“Sao lại đến đây?” Thôi thì đã gặp rồi, cứ thuận theo tự nhiên vậy. Hạ Đông đường đường là một đấng nam nhi, cũng không nỡ lòng nào đuổi một ŧıểυ cô nương đi.
Nói cho cùng, tiên tử nào có lỗi chi, lỗi là ở kẻ phàm phu tục tử dám tơ tưởng đến nàng mới đúng.
Trương thẩm giao canh xong liền rời đi, trước khi đi còn không quên làm một động tác cổ vũ Hạ Đông. Lục Hành cũng là người tinh ý, tự giác lui xuống để không làm phiền chủ tử.
Trong thư phòng chỉ còn lại hai người.
Diệp Oanh Đoàn chẳng kịp nghĩ ngợi sâu xa tại sao một kẻ không biết chữ lại có thư phòng. Nàng chỉ nghe giọng điệu của nam nhân dường như chẳng vui vẻ gì khi thấy mình, trong lòng không khỏi có chút buồn bực. Nếu không phải vì cuốn sổ sách của sơn trại nhà ngươi, ai thèm đến đây chứ.
“Có một chuyện muốn hỏi ngài.” ŧıểυ cô nương vừa cất lời, giọng điệu đã có chút ai oán, lại mang theo ý trách móc.
“Không cần xưng 'ngài'.” Sắc mặt Hạ Đông hơi thay đổi, bất giác nhớ lại cảnh xuân sắc đêm qua, giọng điệu này quả thực giống hệt. Hắn ngồi sau bàn, có phần mất tự nhiên mà vắt chéo chân.
“Có một chuyện muốn hỏi Đông gia.” Diệp Oanh Đoàn suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không gọi thẳng là “ngươi”.
Bộ y phục ŧıểυ cô nương mặc hôm nay là chiến lợi phẩm mà nam nhân lục tìm được trong phòng kho, một tấm gấm ấm màu vàng tơ thêu kín hoa văn, cổ áo và tay áo còn được viền thêm một vòng lông tơ trắng muốt, vừa giữ ấm lại vừa tôn lên vẻ đáng yêu.
Quả nhiên nàng mặc mấy màu tươi non như thế này rất hợp. Lát nữa phải bảo người đem hết những bộ còn lại trong phòng kho qua cho nàng mới được.
Nam nhân nhanh chóng giật mình vì suy nghĩ của bản thân. Chẳng phải đã mình tự nhủ là sẽ không gần gũi nàng hay sao?
Nào ngờ lòng người cũng bằng xương bằng thịt, vốn dĩ chẳng thể nào tự kiềm chế nổi.
“Đông gia đang nhìn gì vậy?” Diệp Oanh Đoàn bị nam nhân nhìn chằm chằm đến mức thấy cả người không được tự nhiên. Nàng bất giác sờ lên má, ngỡ là dính bẩn ở đâu, rồi lại cúi đầu nhìn xuống người, cũng đâu có vấn đề gì.
Trước mặt ŧıểυ cô nương, Hạ Đông chợt nhận ra lời thề của mình đã trở thành một trò cười.
Nếu đã là nàng tìm đến ta, vậy cũng không tính là ta bội ước. Nam nhân tìm được một lý do hoàn hảo để tự bào chữa, quyết không bỏ lỡ cơ hội trêu chọc người ta lần này.
Hạ Đông khẽ ho một tiếng: “Nàng gọi ta là Đông gia?”
Sao cảm giác giọng điệu của hắn thay đổi rồi nhỉ. Diệp Oanh Đoàn thắc mắc đáp: “Ta nghe những người khác đều gọi như vậy.”
“Những người khác là người trong sơn trại của ta, họ là người của ta, nàng cũng vậy à?” Hạ Đông trêu chọc ŧıểυ cô nương quả là quen tay hay việc: “Hay là... nàng muốn trở thành người của ta?”
Những lời mập mờ không thật lòng cứ thế buột miệng thốt ra, và như thường lệ, lại khiến gương mặt Diệp Oanh Đoàn đỏ bừng. Nàng vừa thẹn vừa giận, trừng mắt nhìn nam nhân: “Vậy biết gọi là gì bây giờ?” Đợi lúc về ta sẽ vẽ thêm mấy con rùa lên mặt nạ của ngươi.
“Đông ca ca.” Hạ Đông mặt dày nói.
“Ngươi... ngươi lớn hơn ta không biết bao nhiêu tuổi, sao có thể gọi là ca ca được.” Điểm chú ý của Diệp Oanh Đoàn dường như có chút lệch lạc.
Lớn hơn đúng một giáp đấy, Hạ Đông thầm đáp trong lòng. Khi nàng còn đang bi bô tập nói, hắn đã nếm trải hết thói đời nóng lạnh rồi. Nam nhân thuận miệng đổi ý: “Vậy thì gọi là Đông thúc.”
Đông thúc, nghe cứ như quản gia hay chưởng quỹ trong nhà nàng vậy. ŧıểυ cô nương ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy như gỡ gạc lại được chút thể diện, bèn cất giọng trong trẻo gọi một tiếng: “Đông thúc.”
Chỉ là một tiếng xưng hô hết sức bình thường, nhưng vì người gọi là nàng mà lại khiến Hạ Đông nghe đến toàn thân cũng phải tê dại.
“Khụ, tìm lão tử có chuyện gì?” Hạ Đông khép chặt hai chân, cố tình đanh giọng hỏi.
Giọng điệu lại thay đổi nữa rồi, nam nhân đúng là hay thay đổi. Diệp Oanh Đoàn lẩm bẩm trong bụng, đoạn rút một tờ giấy từ trong tay áo ra, chỉ vào hình vẽ trên đó rồi hỏi: “Hình vẽ này có ý nghĩa gì vậy? Nó chiếm một khoản chi rất lớn trong sơn trại, ta không dám xem nhẹ.”
Mấy thứ ta vẽ đáng lẽ phải dễ hiểu lắm chứ. Hạ Đông nhìn sang, sững người, rồi bàn tay to lớn vươn ra vò tờ giấy thành một cục rồi ném đi xa. “Khoản này không cần để ý, chỉ là chút tiền lẻ thôi.”
“Tiền lẻ ư?” Trong mắt Diệp Oanh Đoàn, dù chỉ là mua một cây kim cũng phải được ghi chép rõ ràng rành mạch. Nàng nhặt lại cục giấy, vuốt phẳng ra rồi hỏi tiếp: “Là thứ gì?”
“Không có gì hết.” Hạ Đông lại ném tờ giấy đi, định bụng cho qua chuyện.
“Ngươi mà còn ném nữa, ta sẽ không ghi sổ cho ngươi nữa đâu!” Diệp Oanh Đoàn nhặt lại lần thứ hai, hai tay đập mạnh xuống bàn một tiếng “rầm”.
“Tay có đau không?” Hạ Đông nhìn nàng đập bàn xong liền rụt tay lại thổi thổi vào lòng bàn tay.
Diệp Oanh Đoàn tức tối trừng mắt nhìn hắn.
Hạ Đông đành bất lực, khi đó hắn chỉ vì say khướt, vui đùa cùng huynh đệ nên mới vẽ bừa. “Nàng tha thiết muốn biết đến thế sao?”
“Ta muốn ghi lại sổ sách.” Trái ngược hẳn với thái độ bông đùa của nam nhân, ŧıểυ cô nương lại nghiêm túc đến lạ thường.
“Chuyện này chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao, là đi tầm hoa vấn liễu chứ gì nữa.” Hạ Đông nhướng mày.
Tầm hoa vấn liễu, Diệp Oanh Đoàn cầm tờ giấy lên ngắm nghía, hoa đâu, liễu đâu...
“ŧıểυ cô nương, nàng có biết tầm hoa vấn liễu là gì không?” Hạ Đông trêu chọc chán chê, tâm tư đã hoàn toàn lắng lại, du͙© vọиɠ cũng được nén xuống. Hắn bèn đứng dậy, khoan thai đi vòng ra phía sau lưng nàng.
Diệp Oanh Đoàn thấy nam nhân đến gần, bèn thuận thế xoay người lại, để rồi bị hai cánh tay của hắn vây chặt trước bàn. Đương nhiên nàng biết tầm hoa vấn liễu nghĩa là gì, nhưng biết là một chuyện, hắn áp sát như vậy để làm gì cơ chứ.
“ŧıểυ quỷ, biết cũng nhiều đó chứ.” Hạ Đông bật cười trầm thấp, chất giọng khàn khàn của hắn khẽ rung lên sau lớp mặt nạ.
Nghe thấy tiếng cười ấy, chẳng hiểu sao lòng Diệp Oanh Đoàn lại dấy lên một nỗi căng thẳng, hai tay nàng bỗng trở nên thừa thãi, chẳng biết nên đặt vào đâu. Vừa rồi do đập bàn quá mạnh, nên giờ vẫn còn thấy tê rần.
Hạ Đông nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của ŧıểυ cô nương, dùng ngón tay cái day nhẹ dọc theo cổ tay, từ dưới miết dần lên trên.
Đối diện với sự đụng chạm của nam nhân, Diệp Oanh Đoàn không còn vẻ kháng cự như lần đầu gặp gỡ nữa. Nhất là khi mấy ngày nay nàng chuyên tâm luyện chữ, cổ tay đã sớm mỏi nhừ, giờ phút này được hắn xoa nắn, nàng khó lòng không đắm chìm trong cảm giác khoan khoái ấy, bất giác bật ra một tiếng rên khẽ từ trong cổ họng.
“Ở đây đừng có khiêu khích ta, hẹn gặp trong mộng ấy.” Ánh mắt Hạ Đông chợt sâu thẳm lại, hắn thì thầm bằng một giọng nói gần như không thể nghe thấy.
Dứt lời, Hạ Đông dùng ngón tay vẽ vời trong lòng bàn tay nàng, vừa vẽ vừa giải thích: “Nàng nhìn hình vẽ kia xem, một chấm mực lớn đè lên một chấm mực nhỏ hơn, được nối liền với nhau bằng một nét gạch...”
“A...” Diệp Oanh Đoàn vừa nhìn theo động tác trên tay nam nhân, vừa nghiêng đầu nhìn lại tờ giấy trên bàn, quả đúng là như vậy.
Tiên tử đang ở ngay trong gang tấc, nàng nghiêng cần cổ thon, để lộ ra một khoảng da thịt trắng ngần, mịn màng ngay dưới nanh vuốt của mãnh thú, mà nào có hay biết.
Hạ Đông cười trầm, ghé sát đầu lại gần, hơi thở của hắn phả xuống, từng chữ thốt ra thật chậm rãi, như đang khuấy động từng sợi dây đàn trong tim nàng: “Có giống cảnh nam nữ giao hoan không?”
Lục Hành đang ôm kiếm sưởi nắng ngoài cửa, bỗng nghe thấy tiếng hét thất thanh vọng ra từ bên trong. Hôm nay sao lại đổi người rồi, chủ tử lại giở trò gì thế không biết, la hét thảm thiết vậy.
Diệp Oanh Đoàn nhìn nam nhân đang khép chặt hai chân, gập cả người lại trước mặt mình mà luống cuống cả chân tay. Nàng chẳng biết phải làm sao cho phải, bèn dè dặt hỏi một câu: “Chắc là... không đau lắm đâu nhỉ?”
“Nàng nói xem.” Mệnh căn bất thình lình bị ăn một đòn trời giáng, ai mà chịu cho nổi. Hạ Đông nghiến răng nghiến lợi, ta cũng chỉ mới đùa giỡn với nàng một lần trong mộng thôi mà, có cần phải ra tay ác độc như vậy không.
“Ai bảo ngươi cứ một hai phải nói những lời như thế.” Diệp Oanh Đoàn ấm ức, nàng cũng đau chứ bộ. Thúc gối vào người hắn xong, đầu gối của nàng cũng đau điếng. Cả người toàn cơ bắp rắn như thép đúc, đến cả thứ kia cũng cứng như đá.
Hạ Đông đợi cơn đau dịu đi, bèn bắt chước giọng điệu của nàng: “Ai bảo nàng cứ một hai phải hỏi.”
“Ai bảo ngươi cứ một hai phải ghi chép.” Diệp Oanh Đoàn không chịu thua.
“Trong sơn trại có biết bao nhiêu huynh đệ, không đi tầm hoa vấn liễu thì biết làm sao, chẳng lẽ đi cướp đoạt nữ nhân hay sao?” Tầm hoa vấn liễu, ấy là tiền bạc đổi lấy con người, ít nhất cũng có thể bảo toàn tính mạng cho những nữ tử bị bắt về.
“Chẳng phải ta cũng do ngươi cướp về đó sao?” Diệp Oanh Đoàn hờn dỗi.
Hạ Đông bị ŧıểυ cô nương chọc cho tức cười. Nàng cũng biết thân phận mình là bị cướp về cơ đấy à. Lão tử đối xử với nàng thế nào, cơm ngon áo đẹp, đúng là ŧıểυ quỷ vô ơn. Nam nhân hừ một tiếng: “Vậy có nghĩa là ta cũng có thể đè nàng, phải không?”
Gò má xinh xắn của Diệp Oanh Đoàn đỏ bừng lên, nàng không muốn đôi co thêm về chuyện này: “Ngươi có thời gian rảnh rỗi để vẽ mấy thứ dâm ô bỉ ổi này, sao không chuyên tâm luyện chữ đi.”
Mới có chấm mực với nét gạch mà đã kêu là dâm ô, lần sau phải tìm mấy cuốn Xuân Cung Đồ dọa cho nàng khóc thét mới được. Hạ Đông độc địa thầm nghĩ, đoạn, tâm tư hắn khẽ chuyển, bỗng dưng lại thở dài một hơi.
“Ngươi làm sao thế?” Diệp Oanh Đoàn thấy hắn thở dài, ngỡ rằng chỗ đó của hắn vẫn còn đau, trong lòng không khỏi có chút chột dạ.
“Ta nào đâu lại không muốn...” Hạ Đông bắt đầu giăng bẫy, sợ mồi chưa đủ thơm, hắn lại nói tiếp, giọng điệu chất chứa nỗi chua xót và cô độc khôn tả: “Chỉ là một tên cầm đầu sơn trại tiếng xấu đồn xa, làm sao có tiên sinh nào bằng lòng dạy dỗ một kẻ như ta chứ. Huống hồ, tư chất ta lại tầm thường, ngu dốt khó đào tạo, hà cớ gì phải tự rước nhục vào thân...”
Có lẽ vì cảm giác áy náy sau khi đã ra đòn hiểm với nam nhân, lại có lẽ chỉ đơn thuần là vì nàng không muốn nhìn thấy hắn tự hạ thấp bản thân với vẻ thất vọng và bất lực đến thế. Đúng như những gì Hạ Đông dự liệu, Diệp Oanh Đoàn đã ngây ngô nhảy thẳng vào chiếc bẫy giăng sẵn.
“Ta dạy ngươi học chữ, thế nào?”
Người hiền thì bị người ta... đè... à không, là bị người ta bắt nạt chứ nhỉ, ŧıểυ cô nương à. Hạ Đông nở một nụ cười đắc thắng.
—
A! Đến giờ phút nam nữ chính mập mờ dạy nhau viết chữ rồi đây, nam chính dịu dàng bao trọn bàn tay nhỏ bé của nàng, chỉ nàng luyện chữ.
[Đông Thúc: Khoan đã? Hóa ra vai của ta là vai nữ chính à?]
[ŧıểυ cô nương: Gậy gộc của Đông Thúc cứng quá, đầu gối ta đau ghê.]