Ngày thứ năm đặt chân đến sơn trại, hai con người với tính cách khác biệt một trời một vực lại chung sống hòa hợp đến lạ kỳ. Họ ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn trong căn phòng được dùng làm khuê phòng tạm thời của ŧıểυ cô nương. Nam nhân không muốn nàng đến chính viện, chỉ e có kẻ dòm ngó.
Việc dạy Hạ Đông luyện chữ khó hơn Diệp Oanh Đoàn tưởng tượng rất nhiều. Mới chỉ là bước đầu tiên mà đã thấy gian nan.
“Đông Thúc, ngươi thả lỏng đi, như vầy không được đâu, cứng quá rồi, ta không nhúc nhích được.”
Giọng thiếu nữ trong trẻo tựa chim oanh, chỉ có điều lời nói ra lại có phần mập mờ, dễ khiến người ta suy diễn miên man.
Vành tai Hạ Đông khẽ nhúc nhích, nhưng sắc mặt hắn vẫn không đổi, cất giọng: “ŧıểυ cô nương, nàng đang trêu ghẹo ta đấy.”
Diệp Oanh Đoàn đang cố hết sức nắn lại ngón tay của nam nhân để chỉnh lại tư thế cầm bút. Nghe vậy nàng liền ngơ ngác nhìn hắn, đôi tay vẫn bao trọn lấy tay hắn chưa hề buông ra: “Trêu ghẹo chỗ nào chứ?”
Hạ Đông cúi đầu, liếc nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng đang áp trên mu bàn tay mình.
ŧıểυ cô nương từng nói nàng sợ lạnh, dù cho trong phòng lò than đã cháy rất đượm, nàng cũng đã mặc áo đông đủ dày, vậy mà khi đôi tay nhỏ áp lên tay hắn vẫn thấy lành lạnh. Trong khi thân nhiệt của hắn lại rất cao, một sự ấm áp vừa vặn đến hoàn hảo. Bởi vậy, ngay khoảnh khắc vừa chạm vào, Diệp Oanh Đoàn đã bất giác thốt lên một tiếng than khẽ từ trong cổ họng.
“Ấm quá đi…” Rồi nàng tiện đà dùng cả hai tay bao lấy bàn tay to lớn của nam nhân.
Hành động sưởi ấm thuần thục này vừa thân mật lại vừa vô thức.
Hạ Đông có ý muốn sưởi ấm cho ŧıểυ cô nương thêm một lúc, bèn cố tình gồng cứng ngón tay, ra vẻ vụng về. Thấy nàng vừa lẩm bẩm chê bai trong miệng, vừa vì hơi ấm mà đôi mắt hạnh híp lại, hắn không khỏi thầm thấy buồn cười.
Nếu không phải mấy lời chê bai của nàng quá dễ khiến người ta nghĩ lệch đi, nam nhân cũng chẳng nỡ cắt ngang. Hạ Đông ngẫm nghĩ một lát, không nói ra hàm ý sâu xa, bèn nghiêm mặt nói: “Nàng sờ tay ta này, muốn sàm sỡ lão tử.”
“Ta là muốn dạy ngươi tư thế đúng, ba ngón tay giữ bút cho vững, lòng bàn tay phải khum lại, như vậy viết chữ mới linh hoạt được.” Sờ tay một cái đã tính là trêu ghẹo, vậy những lần trước thì sao, Diệp Oanh Đoàn thầm thì trong lòng. Nhưng ngoài miệng vẫn kiên nhẫn giải thích, đầu ngón tay nàng điểm nhẹ lên các khớp ngón tay của nam nhân, rồi lại điểm lên lòng bàn tay hắn.
“Dạy thôi mà cũng phải sờ lâu thế à, sờ có sướиɠ tay không?” Hạ Đông ra vẻ chẳng hề để tâm, nói tiếp.
“Vậy chẳng phải tại ngươi cứng quá hay sao…” Diệp Oanh Đoàn cũng chẳng nhận ra mình đã sờ tay nam nhân bao lâu, nàng vội vàng đùn đẩy trách nhiệm trước.
“Dừng.” Hạ Đông đành chịu thua sự ngây thơ có phần chậm tiêu của nàng, chủ động nhận thua. Hắn thả lỏng lực trên tay rồi ngoan ngoãn cầm lại bút cho ngay ngắn: “Thế này, được chưa?”
“Ừm.” Diệp Oanh Đoàn ngắm nghía cẩn thận, chắc chắn là đã ổn thỏa rồi mới buông tay ra. Vừa rời khỏi tay nam nhân, nàng liền cảm thấy lạnh, bèn lặng lẽ giấu tay vào dưới vạt áo, hệt như một chú chim oanh nhỏ rụt vuốt vào dưới bụng. “Trước hết, hãy luyện từ tên họ của ngươi.”
Diệp Oanh Đoàn đã viết sẵn hai chữ “Hạ Đông” để nam nhân nhìn theo mà đồ lại.
“Bắt đầu từ nét nào, ta quên mất rồi.” Hạ Đông nói.
“Nét ngang gập móc.” Diệp Oanh Đoàn nhắc hắn, đôi tay nhỏ giấu dưới lớp áo cứ xoa đi xoa lại vào nhau để tìm hơi ấm.
“Không hiểu, nàng cầm tay ta mà viết đi.” Khóe mắt Hạ Đông đã liếc thấy hành động của nàng, hắn vờ như vô tình nói.
Diệp Oanh Đoàn nghe vậy, trong lòng thoáng dâng lên một niềm vui bất ngờ. Nàng vội vàng rút tay ra nắm lấy bàn tay to lớn của nam nhân, miệng còn không quên dặn dò một câu: “Vậy ngươi không được nói ta trêu ghẹo ngươi, sàm sỡ ngươi nữa đâu đấy.”
“Được được, không nói.” Hạ Đông bật cười.
Không khí thoang thoảng hương thơm ấm áp của than củi, nữ nhân nhỏ nhắn đứng sau lưng nam nhân cao lớn, tay nàng vịn trên mu bàn tay hắn, dạy hắn viết tên mình, từng nét, từng nét một.
Lòng bàn tay Diệp Oanh Đoàn dần ấm lên. Nàng cúi đầu nhìn Hạ Đông, chiếc mặt nạ trên mặt nam nhân che khuất dung mạo và biểu cảm, khiến người ta chỉ có thể dựa vào giọng nói để phán đoán hỉ nộ ái ố của hắn. Tại sao lại phải như vậy nhỉ? ŧıểυ cô nương lần đầu tiên suy ngẫm về vấn đề này, hạt giống nghi vấn cứ thế nảy mầm trong lòng.
“Đông Thúc, tại sao ngươi lại phải đeo mặt nạ vậy?” Diệp Oanh Đoàn dè dặt cất tiếng hỏi.
Hạ Đông vừa hay hoàn thành nét bút cuối cùng, động tác dừng lại tự nhiên không chút sơ hở. Hắn nhìn con chữ cả hai đã viết trùng khít lên nhau một cách hoàn hảo, cất lời: “Bởi vì ta là Hạ Đông.”
Kể từ khi được phái đến núi Đông Sơn tìm mỏ khoáng sản, hắn đã chối bỏ quá khứ, vứt đi tên họ, che lấp đôi con ngươi màu huyền luôn khiến người ta vừa nghi kỵ vừa chán ghét.
Than củi vẫn kêu lách tách trong lò, thế nhưng bầu không khí trong phòng lại bỗng chốc lạnh như băng.
Vốn nhạy cảm với cảm xúc của nam nhân, bàn tay Diệp Oanh Đoàn vẫn còn đặt trên mu bàn tay hắn, nàng nhận ra dường như mình đã hỏi một câu không nên hỏi. Sự hối hận và áy náy khiến nàng bất giác dùng đầu ngón tay xoa nhẹ lên hổ khẩu của Hạ Đông, hệt như một con thú nhỏ đang cố gắng lấy lòng sau khi phạm lỗi.
Hạ Đông liếc nhìn nàng với vẻ lạ lẫm, đây là đang dỗ ta sao? Tâm trạng hắn nhanh chóng tốt lên, lại một lần nữa thầm mừng vì ŧıểυ cô nương đã tìm đến mình. Hóa ra, cảm giác được gần gũi một người lại tuyệt vời đến thế. Hắn đặt bút xuống, lật tay lại nắm trọn bàn tay nhỏ bé của nàng, hỏi: “ŧıểυ cô nương hỏi vậy, là muốn xem thử gương mặt sau lớp mặt nạ của ta à?”
Thấy hắn chủ động nhắc đến, Diệp Oanh Đoàn bèn thuận thế gật đầu. Quả thực nàng rất muốn xem, nói không tò mò là dối lòng.
“Được thôi.” Hạ Đông đáp lời một cách sảng khoái.
“Thật sao?” Diệp Oanh Đoàn không thể tin nổi.
“Nàng cho ta xem thử chỗ đó mọc lông chưa, ta sẽ cho nàng xem thứ bên dưới lớp mặt nạ này.” Hạ Đông ghé sát, giọng nói trầm xuống, lần này đến lượt hắn dùng đầu ngón tay miết nhẹ vào lòng bàn tay ŧıểυ cô nương: “Thế nào?”
Diệp Oanh Đoàn chỉ cảm thấy như thể có con côn trùng nào đó vừa chích vào người mình, sống lưng nàng tê dại, đôi chân mềm nhũn. Nàng rướn cổ ngồi thẳng dậy, vội rụt tay về đặt lên lồng ngực đang đập thình thịch, mặt đỏ bừng tai nóng ran, đáp: “Không được.”
“Keo kiệt, nàng có mất mát gì đâu…” Hạ Đông nhướng mày, đang định nói thêm vài câu trêu chọc thì đã bị tiếng gõ cửa đã cắt ngang.
“Gia, Trương Mặt Rỗ nói cần mười lạng bạc ạ.” Giọng Lục Hành vọng vào từ ngoài cửa.
“Cho nó, ngươi cứ đến phòng kho lấy.” Chuyện cỏn con như vậy cũng đến làm phiền khoảnh khắc ngọt ngào của lão tử, Hạ Đông bực bội đáp.
Đuổi Lục Hành đi xong, nam nhân quay đầu lại, định bụng tiếp tục buông lời tục tĩu để thỏa cơn ghiền trêu ghẹo ŧıểυ cô nương, thì đã thấy nàng thu lại vẻ e thẹn, gương mặt tràn đầy vẻ không vui.
“Đông thúc, ngươi không thể tùy tiện đưa bạc cho người ta như vậy, còn chưa hỏi dùng vào việc gì, hơn nữa, phải ghi chép lại trước đã…” Diệp Oanh Đoàn tốn bao công sức mới sắp xếp ổn thỏa sổ sách cho hắn, giờ lại thêm một khoản, ngẫm kỹ lại mới giật mình nhận ra tình trạng này tuyệt không phải ngẫu nhiên, sắc mặt nàng liền trở nên khó coi.
Thấy ŧıểυ cô nương đến cả nhìn thẳng mình cũng không muốn, Hạ Đông cười gượng: “Giờ nàng ghi lại cũng như nhau cả mà.”
“Vậy sau khi ta xuống núi thì sao? Chẳng phải ta dạy ngươi học chữ là để sau này ngươi có thể quản lý sổ sách một cách rõ ràng, rành mạch hay sao?”
Chứ không phải là để nhân cơ hội sờ tay nhau à. Hạ Đông không nói gì, chỉ thầm nghĩ trong lòng.
“Đừng có im lặng.” Diệp Oanh Đoàn dùng ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, đây là động tác mà Hạ Đông rất hay làm, nhưng khi nàng làm lại chẳng có chút khí thế nào, trông hệt như đang làm nũng.
“Thế này đi, ngày mai nàng theo ta đến thư phòng, hễ có ai đến lĩnh bạc, nàng ghi chép, nàng phê chuẩn, chúng ta mới đưa.”
ŧıểυ cô nương vừa nhắc đến “sau khi xuống núi”, Hạ Đông đã cảnh giác nhận ra thời gian hắn được thân mật với nàng chẳng còn bao nhiêu, chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Hắn chẳng buồn bận tâm đến chuyện có bị người khác để ý hay không nữa, nếu mỗi tối chỉ được luyện chữ một lát, hắn nhìn nàng bao nhiêu cũng không đủ.
“Thế nào?” Hạ Đông cầm tay nàng lên, đặt vào lòng bàn tay mình, không một chút tà niệm mà chỉ có sự nâng niu, trân trọng. Hắn đưa tay nàng lên kề môi, phả hơi thở ấm nóng lên những đầu ngón tay đang lạnh đi của nàng, khẽ khàng lay động, tựa như sắp hôn lên đó. Giọng nói của hắn dịu dàng đến mức chưa từng có.
Cũng là hai tiếng “Thế nào”, tiếng trước ba phần trêu ghẹo bảy phần đùa cợt, Diệp Oanh Đoàn còn có thể chịu được. Tiếng sau chín phần cưng chiều một phần dịu dàng, khiến ŧıểυ cô nương ngây cả người, ngoài việc gật đầu ra thì chẳng còn biết gì nữa.
Sau đó, khi đã nằm trong chăn chuẩn bị đi ngủ, Diệp Oanh Đoàn bỗng giật mình nhận ra một chuyện vô cùng đáng sợ.
Nếu Đông thúc dùng cái giọng điệu đó để đòi xem chỗ kia của nàng…
Có lẽ nàng đã đồng ý mất rồi.
ŧıểυ cô nương mở to mắt, người vốn sợ lạnh như nàng lại phá lệ nóng bừng khắp toàn thân.
—
[Đông thúc: Chết tiệt, thất sách rồi.]
[ŧıểυ cô nương: Hu hu, ta biến thành cô nương hư hỏng không biết xấu hổ rồi.]
Lén lút tiết lộ một chút, đợi đến khi ŧıểυ cô nương thật sự vì gương mặt của Đông thúc mà e thẹn vén váy, tách hai chân ra cho người ta xem chỗ đó, Đông thúc mới là người thật sự không chịu nổi đó.