Hầm Huyền Oanh (H, cổ đại)

Chương 17: Giọng khàn cất tiếng gọi người

Trước Sau

break

Cả một đêm dài chìm trong những suy nghĩ vẩn vơ, khi tỉnh dậy Diệp Oanh Đoàn liền cảm thấy cả người uể oải, đầu óc mơ màng rửa mặt qua loa, nước trên má còn chưa kịp lau khô đã bị nam nhân kia dẫn đến địa phận của hắn. ŧıểυ cô nương buồn ngủ rũ rượi chỉ muốn gục xuống đánh một giấc, thế mà cái tên đầu sỏ gây tội kia lại ung dung tự tại ngồi xuống một nơi cách nàng chưa đầy một cánh tay, rồi dồn hết tâm trí vào việc luyện chữ.

Hạ Đông hiếm khi có được dáng vẻ trầm tĩnh thế này. Trong những ấn tượng ít ỏi của nàng, nam nhân này dù là nói năng hay hành sự, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ ngông cuồng bất kham, bá đạo đến mức như thể muốn cả thiên hạ này đều phải biết đến sự tồn tại của hắn.

“Nhìn gì thế?” Hạ Đông viết xong một trang giấy, tốn không ít thời gian. Người ngoài nhìn vào sẽ cho là kẻ ngu độn khó dạy, nhưng thực tế, việc phải giả vờ ngu độn còn phiền phức hơn nhiều, hắn buộc phải ghìm nét bút, không được để lộ ra bút tích thật của mình.

“Xem ngươi có chuyên tâm luyện chữ hay không thôi.” Diệp Oanh Đoàn che miệng ngáp một cái, nước mắt ứa ra nơi khóe mi.

Hạ Đông đưa trang giấy qua cho nàng kiểm tra, đoạn buột miệng hỏi: “Đêm qua ngủ không ngon à?”

Gò má Diệp Oanh Đoàn chợt ửng hồng, bất giác nhớ lại cái giọng điệu đã khiến cả người nàng rã rời tê dại, nàng cứ thế ngẩn người ra đó, không biết trả lời ra sao.

“Là do nhớ lão tử sao?” Thấy vậy, Hạ Đông lại giở thói du côn, nghiêng người chồm tới.

Bị nói trúng tim đen, ŧıểυ cô nương thẹn quá hóa giận, gắt lên: “Viết xấu quá, luyện thêm mười trang nữa.”

“Đừng, đừng mà, ŧıểυ nhân sai rồi, ŧıểυ nhân đi lấy cho ngài ít hoa quả ăn vặt, ăn cho tỉnh táo tinh thần.” Vốn dĩ từ nhỏ đã ghét cay ghét đắng chuyện bút nghiên, Hạ Đông vội xua tay rồi chuồn thẳng.

Vừa ra khỏi cửa, Hạ Đông đi đến khúc quanh thì gặp một tên ŧıểυ đệ trong trại đang tìm hắn.

“Lão đại, tên mặt rỗ kia không tử tế chút nào, xin bạc của huynh rồi mà chẳng chia cho đệ một đồng.” Tên ŧıểυ đệ có nốt ruồi to trên mặt lên tiếng.

“Không biết cướp à?” Hạ Đông khinh khỉnh.

“Chẳng phải là vì đệ đánh không lại hắn sao.” Gã có nốt ruồi to xoa xoa tay, cười nịnh nọt.

“Bảo ngươi chăm chỉ luyện quyền thì không luyện.” Hạ Đông đá cho gã một cước, đang định đồng ý cho tiền thì nhớ ra điều gì đó, liền nói: “Đến thư phòng gặp thủ quỹ mới mà ghi sổ đi.” Giấu giếm mấy ngày rồi, cũng đến lúc nên khoe khoang một chút.

Thủ quỹ mới ư? Gã có nốt ruồi to gãi gãi đầu, đầu óc mờ mịt. Gã làm bộ làm tịch gõ cửa vài cái, chẳng đợi bên trong trả lời đã đẩy cửa bước vào. Sơn trại ngày thường vốn chẳng có quy củ gì, nên nhất thời gã cũng không để ý.

Diệp Oanh Đoàn đang thắc mắc không biết Hạ Đông gõ cửa làm gì, thì thấy một gã đàn ông thấp bé bước vào, trên mặt có một nốt ruồi to rõ rệt. Nàng đã quen nhìn vóc người của Hạ Đông, nên giờ nhìn ai cũng thấy nhỏ con.

“Ngươi là?” Diệp Oanh Đoàn cất tiếng hỏi.

“Lão… lão đại… bảo… bảo ta đến lĩnh… lĩnh bạc, nói là phải ghi sổ.” Gã có nốt ruồi to lắp ba lắp bắp, dụi mắt một cái đầy vẻ khó tin, trong phòng của lão đại lại có một nữ nhân.

“Hắn đúng là không lừa ta.” Diệp Oanh Đoàn mím môi cười khẽ, sau khi lẩm bẩm một mình mới cầm bút lên, nói với người trước mặt: “Tên họ, số bạc cần lĩnh, dùng vào việc gì.”

Diệp Oanh Đoàn đang ngồi ở vị trí của Hạ Đông, bộ bàn ghế được đóng theo khổ người của hắn đối với nàng quả thực không vừa vặn chút nào, hai chân còn không chạm tới đất. Thế nhưng ŧıểυ cô nương chẳng hề tỏ ra lúng túng, đôi chân nhỏ cứ thế đung đưa, bình tĩnh thong dong như đang ngồi đánh đu. Nàng trông thật linh động, tấm da hổ oai vệ sau lưng cũng mất đi vẻ hung tợn, cam tâm trở thành vật cưng trong lòng bàn tay.

Hạ Đông biết nàng sợ lạnh, nên đã mang tấm da hổ ở đại sảnh qua đây làm nệm ấm cho nàng.

Trời ơi, một nữ nhân bằng xương bằng thịt, lại còn biết nói nữa chứ! Gã có nốt ruồi to dụi mắt xong vẫn chưa đủ, bèn véo mạnh vào người một cái, đau đến nhe răng trợn mắt mới dám chắc mình không phải đang nằm mơ.

Thấy người nọ không nói năng gì, hành vi lại kỳ quái, Diệp Oanh Đoàn “hửm” một tiếng rồi đổi cách hỏi: “Ngươi tên gì, cần bao nhiêu bạc, dùng để làm gì?”

Má ơi, giọng nói này còn ngọt hơn cả cô nàng tri kỷ của gã ở Thúy Hồng Lâu nữa. Gã có nốt ruồi to hai mắt thất thần, hồn bay phách lạc.

Ủa? ŧıểυ cô nương hoàn toàn ngơ ngác, không phải nói là đến xin bạc sao?

Hạ Đông cầm mứt quả trở về, liền bắt gặp cảnh tượng ŧıểυ cô nương của hắn và tên ŧıểυ đệ đang mắt to trừng mắt nhỏ, ngơ ngác nhìn nhau. Nam nhân không chút nể nang giáng một cái bạt tai vào sau gáy của tên có nốt ruồi to, miệng nói: “Lý Đại Chí, mười lượng, đến sòng bạc thua tiền.”

“Là thắng tiền chứ, lão đại nói gở quá.” Lý Đại Chí ôm đầu.

“Đợi ngươi thắng rồi hẵng tới trước mặt ta mà khoe khoang, đồ bại tướng triền miên.” Hạ Đông vừa chế nhạo vừa đặt quả ngọt xuống, quàng vai bá cổ tên ŧıểυ đệ rồi đẩy ra ngoài, cũng không quên khép cửa lại cho nàng.

“Lão đại, vị ở trong đó là…?” Đại Chí bĩu môi.

“Là thủ quỹ ta dùng số tiền lớn mời… à không, là bắt về.” Dưới lớp mặt nạ, gương mặt Hạ Đông ngập tràn vẻ đắc ý, hì hì, đúng là một món hời.

“Không phải là ŧıểυ tẩu tử sao?” Đại Chí cười gian.

“Cái con mắt đặt cược của ngươi mà tinh tường được như bây giờ thì đã chẳng thua liểng xiểng.” Hạ Đông bóng gió thừa nhận, ngón cái giơ lên, vừa chỉ vào mình, vừa chỉ vào trong phòng: “Thế nào, ta với…”

“Xứng đôi!” Đại Chí phụ họa.

“Thật thà lắm.” Được ŧıểυ đệ tâng bốc, toàn thân Hạ Đông khoan khoái dễ chịu. Hắn ghé sát vào tai gã, hạ giọng nói: “Bảo Lục Hành lấy thêm cho ngươi mười lạng, sắp Tết rồi, mua chút quà cho ý trung nhân, lấy lòng người ta đi.”

“Rõ!” Đại Chí mừng như điên, trước giờ lão đại vốn ghét bọn họ đi hoa lâu nay đã đổi tính, chắc chắn là vì ŧıểυ tẩu tử. Gã phải đi báo tin này cho các huynh đệ mới được, lão đại của bọn họ quả nhiên có bản lĩnh!

Thế lực ở Đông Trại chỉ là bằng mặt không bằng lòng. Một phe do Hùng gia cầm đầu vì e dè uy thế của Hạ Đông nên ngoài mặt vâng dạ, trong lòng bất phục. Phe còn lại thì giống như Đại Chí, thật lòng quy thuận. Đối với gã, vị trại chủ mới này rất tốt, dạy võ công, cho cơm ăn áo mặc, để gã yên ổn canh giữ Đông Sơn, chẳng giống thổ phỉ chút nào, mà lại tựa như một vị Sơn Thần.

Không ham nữ sắc thì đã sao? Ai bảo không ham là “không được” chứ? Đại Chí này từng đi ŧıểυ cùng Hạ Đông, chỉ một thoáng liếc qua mà khó lòng quên được. Gã tin chắc rằng lão đại chỉ đang vì chân mệnh thiên nữ của mình mà thủ thân như ngọc thôi. Bây giờ có ŧıểυ tẩu tử rồi, xem còn kẻ nào dám ăn nói hàm hồ nữa không.

Tên nhóc này. Hạ Đông nhìn hướng gã đi là biết ngay thể nào cũng đi rêu rao tin tức rồi.

Còn lại bốn ngày, cứ thỏa thích một phen đi, thỏa cái cơn nghiện có người bầu bạn, cái kiểu mà ai ai cũng biết ấy.

Hạ Đông lại đẩy cửa bước vào, ŧıểυ cô nương vừa ăn quả ngọt vừa ghi xong khoản nợ. Hắn liếc qua, phát hiện có chữ viết sai, là chữ “Chí” trong “nốt ruồi”, chứ không phải “Chí” trong “ý chí”, bèn thuận miệng nói đùa: “Trên mặt tên nhóc đó có một cái nốt ruồi to tướng, nên mới gọi là Đại Chí.”

“Không phải là ‘Chí’ trong ‘chí hướng’ sao?” Diệp Oanh Đoàn ngậm quả ngọt trong miệng, nói năng không rõ ràng.

“Ta đây có biết chữ đâu, hai chữ đó là một à?” Hạ Đông thấy đôi môi phơn phớt hồng của nàng tròn xoe bao lấy quả ngọt, trong lòng không khỏi rạo rực.

“Dĩ nhiên là không phải.” Diệp Oanh Đoàn lấy quả ngọt trong miệng ra, bên trên còn hằn rõ một hàng dấu răng nho nhỏ.

Hàm răng cũng tốt đấy, bị cắn một cái chắc là đau lắm đây. Hạ Đông kín đáo xoa xoa đũng quần.

ŧıểυ cô nương ghi lại xong, chợt nhớ ra người hôm qua hình như tên là Trương Mặt Rỗ, bèn hỏi: “Huynh đệ dưới trướng của ngươi đều đặt tên như vậy cả sao, dựa theo ngoại hình à?”

“Đúng vậy, cho tiện.” Hạ Đông đáp tỉnh bơ.

“Vậy cha mẹ họ không…” Diệp Oanh Đoàn chau mày.

“Bọn họ đa phần đều là cô nhi.” Hạ Đông biết ŧıểυ cô nương đang nghĩ gì.

“Ra là vậy…” Diệp Oanh Đoàn nghe xong thì sững người, lẩm bẩm.

“Đối với bọn họ, và cả với ta, có một cái tên để sống tiếp là đủ rồi.” Hạ Đông vừa an ủi nàng, cũng vừa an ủi chính mình.

Nhiều năm về trước, những thiếu niên choai choai ngồi bên đống lửa, trêu chọc đùa cợt về dung mạo của nhau, cãi vã chán chê rồi lại khoác vai nhau uống rượu. Hắn đeo mặt nạ lạc lõng giữa đám người. Chỉ có hắn ngay cả một gương mặt cũng không được có, phải mang họ của mẫu hậu, lấy Đông Sơn làm tên, cả đời bị giam cầm nơi này.

Thỉnh thoảng nam nhân lại để lộ ra nét cô liêu thoáng chốc, mà Diệp Oanh Đoàn luôn nhận ra được. Nàng chọn một quả ngọt đỏ mọng nhất, nhét vào tay hắn: “Đông thúc, tên của ngươi rất hay, tuy không phải đặt theo ngoại hình.”

“Nếu đặt theo ngoại hình, ta phải tên là Hạ Hào Hoa Phong Nhã mới đúng.” Hạ Đông vô cùng hưởng thụ sự quan tâm vụng về của ŧıểυ cô nương, hắn tung hứng quả ngọt trong tay. Hắn đang đeo mặt nạ quỷ, không ăn được.

ŧıểυ cô nương chợt hiểu ra, bèn giật lại quả ngọt rồi tự mình ăn. Hừ, lo bò trắng răng, phí cả tình cảm của người ta.

“Còn nàng tên là…”

ŧıểυ cô nương vừa mới cắn một miếng trái cây, bỗng nghe thấy chất giọng khiến nàng cả đêm vương vấn không thôi thì thầm bên tai.

“Diệp Nhất Kiến Khuynh Tâm.”

Lộp bộp. Quả ngọt lăn xuống đất, vương đầy bụi trần, khơi lên gợn sóng trong trái tim phàm tục còn đang ngơ ngác của tiên tử.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc