡ nhìn mình, khí huyết trong người hắn tức thì cuộn trào dữ dội. May mà hắn nhanh chóng dằn nén lại được, cất giọng khản đặc hỏi: “Sao thế?”

“Đông... Đông...” Diệp Oanh Đoàn vì trúng thuốc nên nói năng cũng lắp ba lắp bắp.

Nghe cứ như đang gọi cún con không bằng.

“Sao thế hả, ŧıểυ cô nương?” Hạ Đông ngồi xuống mép giường, định bụng gỡ cái áo khoác ngoài của mình ra.

ŧıểυ cô nương, và ŧıểυ cô nương của ta, sự khác biệt đâu chỉ đơn giản là thêm vào hai chữ “của ta" ấy.

Dường như Diệp Oanh Đoàn không hài lòng, nàng bỗng hờn dỗi, túm chặt lấy cái áo khoác ngoài quấn kỹ vào người, rồi lăn tọt vào phía trong giường, nằm quay lưng lại với nam nhân.

“Không lạ giường là tốt rồi. Ta ngủ dưới đất canh chừng nàng.”

ŧıểυ cô nương này ngày thường vốn đã có chút ngây ngô, dù trúng phải mê dược mà cũng chẳng có phản ứng nào quá dữ dội. Hạ Đông không nghĩ ngợi thêm, hắn đứng dậy, đi về phía tủ lấy bộ chăn nệm sạch sẽ ra trải thẳng xuống nền đất.

Nghe thấy tiếng nam nhân lúi húi, Diệp Oanh Đoàn khẽ quay đầu lại dòm trộm. Ánh mắt nàng dừng lại trên vòm lưng vạm vỡ hằn rõ đường nét cơ bắp qua lớp áo lót trong mỏng manh. Hai bả vai rắn rỏi nhô cao, phập phồng theo từng cử động, phô trương một sức mạnh cường tráng.

Đến khi nam nhân xoay người lại, những đường rãnh cơ bắp cuồn cuộn nơi lồng ngực và bụng dưới khiến ŧıểυ cô nương bất giác liên tưởng đến những khe sâu nơi sơn dã. Nam nhân là núi non trùng điệp, còn nàng... nàng chính là dòng suối nhỏ róc rách len lỏi qua.

Bụng dưới của Diệp Oanh Đoàn bỗng thấy mỏi rã, trướng lên một cảm giác vừa xa lạ vừa tinh tế. Những cánh hoa mềm mại ở nơi thầm kín khó nói ấy cứ từng cơn co thắt lại, khiến nàng sợ hãi rằng từ sâu bên trong sẽ trào ra thứ gì đó thật chẳng biết xấu hổ là gì.

ŧıểυ cô nương sợ đến mức vội vàng khép chặt hai chân, vô tình kẹp luôn cả tấm áo khoác ngoài của nam nhân vào giữa. Lớp vải dày bị xoắn lại thành một lằn, cấn cứng ngay nơi khe hở giữa hai đùi nàng.

Cảm giác này... dễ chịu quá. Diệp Oanh Đoàn mừng rỡ khẽ co mông lại, mặc cho lằn vải áo ép sát vào chốn đào nguyên hãy còn nguyên vẹn của mình. Một tiếng rên khe khẽ bất giác bật ra từ kẽ môi: “A...”

Tai Hạ Đông vốn rất thính, huống hồ đêm đã về khuya, bốn bề yên ắng. Hắn quay lại nhìn vào trong giường với vẻ kỳ quặc. ŧıểυ cô nương đang nằm nghiêng, hai chân kẹp chặt tấm áo của hắn, cái mông nhỏ cứ chốc chốc lại vặn vẹo, trong miệng thì rêи ɾỉ liên hồi. Nam nhân lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Hắn thầm gào thét chửi rủa Tôn Hùng, hận không thể lôi lão ra băm vằm thành trăm ngàn mảnh. Thế nhưng, chuyện khó xử nhất ngay trước mắt vẫn là...

Ngày mai ŧıểυ cô nương đã phải xuống núi rồi, Hạ Đông tuyệt đối không thể đụng vào nàng ngay thời điểm mấu chốt này. Hắn vờ như chẳng phát hiện ra điều gì, vươn tay định rút tấm áo khoác ra, thuận miệng buông một câu: “Nàng định lấy áo của lão tử để làm tổ đấy à?”

Đang lúc cọ xát đến độ hưng phấn, Diệp Oanh Đoàn nào chịu buông tha. Nàng dồn sức chống cự, cố kẹp chặt tấm áo lại, còn nam nhân thì ra sức kéo nó ra. Hai bên giằng co, lớp vải dày cứ thế chà xát một cách dữ dội ngay bên ngoài bé hàu non tơ lần đầu nếm trải mùi vị khoái lạc.

Một tiếng rêи ɾỉ cao vút hơn nữa bật ra, Diệp Oanh Đoàn như mất hết sức lực, hai chân khẽ hé mở, hơi thở phả ra thơm ngát: “Đông Đông... ta còn muốn nữa...”

Nàng đúng là đến để lấy cái mạng già của lão tử mà! Hạ Đông không dám đụng vào tấm áo nữa, hắn dứt khoát dùng chăn quấn chặt ŧıểυ cô nương lại: “Ngoan, không được phép muốn.”

“Ta muốn mà, Đông Đông làm ta dễ chịu lắm...” Diệp Oanh Đoàn chỉ thò mỗi cái đầu ra khỏi chăn, rúc vào cổ nam nhân mà ra sức cọ dụi. Nàng thấy mình nóng rực, mà trên người hắn cũng nóng hầm hập. Hai cái nóng áp vào nhau, ngược lại lại khiến nàng thấy mát mẻ đến lạ.

“Ráng nhịn một chút là sẽ qua thôi. Ta đi rót cho nàng chút nước.” Hạ Đông khổ sở lên tiếng, toàn thân cơ bắp căng cứng như đá.

“Không cần rót nước đâu...” Diệp Oanh Đoàn lắc đầu nguầy nguậy, rồi nàng ghé sát vào vành tai nam nhân, thỏ thẻ một bí mật nho nhỏ: “ŧıểυ cô nương của chàng... có...”

“Có cái gì?” Hạ Đông ngẩn người

Sao mà Đông thúc ngốc thế không biết. Thân thể của mình, nàng là người rõ nhất. Thứ nước dính dớp nhớp nháp kia đã làm ướt sũng cả hai cánh hoa mỏng manh, thấm đẫm ra tận chiếc qυầи ɭóŧ. Nếu cứ để nàng cọ xát thêm một chốc nữa, e rằng ngay cả tấm áo khoác của nam nhân cũng bị vấy bẩn theo mất.

Dứt lời, Diệp Oanh Đoàn liền định vạch tà váy của mình lên, cho nam nhân xem cho rõ.

“Đừng!” Hạ Đông hoảng hồn, vội vàng chụp lấy cổ tay ŧıểυ cô nương, giữ chặt lại.

“Đông Đông không muốn xem sao?” Dưới tác dụng của thuốc, ký ức của Diệp Oanh Đoàn trở nên hỗn loạn. Nàng chỉ nhớ mang máng rằng, dường như nam nhân rất muốn xem “chỗ đó” của nàng cơ mà.

Muốn! Sao lại có thể không muốn! Hạ Đông chỉ sợ rằng một khi đã nhìn, hắn sẽ không tài nào kiểm soát nổi bản thân nữa. Không chỉ đơn thuần là nhìn, hắn còn muốn đưa tay vào sờ soạng, luồn lách vào tận bên trong, dùng ngón tay mà khuấy đảo tung hoành. Đợi đến khi đùa nghịch chán chê, hắn sẽ đổi sang gậy gộc của mình, cᏂị©Ꮒ nàng đến mức phải khóc lóc xin tha, khiến nàng phải hối hận vì cái giây phút không biết sống chết này.

“Không muốn.” Hạ Đông gằn giọng từ chối một cách đầy khó khăn.

“Vậy thôi...” Diệp Oanh Đoàn thấy tủi thân ghê gớm. Chỗ đó của nàng ướt át nhớp nháp, khó chịu vô cùng, mà Đông thúc lại cứ quấn chặt nàng trong chăn, không cho cọ xát. Dòng nước ấm nóng kia cứ ứ đọng bên trong làm cả người nàng mềm nhũn rã rời. ŧıểυ cô nương vặn vẹo thân mình như thể không có xương: “Nhưng mà... ŧıểυ cô nương của chàng ngứa ngáy quá, bên dưới ngứa lắm... muốn cọ cọ...”

“ŧıểυ cô nương, có phải nàng sinh ra là để khắc ta không hả?” Hạ Đông vắt óc suy đi tính lại, cuối cùng quyết định, trước khi bản thân mình mất kiểm soát mà bùng nổ, chi bằng cứ làm cho nàng thỏa mãn trước, để nàng còn yên tĩnh lại sớm chút. “Vậy... nàng muốn cọ cọ thế nào?”

“Ta... ta không biết nữa.” Diệp Oanh Đoàn thấy hắn đã chịu nhượng bộ, bèn nghiêm túc ngẫm nghĩ, lắng nghe cơn khát khao cháy bỏng từ cơ thể mình. Gương mặt nàng vẫn giữ vẻ ngây thơ thuần khiết, nhưng lời thốt ra lại dâm mỹ đến tột cùng: “Chỉ cần là của Đông Đông, thì cái gì cũng được hết. Ta muốn Đông Đông cọ ta... cọ vào tận... bên trong ta.”

“Nàng đừng hối hận đấy.” Câu nói này, Hạ Đông gần như phải nghiến chặt răng ken két mới thốt ra được.

“Không hối... Á!” Diệp Oanh Đoàn vừa định dứt khoát trả lời, lời còn chưa kịp dứt, tấm chăn quấn trên người đã bị giật tung ra. Bàn tay to lớn thô ráp của nam nhân men theo tà váy luồn thẳng vào bên trong cạp qυầи ɭóŧ của nàng, trực tiếp úp trọn lấy nơi thầm kín.

Lòng bàn tay rộng dày của Hạ Đông vô cùng thô ráp, vừa đầy những vết chai sần cứng ngắc, lại xen kẽ vài vết sẹo cũ. Hắn chẳng hề dịu dàng mà xoa nắn mấy cái lên những cánh hoa đã ướt sũng nước. Người ta thường nói “mưa dập tàu chuối”, còn ở đây thì ngược lại, phải là “tàu chuối tắm mưa" mới đúng.

Đây là lần đầu tiên trong đời hắn chạm vào nơi hạ thân của một nữ tử. Chỉ lưa thưa vài sợi lông tơ mềm mại gần như chưa mọc hẳn. âʍ ɦộ đầy đặn mơn mởn hệt như một trái đào tơ, vừa trơn tuột lại vừa mềm mại non nớt. Đặc biệt, ở ngay chính giữa còn ẩn giấu một khe suối nhỏ đang không ngừng tuôn trào dòng nước. Chẳng cần phải vạch hẳn ra, chỉ riêng việc vân vê chơi đùa bên ngoài thôi cũng đủ khiến người ta mất sạch lý trí.

ŧıểυ cô nương nói nàng “có nước”, quả đúng là lời thật. Nhưng thứ nước này... sao mà nhiều đến thế. Nó gần như rỉ rả không dứt, cứ từng dòng từng dòng trào ra, chảy ướt đẫm cả lòng bàn tay nam nhân. Hắn cũng không biết là do tác dụng của mê dược, hay là do nàng bẩm sinh đã da^ʍ đãиɠ đến vậy.

“Đây nào phải là có nước, đây rõ ràng là vỡ đê lụt lội luôn rồi.” Trong cặp đồng tử đỏ rực của Hạ Đông lóe lên tia sáng hệt như thú săn mồi khát máu.

“Đông Đông...” Diệp Oanh Đoàn lờ mờ nhận ra sự nguy hiểm, nhưng lại không tài nào cưỡng lại được khao khát muốn đến gần sự nguy hiểm ấy. Nàng gắng sức nhướng cái mông nhỏ lên, chủ động ấn “bé hàu” non tơ của mình vào lòng bàn tay hắn, khiến ngón tay giữa vừa thô vừa dài kia lún sâu vào khe hở. Nàng híp híp mắt rêи ɾỉ: “Lũ lụt... không tốt đâu, phải... phải đắp đê ngăn lại...”

Lũ lụt thì lương thực sẽ bị cuốn trôi, mùa màng sẽ thất bát, mọi người rồi sẽ không có gì ăn... ŧıểυ cô nương bắt đầu suy nghĩ lung tung vớ vẩn, nàng hoàn toàn không ý thức được mình đang làm cái gì nữa.

“Vậy được, lão tử giúp nàng ‘đắp đê’ ở dưới, thì ở trên tuyệt đối không được khóc lóc đâu đấy.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc