Hầm Huyền Oanh (H, cổ đại)

Chương 20: Tình yêu nào biết tại vì cớ sao 

Trước Sau

break

Diệp Oanh Đoàn cứ cảm thấy dường như mình đã quên mất một chuyện gì đó vô cùng quan trọng thì phải. Những ngày tháng ở Đông Trại trôi qua thật trọn vẹn, đã khiến nàng gạt phăng một điều gì đó ra sau đầu.

Đang mải mê suy nghĩ, đến cả đôi tay đang lách tách gảy bàn tính kim ngọc của ŧıểυ cô nương cũng bất giác chậm lại.

Hạ Đông ngồi bên cạnh đang bóc long nhãn, động tác của hắn vô cùng thoăn thoắt, chỉ cần khẽ bóp rồi nhẹ nhàng đẩy một cái, chẳng hề để nước quả ngọt lịm dây ra tay một giọt nào. Móng tay của ŧıểυ cô nương được cắt tỉa tròn trịa, vốn không tiện làm những việc này.

“Cái bàn tính này của nàng…?” Hạ Đông đã nhìn nó mấy ngày nay, cảm giác quen thuộc trong lòng ngày một dâng trào. Đặc biệt là những hạt tính bằng ngọc thạch kia, trắng muốt mà lại ánh lên sắc tủy đỏ au.

“Là của mẫu thân cho ta.” Diệp Oanh Đoàn khẽ gảy nhẹ mấy hạt tính.

“Trông có vẻ đắt tiền lắm.” Hạ Đông dời ánh mắt đi, cũng không nghĩ ngợi nhiều, đoạn lại định tiếp tục bóc long nhãn cho nàng.

“Ừm, nghe mẫu thân kể rằng có một vị ŧıểυ ca ca đã bán nó cho tiệm nhà ta, chỉ là mấy mảnh ngọc vụn, chẳng làm được gì nên mới được mài thành hạt bàn tính.” Diệp Oanh Đoàn dùng bút ký xiên mấy quả long nhãn rồi đưa cả vào miệng.

Người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Hạ Đông lỡ tay dùng sức, quả long nhãn bay vọt ra, rơi tọt vào trong cổ áo của ŧıểυ cô nương.

“Á!” Cảm giác lành lạnh khiến Diệp Oanh Đoàn giật nảy mình.

“Nàng không sao chứ.” Hạ Đông hoàn hồn, nhìn ŧıểυ cô nương với gò má ửng hồng lúng túng lấy quả long nhãn ra.

“Phí mất một quả rồi.” Diệp Oanh Đoàn tiếc nuối nói.

“Không sao, ta ăn là được.” Hạ Đông cầm lấy, nhét vào miệng từ bên dưới lớp mặt nạ, rồi nuốt chửng cả hột.

“A!” Diệp Oanh Đoàn muốn ngăn lại cũng không kịp. Bởi quả long nhãn mà Đông thúc vừa ăn... đã lăn tuốt xuống tận khe ngực của nàng.

“Sao thế?” Hạ Đông thấy gương mặt nàng lại đỏ thêm mấy phần.

“Không có gì...” Diệp Oanh Đoàn lắc đầu. Chuyện này... sao mà tiện nói ra được chứ.

Hạ Đông ngẫm nghĩ một lát rồi cũng vỡ lẽ ra, hèn gì lại thoang thoảng mùi sữa thơm, nam nhân già nở một nụ cười đầy gian xảo.

“Vừa rồi Đông thúc sao thế?” Diệp Oanh Đoàn hỏi nam nhân để lảng sang chuyện khác.

“Không sao.” Hạ Đông thuận miệng che giấu: “Chỉ là trượt tay thôi.”

ŧıểυ cô nương “ừm” một tiếng, nói chuyện về bàn tính lại nhớ đến mẫu thân, lời nói cũng theo đó mà nhiều lên: “Mẫu thân ta đã nói rồi, bàn tính như ý, tìm một lang quân như ý.” Đây là nguyên văn lời của mẫu thân, chứ không phải nữ nhi chưa xuất giá như nàng không biết xấu hổ đâu nhé.

“ŧıểυ cô nương đã có lang quân như ý rồi à?” Hạ Đông nheo mắt lại.

Phản ứng đầu tiên trong đầu nàng là Tạ gia ca ca. Nhưng chẳng hiểu vì sao, Diệp Oanh Đoàn lại buột miệng nói dối: “Chưa có.”

Sau khi đã được thấy những điều tốt đẹp hơn, thì những gì vốn có bỗng trở nên không còn trọn vẹn nữa.

“Rồi sẽ có thôi.” Hạ Đông mỉm cười.

“Vậy còn Đông thúc thì sao?”

“Ta làm sao mà có lang quân như ý được?” Hạ Đông cố tình nói.

ŧıểυ cô nương trừng mắt nhìn hắn.

“Chẳng phải nàng đã nghe người trong trại nói rồi sao, ta không thể làm chuyện chăn gối, nên không làm lỡ dở đời cô nương nhà người ta.” Hạ Đông nói về nỗi niềm thầm kín của nam nhân một cách vô cùng thẳng thắn.

Diệp Oanh Đoàn lờ mờ nhớ ra hình như có người đã dùng những lời lẽ khó nghe để mắng Đông thúc, nàng buồn bã nói: “Rồi cũng sẽ có cô nương không chê ngươi mà.”

“Chẳng biết phải là tiên tử tốt bụng nhường nào mới không chê ta đây.” Hạ Đông kéo dài giọng, ánh mắt không rời khỏi Diệp Oanh Đoàn một khắc.

Đã là ngày thứ chín rồi, hắn sắp không còn được nhìn thấy ŧıểυ cô nương nữa. Hạ Đông muốn khắc sâu hình bóng nàng vào tận đáy lòng, cùng chôn vùi dưới lớp tuyết dày phủ kín núi non. Đợi đến ngày nào đó băng tan hoa nở, cũng coi như một niềm tưởng nhớ.

Diệp Oanh Đoàn luôn cảm thấy trong lời nói của nam nhân có ẩn ý, vành tai nàng nóng lên, bèn lờ hắn đi: “Đợi ta xuống núi, ta sẽ gửi ít dược liệu đến cho ngươi, biết đâu lại chữa được thì sao.”

“Thôi.” Hạ Đông lập tức từ chối, uống nữa chắc hắn chẳng còn quần mà thay.

“Đông thúc, ngươi như vậy là giấu bệnh sợ thầy.” ŧıểυ cô nương không vui.

“Đây gọi là tâm bệnh, phải dùng tâm dược để chữa.” Hạ Đông nói khẽ, lời lẽ đầy hàm ý.

Bên ngoài gió đã nổi lên, gió thổi vù vù nhấn chìm cả lời nói của nam nhân.

ŧıểυ cô nương ghi xong nét bút cuối cùng, gập sổ sách lại, nói: “Hôm nay đã ghi xong hết rồi, ta về phòng đây.”

“Được, về phòng nghỉ ngơi cho khỏe, mai là phải tiễn nàng xuống núi rồi.” Hạ Đông nói rất nhẹ nhàng.

Vậy mà Diệp Oanh Đoàn lại sững cả người ra. Cuối cùng nàng cũng nhớ ra cái điều đã bị mình gạt phăng đi mất rồi, đó chính là ngày mai nàng phải trở về nhà.

Mới đầu, nàng còn bẻ ngón tay đếm từng ngày, một ngày, hai ngày, ba ngày... Sau đó, khi bắt đầu ghi sổ sách, trong lòng trong mắt chỉ toàn là những con số, chỉ còn nhớ mang máng là còn mấy ngày nữa sẽ về. Đến cuối cùng, nàng vừa bận rộn dạy nam nhân tập chữ, lại vừa được hắn dùng những lời hùng hồn che chở, ŧıểυ cô nương đã quên bẵng đi mất...

Mình bị bắt tới đây. Diệp Oanh Đoàn chợt nhớ ra.

“Vâng.” Nàng lí nhí đáp.

“Vâng.” Hạ Đông lặp lại theo, thu hết mọi biểu cảm của ŧıểυ cô nương vào trong đáy mắt.

Ngày thứ chín, chẳng có gà bay chó sủa, cũng không có chuyện gì đáng để ghi nhớ, cứ thế bình thường đơn điệu trôi qua, khúc nhạc sắp tàn, người rồi cũng sẽ tan.

Ít nhất, trước khi Diệp Oanh Đoàn tắm gội xong thì mọi chuyện vẫn là như vậy.

Tắm gội xong xuôi, đáng lẽ phải cảm thấy sảng khoái tinh thần, nhưng ŧıểυ cô nương lại đưa tay khẽ xoa lồng ngực, trong lòng dâng lên một cảm giác hụt hẫng đến lạ.

Đêm đông lạnh đến thấu xương, Diệp Oanh Đoàn đứng dưới mái hiên, nghĩ mãi mà vẫn không sao hiểu nổi: “Ta bị làm sao thế này?”

Tình đầu vừa chớm nở, chỉ sợ còn chưa kịp nhận ra, đã vội vã lụi tàn trong im lặng.

Trước khi đi, mình phải nói với Trương thẩm một tiếng, bà ấy đối xử tốt với mình như vậy mà. Diệp Oanh Đoàn ép mình phải suy nghĩ đến những chuyện khác, sổ sách cũng đã ghi chép rõ ràng cả rồi, hay là đối chiếu lại một lần nữa đi, đối chiếu hai lần, như vậy thời gian sẽ trôi qua lâu hơn một chút. Chỉ cần lâu hơn một chút thôi thì sẽ không còn kẽ hở nào để nghĩ đến thứ tình cảm chua chát kia là gì nữa.

Sống mũi Diệp Oanh Đoàn thấy cay cay, nàng thẫn thờ đưa tay lên dụi mắt, rồi ngơ ngác nhìn quanh, trước mắt chỉ là một màu đen kịt, không một bóng người, cũng không có Hạ Đông.

Không có Đông thúc...

Sau khi xuống núi sẽ không còn được gặp lại hắn nữa, ŧıểυ cô nương chưa từng nghĩ rằng mình sẽ quyến luyến không nỡ rời xa một nam nhân chỉ mới quen biết vỏn vẹn mấy ngày. Nàng lẩm bẩm một mình, bước chân cũng bất giác hướng về nơi nam nhân đang ở.

Nàng muốn gặp hắn.

Thế nhưng, ngay khi ŧıểυ cô nương đã xác định được lòng mình, muốn rảo bước chạy nhanh hơn, thì bất chợt ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, cả người nàng bỗng chốc mềm nhũn, phải gắng gượng vịn vào vách tường.

“Diệp ŧıểυ thư.” Tôn Hùng từ trong bóng tối bước ra.

Là ai vậy? Trước mắt Diệp Oanh Đoàn bắt đầu nhòe đi, không thể nhìn rõ sự vật, âm thanh cũng lúc xa lúc gần, nam nhân xa lạ khiến nàng theo bản năng cảnh giác lùi lại mấy bước.

“Nghe thuộc hạ của ta nói chúng đã vô tình đắc tội với Diệp ŧıểυ thư, nên ta đặc biệt đến đây để tạ lỗi.” du͙© vọиɠ bẩn thỉu trong đáy mắt Tôn Hùng không cách nào che giấu. ŧıểυ nương tử này quả nhiên sở hữu vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đôi gò bồng đảo trước ngực căng tròn đến độ áo đông cũng không che hết, thảo nào mà tên nhóc họ Hạ kia lại có thể cứng lên được.

Nam nhân xa lạ này tuyệt đối không phải kẻ lương thiện. Diệp Oanh Đoàn dùng móng tay bấm thật mạnh vào lòng bàn tay để giữ cho mình tỉnh táo, đôi chân nàng run rẩy, cố gom góp chút sức lực cuối cùng lảo đảo chạy về phía trước.

Tôn Hùng ung dung đi theo phía sau, khoảng cách đến sân của Hạ Đông vẫn còn rất xa, lão kiên nhẫn thưởng thức bộ dạng của nữ nhân sau khi trúng phải mị dược.

Mái tóc đen nhánh khẽ lướt qua gò má, mỗi bước chạy nàng lại ngoái đầu nhìn lại, gương mặt ngập tràn nỗi sợ hãi khi thấy lão đến gần, vầng ửng hồng vì du͙© vọиɠ thấm đẫm khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp, đôi môi anh đào khẽ mở ra thở dốc.

Thế nhưng, điều mà Tôn Hùng không ngờ tới chính là…

Diệp Oanh Đoàn muốn gặp Hạ Đông, lẽ nào Hạ Đông lại không muốn gặp nàng?

Ngay lúc ŧıểυ cô nương hoàn toàn kiệt sức ngã sõng soài trên mặt đất, tuyệt vọng nhìn móng vuốt dâm ô của Tôn Hùng sắp chạm đến vạt áo mình, thì một chiếc áo choàng ngoài bỗng phủ xuống, che chở cho nàng khỏi mọi bất an và sợ hãi, chỉ còn lại dịu dàng và hơi ấm.

“Ngươi định làm gì ŧıểυ cô nương của ta?” Giọng nói của nam nhân còn lạnh lẽo hơn cả gió đêm.

——

[Hùng gia: Đông... Đông gia, cái đó... theo kịch bản, có cần giữ lại toàn thây không?]

[Đông thúc: Đợi lão tử cho ŧıểυ cô nương ăn xong đã.]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc