Lúc Tôn Hùng biết tin thuộc hạ của mình bị Hạ Đông chém đứt ngón tay, lão đang mây mưa trên người một ả kỹ nữ.
Nữ nhân dưới háng lão đã bị hạ dược, ả ta nằm đó với tư thế da^ʍ đãиɠ, cái động thịt lỏng lẻo miễn cưỡng kẹp lấy thứ đã mềm oặt của nam nhân. Một lát sau, Tôn Hùng thở hồng hộc rút ra, lão vừa vịn eo vừa dựa vào một bên để lấy lại sức.
“Chém thì cũng chém rồi, thằng nhãi đó chẳng nghênh ngang được mấy bữa nữa đâu, đến lúc đó tính sổ luôn một thể.” Tôn Hùng cười khẩy.
Theo kế hoạch, ngày chết của Hạ Đông sắp đến rồi, đến lúc đó, lão sẽ là tân đương gia của Đông Trại.
Người đến báo tin và kẻ bị chém ngón tay có mối quan hệ không tầm thường, gã đảo mắt một vòng, nghĩ cách xúi giục chủ tử: “Gia, Hạ Đông ra tay là vì vị ŧıểυ thư Diệp gia kia đó. Nghe người ta đồn, con bé đó là một danh khí hiếm có, đến cả gậy sắt cũng có thể kẹp cho mềm nhũn.”
Tôn Hùng nghe vậy, ánh mắt lão lập tức thay đổi, lộ ra vẻ hưng phấn đến kỳ dị: “Thật sao?”
“Chứ còn gì nữa, Hạ Đông ngày nào cũng kè kè con ả đó bên người, chắc là đã ăn nằm với nhau rồi. Bà Trương quản bếp còn hầm không biết bao nhiêu là canh ngẩu pín hổ với lộc pín nữa.” Gã báo tin thấy chủ tử có phản ứng, bèn nói tiếp.
Tôn Hùng liếc nhìn món hàng nát bét với đôi mắt vô hồn trên giường, đoạn nhớ lại bóng lưng lão thấy trong sơn trại hôm nọ. Nàng đi theo sau bà Trương, mỗi bước đi cặp mông lại lẳng lơ lúc lắc, trông đã biết là thứ nứng l*и.
Lão đã thèm nhỏ dãi mấy ngày nay rồi, nếu không phải Tạ đại nhân dặn dò không được động đến Diệp Oanh Đoàn, Tôn Hùng đã sớm bắt người về cᏂị©Ꮒ cho một bụng đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ rồi.
“Thật sự không còn trinh nữa à?” Tôn Hùng liếʍ môi, nếu ŧıểυ nương tử đó thật sự đã bị Hạ Đông phá thân, lão nếm thử một chút cũng chẳng sao.
“Chắc chắn không còn đâu ạ. Thằng chó đẻ Hạ Đông đó vốn không gần nữ sắc, nếu không phải lần đầu nếm được vị ngọt, sao có thể để tâm đến thế.”
“Được, ta biết rồi.” Vừa nghĩ đến việc có thể chơi con điếm non mơn mởn kia, thứ mềm oặt dưới háng Tôn Hùng lại dần có cảm giác.
Còn ba ngày nữa, lão phải tranh thủ thời gian mới được.
——
“Tạ đại nhân, chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ hạn đã hẹn, không biết Oanh Đoàn bây giờ ra sao rồi.” Dưới sảnh đường Tạ gia, một nam nhân tóc đã điểm bạc quá nửa, mặt mày ủ dột, chính là Diệp phụ.
Con gái nhà ông từ nhỏ đã được nuông chiều hết mực, tính tình lại dịu dàng, uyển chuyển, thầy bói còn phán rằng nàng mang một mệnh cách tốt đẹp hiếm thấy, vậy mà cớ sao lại gặp phải tai bay vạ gió thế này?
Lúc phát hiện bức thư tống tiền bị đóng đinh trên cánh cửa, Diệp phụ tức thì ngất lịm đi. Sau khi tỉnh lại, ông liền tức tốc đi xoay xở tiền bạc, lại còn dặn dò tất cả hạ nhân biết chuyện không được hé răng nửa lời, kẻ nào trái lệnh sẽ bị phạt nặng. Danh tiết của nữ nhi quan trọng lắm thay.
Diệp phụ sắp xếp mọi việc đâu ra đấy, tỉ mỉ vô cùng, chẳng ngờ vẫn xảy ra sơ suất. Sau khi Lưu thiếu gia bị ném xuống núi, trong lòng y ôm hận, bèn rêu rao khắp các tửu lầu, quyết làm cho chuyện Diệp Oanh Đoàn bị thổ phỉ bắt cóc ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết.
Biết được chuyện này, Diệp phụ suýt nữa lại ngất đi lần nữa, tức đến nỗi tay chân run bần bật. Ông ngẫm đi nghĩ lại một hồi mới vỡ lẽ ra mọi chuyện, đang định sai người đi bắt gã bà con họ hàng độc địa kia về thì nghe hạ nhân báo rằng Tạ thiếu gia đã ra mặt giải vây, dập tắt những lời đồn thổi ác ý.
“Tạ thiếu gia nói ŧıểυ thư đi cùng Tạ phu nhân lễ Phật nên mới không có ở trong thành ạ.”
“May mà có cậu ấy.” Diệp phụ trút ra một hơi nhẹ nhõm, đoạn nghĩ đến hôn sự của con gái với con trai Tạ gia, chẳng biết sau chuyện này có còn… Haiz.
Có lẽ đoán được nỗi lo của Diệp phụ, ngày hôm sau Tạ thiếu gia liền đến tận nhà bái kiến.
“Bá phụ, cháu nhất định sẽ cứu Oanh Đoàn ra, tiêu diệt sơn trại thổ phỉ.”
Diệp phụ nhìn Tạ thiếu gia tướng mạo phi phàm, trong lòng vừa cảm kích lại vừa sợ nảy sinh thêm rắc rối. Ông đã dò hỏi rồi, đám người ở Đông Trại làm việc có uy tín trên giang hồ, một tay giao tiền, một tay giao người.
“A Lê, chuyện diệt trừ thổ phỉ là đại sự, lỡ như làm Oanh Đoàn bị thương thì…”
“Tuy cháu và Oanh Đoàn chưa đính ước, nhưng cháu sớm đã coi nàng là thê tử chưa qua cửa của mình, nhất định sẽ bảo vệ nàng chu toàn ạ.”
Diệp phụ còn muốn nói thêm gì đó, nhưng lời chưa kịp thốt ra, Tạ Lê đã quay gót rời đi.
Vừa ra khỏi Diệp phủ, Tạ Lê liền cho gọi ŧıểυ đồng đến báo tin cho Vĩnh Vương điện hạ. Lần này đúng là trời giúp hắn ta.
Trở lại hiện tại, Tạ thái thú cất cái giọng quan trường ra để an ủi Diệp phụ. Trước đây ông ta cũng chỉ vì nhắm vào gia sản Diệp gia nên mới nảy sinh ý định kết thông gia, lần này nếu thật sự có thể giúp Vĩnh Vương điện hạ thành đại sự…
“Oanh Đoàn là đứa bé có phúc lớn, sẽ không sao đâu. Đợi đến ngày thứ mười, ông cứ đưa trước một nửa số bạc, lấy cớ là chưa gom đủ để kéo dài thêm vài ngày, chờ mọi thứ chuẩn bị xong xuôi…”
“Một nửa?” Diệp phụ kinh ngạc: “Như vậy chẳng phải là…”
“Yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu.” Tạ thái thú cười một cách đường đường chính chính. Nhưng Hạ Đông có thân phận gì, trong lòng ông ta biết rõ như ban ngày. “Ta sẽ bảo Lê Nhi đi cùng ông để thương lượng.” Tiện thể giở trò trong mấy rương bạc.
Tôn Hùng là cái thứ có lòng lang dạ thú nhưng gan lại bé như chuột nhắt, cứ nhìn trước ngó sau. Bảo lão dẫn đường lên núi cũng không dám, chỉ nói đợi binh mã lên đến nơi, lão sẽ quy thuận Vĩnh Vương, liều chết tận trung.
Sau khi Tạ thái thú tiễn Diệp phụ lòng dạ rối bời ra về, ông ta đi vào hậu viện tìm Tạ Lê đang cho chim ưng ăn.
Thịt khô đã qua xử lý tỏa ra một mùi hương mà người thường không thể ngửi thấy, dù bị khóa chặt trong rương gỗ, con chim ưng có bộ lông màu đỏ vẫn có thể tìm thấy ngay lập tức, dùng mỏ mổ mạnh vào để phá tung chiếc rương.
Tương truyền, giống ưng này chính là thánh vật của mẫu tộc một vị quý phi tiền triều, chỉ là sau này vì Đại hoàng tử trời sinh dị tướng chọc giận thiên tử, quý phi bị định tội, mẫu tộc cũng bị liên lụy mà trở thành nô lệ, Huyền Ưng từ đó cũng tuyệt tích.
Chỉ không hiểu vì sao Vĩnh Vương điện hạ lại biết phương pháp thuần dưỡng Huyền Ưng? Bí mật trong đó, không phải là chuyện một thái thú nhỏ nhoi như ông ta có thể nhiều lời.
“Lê Nhi, nếu lần này mọi chuyện thành công, Vĩnh Vương ắt sẽ ban thưởng lớn. Đến lúc đó nữ nhân kiểu gì mà chẳng có, con hà tất phải tơ tưởng đến con gái Diệp gia.”
Tạ Lê không nói lời nào, tình cảm từ thuở nhỏ của hắn ta và Diệp Oanh Đoàn không phải là giả.
“Thôi được rồi, thôi được rồi, đến lúc đó cứ để các ma ma kiểm tra thân thể cẩn thận. Nếu vẫn còn là tấm thân trong trắng thì con nạp nàng làm thiếp đi, dẫu sao thanh danh cũng đã bị tổn hại ít nhiều.”
“Vâng, thưa phụ thân.”
Thế nhưng tình cảm, vĩnh viễn không thể nào sánh bằng quyền thế.
Đối với Tạ Lê là vậy, mà đối với Vĩnh Vương cũng là vậy.
“Vương gia, phương pháp huấn luyện chim ưng đã giao cho con trai của Tạ thái thú rồi ạ.”
Nam nhân vận một bộ đồ ngủ hoa lệ, đôi mắt khép hờ, gương mặt tựa bạch ngọc. Nghe hạ nhân bẩm báo, đôi mắt phượng của y khẽ liếc sang, phong thái phóng khoáng, hào hoa.
“Cuối cùng thì phương pháp mà hoàng huynh dạy cho bổn vương cũng có đất dụng võ rồi.”