Chuyện Hạ Đông giao việc trông coi sổ sách cho vị Diệp gia ŧıểυ thư bị bắt về đã lan đi khắp sơn trại nhanh như gió. Phần lớn đều nhờ vào tài mồm mép thêm mắm dặm muối của Lý Đại Chí.
“Ta nói cho các ngươi nghe, một nam nhân mà giao cho một nữ nhân quản lý tiền bạc, các ngươi biết điều đó có nghĩa là gì không?” Lý Đại Chí đứng phắt trên mặt bàn, tay chân còn không ngừng múa may khoa trương: “Điều đó có nghĩa, nàng chính là mạng sống của hắn đó!”
“Nhưng mà... không phải là lão đại ‘không được’ hay sao?” Nam nhân có đôi tai vểnh lẩm bẩm.
“Nói bậy! Kẻ nào nói lão đại không được, kẻ đó chính là đang ghen ăn tức ở!” Lý Đại Chí văng tục một tiếng.
“Ghen tị dưới háng của hắn không có gì sao?” Khác với tiếng thì thầm lí nhí của gã tai vểnh, kẻ nói câu này lại có giọng nói oang oang, từng chữ từng chữ đều sặc mùi chế giễu.
“Ồ, dưới háng ngươi có đồ đấy nhỉ, cái thứ thịt chỉ đáng một lạng mà cũng dám so với lão đại à. Của lão đại phải tới ba lạng... không, năm lạng!” Lý Đại Chí hào khí ngút trời, khoa tay múa chân miêu tả một kích thước khủng bố.
“Năm lạng?” Kẻ lên tiếng thuộc phe của Tôn Hùng, liền chửi ầm lên: “Mẹ kiếp nhà ngươi, ngươi tưởng đó là lừa chắc. Người thường làm sao có thể mọc ra cái thứ to như vậy được?”
Trong thư phòng, Hạ Đông tự dưng hắt xì một cái, hắn liếc nhìn ŧıểυ cô nương vẫn còn đang xấu hổ úp mặt xuống bàn không chịu ngẩng lên. Trong lòng thầm nghĩ, chỉ vì ta nói thật thôi mà đã ghi hận trong lòng rồi réo tên ta ra mà mắng hay sao?
Lý Đại Chí và gã kia cãi nhau một trận long trời lở đất, cuối cùng đi đến nước xắn tay áo lên chuẩn bị choảng nhau. Đám đông kẻ thì hò hét cổ vũ, người thì lao vào can ngăn, có kẻ lại định lén lút chuồn đi xem mặt Diệp gia ŧıểυ thư... cũng có những kẻ tụm năm tụm ba trong góc nhỏ thì thầm to nhỏ, đủ cả.
“Hạ Đông có ý gì đây, tự dưng lại để một mụ đàn bà quản sổ sách?”
“Đừng nói là hắn phát hiện ra chuyện chúng ta lén lấy bạc đấy nhé, định ra oai phủ đầu chúng ta đây mà.”
“Không thể nào, hắn làm gì có cái đầu đó, chỉ là một tên vũ phu thôi.”
“Cũng phải, nếu hắn thật sự có đầu óc, thì bạc trong kho đã chẳng để cho người ta muốn lấy bao nhiêu thì lấy, chỉ cần viện bừa một lý do là hắn đã đồng ý ngay.”
——
“Ngủ rồi à?” Hạ Đông vươn tay, khẽ chọc vào vai ŧıểυ cô nương.
“Đông thúc!” Diệp Oanh Đoàn “vụt” một tiếng đứng bật dậy, gương mặt vẫn nóng bừng, hơi nóng còn lan xuống tận cổ: “Ngươi đừng nói những lời như vậy.”
“Được, được, là ta sai rồi.” Hạ Đông dần dà cũng quen với việc phải xuống nước dỗ dành ŧıểυ cô nương.
“Còn nữa, ngươi không thể chuyện gì cũng đồng ý được, mấy nơi như sòng bạc là cái động không đáy, ngươi phải quản thúc bọn họ.”
“Trong lòng ta tự có tính toán.”
Hạ Đông mỉm cười, với mấy người của Đại Chí thì hắn yên tâm. Nhưng đám của Tôn Hùng trước đây đã quen theo chủ cũ ăn sung mặc sướиɠ, nếu bây giờ cắt đứt hoàn toàn dầu mỡ của chúng, chưa chắc chúng đã không gây ra chuyện gì. Chi bằng cứ mắt nhắm mắt mở, cho chúng nếm chút ngon ngọt để chúng an phận hơn.
Có điều, lòng người không đáy, rắn muốn nuốt voi, dạo gần đây Tôn Hùng giở trò ngày càng nhiều thì phải, nam nhân khẽ xoa cằm.
“Nếu có người đến xin bạc nữa, nàng cứ đưa cho họ, đừng gây xung đột.” Hạ Đông dặn dò trước, sợ ŧıểυ cô nương phải chịu ấm ức.
“Biết rồi, ta chỉ làm một thủ quỹ thôi mà.” ŧıểυ cô nương hậm hực đáp.
“Làm thủ quỹ đã thấy thỏa mãn rồi sao?”
“Phải ạ.”
Diệp Oanh Đoàn biết chí hướng của mình không giống những nữ tử bình thường. Nàng chỉ muốn cầm cây bút, nhìn ngân lượng ra vào, nhưng phụ thân không cho phép, ngay cả Tạ gia ca ca cũng khuyên nàng từ bỏ.
Cây bút nhỏ bé, chỉ nặng hơn sợi lông hồng một chút, vậy mà nàng lại chẳng tài nào giữ nổi.
Tài tuyên truyền của Lý Đại Chí quả nhiên có tác dụng, chỉ trong một ngày đã có mấy nam nhân tìm đến, cười hề hề, xoa xoa hai tay xin lĩnh bạc, ai không biết còn tưởng là đến chúc Tết đầu năm.
Diệp Oanh Đoàn ghi chép lại từng khoản một rõ ràng rành mạch, lý do thì đủ thứ trên trời dưới đất. Thậm chí có một nam nhân cao to lực lưỡng còn nói muốn xin bạc để mua kim chỉ về thêu thùa. Huynh đệ của Đông thúc quả thật là những kỳ nhân.
Hạ Đông ngồi cùng nàng cả buổi, thấy không có chuyện gì, cái mông ngứa ngáy không yên, bèn gọi người đi ra võ trường.
Nào ngờ, hắn trước chân vừa đi, sau chân đã có kẻ đến gây sự với Diệp Oanh Đoàn.
“Ngươi nói xem, bỏ chút bạc ra thuê một thủ quỹ không được hay sao, lại đi để một mụ đàn bà đến làm?”
Câu nói đầu tiên Diệp Oanh Đoàn nghe được, như một nhát dao đâm thẳng vào tim.
“Đàn bà thì biết cái gì chứ, cầm bút thì làm sao bằng cầm lấy cái của nợ của đàn ông, hầu hạ cho tốt thì cũng có cơm ăn.”
Câu thứ hai dơ bẩn không thể tả.
“Ai bảo Hạ Đông không có cái thứ đó làm gì, đúng là một tên bất lực vô dụng.”
Câu thứ ba.
“Ngươi nói nhỏ thôi, Diệp ŧıểυ thư ở cùng một thằng liệt dương trong căn phòng trống mấy ngày nay, coi chừng nàng nghe thấy lại lên cơn hứng tình. Đến lúc đó lại cầu xin mấy huynh đệ chúng ta đây hung hăng cᏂị©Ꮒ cho một trận.”
Câu thứ tư.
Bọn chúng cố tình lựa lúc Hạ Đông đi vắng mới mò đến, bởi với cái nết luyện võ của hắn, một chốc một lát khó mà quay về.
Cứ thế lấn tới từ ngoài hiên vào tận gian trong, đám đàn ông vây lấy Diệp Oanh Đoàn, cố tình buông lời: "Diệp ŧıểυ thư, ngài vẫn còn ở đây à, bọn ta muốn lĩnh chút bạc đi chơi gái, có phải quy trình là thế này không?”
“Hay là ngài muốn tự mình 'thử hàng' trước, xem có 'ngon nghẻ' không?” Ả nương tử này quả thực xinh đẹp tuyệt trần, phải bẩm báo với Hùng gia một tiếng mới được.
Diệp Oanh Đoàn vốn ngỡ rằng do đã nghe quen những lời lẽ hạ lưu của Hạ Đông nên nàng mới miễn nhiễm với thứ ngôn từ ô uế, bẩn thỉu. Nào ngờ đến giờ phút này nàng mới vỡ lẽ ra, nàng vốn chẳng hề miễn nhiễm với những lời đó, mà chỉ đơn giản là không thấy ghê tởm khi chúng phát ra từ miệng hắn mà thôi. Còn bất kỳ kẻ nào khác, chỉ cần chúng mở miệng là đã đủ khiến nàng lợm giọng, buồn nôn.
ŧıểυ cô nương siết chặt cây bút trong tay, bất động không một cử chỉ, tấm lưng nhỏ bé tựa sát vào tấm da hổ mềm mại, như thể muốn tìm kiếm chút sức mạnh từ đó. Đông thúc và Trương thẩm đã từng quả quyết rằng, sẽ không một ai dám động đến một sợi tóc của nàng.
Quả đúng như vậy. Dù vây quanh nàng, đám đàn ông vẫn giữ một khoảng cách nhất định, nhưng những ánh mắt của chúng thì lại nhớp nhúa và thèm thuồng, tựa như những bàn tay vô hình đang muốn lột sạch xiêm y trên người nàng.
“Không có.” Diệp Oanh Đoàn cố gắng hết sức để giữ cho giọng mình không run, nhưng khi cất lời, âm thanh phát ra vẫn có phần khô khốc, khản đặc.
“ŧıểυ nương tử kia, ngươi nói vậy là có ý gì?” Trên đường tới đây, bọn chúng đã dò la cặn kẽ, rằng bất kể đưa ra lý do gì cũng sẽ được duyệt chi, hệt như cách Hạ Đông đã làm trước đây, chứ đâu phải là cái bẫy mà hắn giăng ra để đàn áp bọn chúng.
“Nếu muốn lĩnh ngân lượng, phải viết rõ ràng từng khoản mục, đầu tháng trình lên, cuối tháng sau mới được nhận.” Nàng đã tìm lại được giọng nói của mình, cất cao giọng, lấy lại phong thái đĩnh đạc của một ŧıểυ thư Diệp gia thuở nào.
“Viết cái đếch gì mà viết! Không duyệt chứ gì? Được, để lão tử viết thay cho ngươi!” Gã kia nổi cơn tam bành, nom bộ dạng sắp sửa xông tới giật lấy cây bút.
Diệp Oanh Đoàn vội vàng ôm ghì lấy cây bút, cả người ngả về phía sau theo phản xạ.
Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, một thanh trường đao bất thình lình phá tan cửa sổ bay vào, sắc lẹm chém đứt một đốt ngón tay của gã nọ, rồi văng thẳng vào đĩa hoa quả mà ŧıểυ cô nương đang ăn dở.
Gã đàn ông bị chém đứt ngón tay đau đớn rú lên một tiếng thảm thiết, vừa ôm chặt bàn tay rớm máu vừa nhìn qua lỗ thủng trên cửa sổ, để rồi kinh hãi tột độ khi thấy một chiếc mặt nạ quỷ màu vàng đỏ. Cả bọn hoảng loạn tông cửa xông ra ngoài, nào ngờ lại đâm sầm vào người Hạ Đông.
Quỷ Vương giá lâm, ŧıểυ quỷ tán loạn.
Hạ Đông vừa hay tin người của Tôn Hùng đến tìm Diệp Oanh Đoàn, hắn đã tức tốc phi ngựa trở về, đến nỗi thanh đao trên tay còn chưa kịp buông xuống. Nào ngờ lại thật trùng hợp, vừa hay có dịp dùng đến. Thêm vào đó, sự trấn tĩnh đến không ngờ của ŧıểυ cô nương càng khiến hắn phải nhìn nàng bằng con mắt khác.
Chỉ có điều, lũ sâu bọ này ồn ào quá mức chịu đựng, lại còn dám để ŧıểυ cô nương của hắn phải thấy cảnh máu chảy đầu rơi. Hay là... cứ nhổ hết lưỡi của chúng nó rồi gửi cho Tôn Hùng làm quà ra mắt nhỉ?
Hạ Đông khoanh tay trước ngực, hắn thong thả cúi đầu liếc nhìn những ngón tay của chính mình, đoạn cất giọng lười nhác mà uể oải: “Muốn động đến cây bút của nàng, thì phải bước qua được thanh đao của lão tử trước đã.”
Giọng nói của hắn nghe qua thì nhẹ nhàng, mềm mại như gió thoảng, nhưng lọt vào tai lũ sâu bọ kia lại là lời cảnh cáo đanh thép, là lời đe dọa đến từ địa ngục. Bọn chúng nào dám hó hé thêm nửa lời, cứ thế cuống cuồng vừa lăn vừa bò, co giò chạy trối chết.
Nhưng khi lọt vào tai ŧıểυ cô nương, đó lại là một lời thề son sắt, một lời hứa hẹn chở che.
Diệp Oanh Đoàn ngước nhìn thanh trường đao dính máu đang cắm phập trên bàn, bất giác nhớ lại lần đầu gặp gỡ, hắn cũng đã phi một thanh đao để chặn đường nàng.
Hóa ra được một người che chở đầy ngang tàng và mạnh mẽ lại có cảm giác như thế này đây.
Tâm trí Diệp Oanh Đoàn vừa thả lỏng, cây bút đang nắm chặt trong tay cũng tuột ra, lăn tròn một cách tự nhiên trên mặt bàn, cho đến khi chạm vào thân đao lạnh lẽo mới dừng lại, nằm sát kề bên nhau.
Đao và bút, hắn và nàng.
——
A a a có phải Đông thúc rất biết tán tỉnh không! ŧıểυ cô nương bắt đầu rung động rồi đó.
Sắp được vui vẻ vén váy rồi x.
Để nhân vật phản diện ra châm ngòi một chút.