Một ngày, hai ngày, ba ngày… Diệp Oanh Đoàn bẻ ngón tay tính nhẩm, hóa ra nàng đến Đông Trại đã được bốn hôm rồi, thời gian đã trôi qua một nửa, dễ dàng hơn nàng tưởng tượng nhiều.
Quan trọng nhất là nam nhân xấu xa đột nhiên xuất hiện và làm nàng đau điếng đêm đó đã không còn đến dọa dẫm nàng nữa, thậm chí đến mặt mũi cũng chẳng thấy đâu. Thật tốt quá đi, ŧıểυ cô nương chống cằm, niềm vui ánh lên nơi đuôi mày khóe mắt. Thêm vào đó, vết thương trên chân cũng đã lành hẳn, chẳng còn điều gì khiến nàng phải phiền lòng, chỉ trừ một việc…
Đôi mày thanh tú của Diệp Oanh Đoàn bất giác nhíu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn sa sầm một nỗi khổ tâm, ánh mắt nàng ai oán hướng về chồng sổ sách đặt ở góc bàn. Đó chính là những khoản mục mà nàng vẫn chưa ghi chép xong. Cái ký hiệu kỳ quái kia rốt cuộc là gì chứ, nếu không tìm ra, không thống nhất được toàn bộ sổ sách, thì với tính cách của nàng, dẫu có xuống núi về nhà rồi thì trong lòng vẫn sẽ canh cánh không yên.
Hắn không đến, vậy khoản sổ sách này phải làm sao đây? ŧıểυ cô nương chán nản gục cả người xuống bàn, móng tay cào nhẹ lên giấy, tạo ra những tiếng sột soạt.
Một bức vẽ mặt nạ quỷ bị lũ rùa bâu kín mít hiện ra rành rành trên trang giấy. Đây là bức tranh mà Diệp Oanh Đoàn đã hí hoáy vẽ ra với ý định trả đũa, ngay hôm sau cái ngày bị nam nhân kia bóp đến phát đau. Cứ mỗi khi thấy chân đau nhói, hay lúc ghi sổ sách bực dọc trong lòng, nàng lại vẽ thêm một con rùa lên chiếc mặt nạ quỷ. Cứ thế chồng chất lên nhau, đến độ hình thù của chiếc mặt nạ gần như đã bị che lấp hoàn toàn.
Lúc cần thì chẳng thấy đâu, lúc không cần thì cứ ra sức dọa người ta. Diệp Oanh Đoàn ngồi thẳng dậy, tức thì cầm bút vẽ thêm một con rùa nữa, vẽ xong lại gục xuống bàn tiếp tục sầu não.
Thấy mọi chuyện như đi vào ngõ cụt, ŧıểυ cô nương khẽ hậm hực rêи ɾỉ, chợt nàng thấy một bóng người đi lướt qua cửa.
Trương thẩm. Đôi mắt Diệp Oanh Đoàn sáng rỡ lên.
Trương thẩm đang bưng bát canh thuốc bổ của ngày hôm nay định mang cho Hạ Đông. Bà nghe đám trai tráng trong trại kể rằng thấy Đông Tử sáng sớm đã giặt giũ thứ gì đó. Chà chà, bà cúi xuống nhìn bát canh đen sánh rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý, xem ra có hiệu quả rồi đây.
Phải mau mau mang đi cho nóng mới được, Trương thẩm thầm nghĩ. Đang định rảo bước nhanh hơn thì phía sau vang lên tiếng mở cửa, một giọng nói mềm mại ngọt ngào gọi bà lại.
“Trương thẩm ơi.” Diệp Oanh Đoàn níu lấy cánh cửa.
Ở trong trại, ngày nào cũng nhìn toàn những nam nhân thô kệch đủ mọi lứa tuổi, nên bất cứ ai khi trông thấy một ŧıểυ nha đầu mềm mại yếu đuối thế này, trái tim cũng phải tan chảy đi mấy phần. Trương thẩm dừng bước: “Sao thế con?”
“Trương thẩm, bà có thể giúp con chuyển một lời tới Đông gia được không ạ?”
“Chuyển lời gì thế?” Trương thẩm nghe vậy liền định nhận lời, nhưng thấy cả người cô nương vẫn ở trong phòng, chỉ ló mỗi cái đầu ra. Bà từng dặn nàng đừng đi lại lung tung, thế là nha đầu này quả thực đến cửa cũng không bước ra, ngoan ngoãn hết sức. Trương thẩm bất giác mỉm cười, ánh mắt lại lướt qua bát canh thuốc bổ, rồi cười hỏi nàng: “Ta đang định mang canh tới cho hắn, hay con đi cùng luôn nhé.”
“Nhưng nơi Đông gia ở, con đến đó… có tiện không ạ?” Diệp Oanh Đoàn ngẩn người, nàng chưa từng nghĩ tới việc sẽ có lựa chọn tự mình đi tìm nam nhân đó.
“Có gì mà không tiện chứ.” Trương thẩm đáp. Thấy nàng vẫn còn do dự, bà liền nói tiếp: “Ở trong phòng suốt mấy hôm liền, con không thấy ngột ngạt à?”
Làm sao mà không thấy bí bách cho được, vốn dĩ cứ ru rú trong phòng thì cũng chẳng cảm thấy gì, ghi chép sổ sách cũng đủ thấy an yên. Nhưng lúc này, khi cánh cửa phòng đã mở toang, ánh dương chói lòa khiến nàng nheo mắt. Sau một thoáng ngẩn ngơ, Diệp Oanh Đoàn đã nhìn rõ khung cảnh bên ngoài. Gần thì tuyết trắng phủ trên mái nhà, xa thì sương giăng mờ ảo tựa chốn bồng lai.
Núi Đông Sơn trong truyền thuyết quả thực không hề hiểm ác như lời đồn bên ngoài, chỉ cần ta đủ gần gũi với nó, hòa mình vào nơi đây, tự khắc sẽ cảm nhận được vẻ đẹp diệu kỳ hiếm có.
“Con muốn đi cùng!” Diệp Oanh Đoàn quay vào phòng khoác thêm chiếc áo bông.
Trên đường đi, Trương thẩm thấy ŧıểυ cô nương không nén được tò mò mà cứ len lén nhìn ngó khắp nơi, trong lòng bất giác thấy thật buồn cười. Bà bèn chủ động mở lời giải thích cho nàng nghe, nơi nào có thể đến, nơi nào thì không, sau này nếu muốn, bà sẽ lại cùng nàng dạo chơi một vòng quanh trại, kể cả khu vực núi non bên ngoài, chỉ cần được Hạ Đông cho phép thì cũng có thể đi.
Diệp Oanh Đoàn rảo bước theo sát bên cạnh bà, nhìn thấy bất cứ thứ gì trong trại cũng đều cảm thấy mới lạ. Nàng ngẩng đầu chiêm ngưỡng cổng trại và tháp canh cao sừng sững, lòng không khỏi dâng lên niềm ao ước được ngắm nhìn cảnh sắc nơi khe núi.
ŧıểυ cô nương say sưa ngắm nhìn đến nhập tâm, bất giác dừng hẳn bước chân. Trương thẩm thương nàng đã phải ở trong phòng tù túng quá lâu nên cũng không giục giã, còn về phần bát canh của Đông Tử, nguội thì cứ để nguội vậy, dược hiệu giảm đi một nửa thì uống thêm một bát nữa là được chứ sao.
Mỹ nhân dừng chân giữa nền tuyết trắng, dáng vẻ ngước nhìn sao mà diễm lệ, đẹp đến nao lòng. Mãi cho đến khi những tiếng ồn ào xôn xao vang lên, Trương thẩm liếc mắt qua. Khóe mi bà chợt thấy, bèn thầm nhổ một bãi nước bọt vì xúi quẩy, rồi khẽ lay nhẹ bờ vai của ŧıểυ cô nương: “Oanh Đoàn chẳng phải còn có chuyện muốn nói với Đông Tử sao, lát nữa chúng ta lại thong thả ngắm sau.”
“Vâng ạ.” Diệp Oanh Đoàn dời ánh mắt đi, không nghĩ ngợi nhiều mà ngoan ngoãn đi theo bà, hướng về phía sân viện nơi Hạ Đông đang ở.
Trương thẩm vừa đi vừa len lén quan sát, chắc chắn rằng đám người của Tôn Hùng không hề để ý đến Diệp Oanh Đoàn, mãi đến khi đi qua mấy cổng vòm bà mới thở phào nhẹ nhõm. Bà quay sang dặn dò ŧıểυ cô nương: “Nhớ kỹ đường này, nếu có chuyện gì thì cứ chạy về đây, Đông Tử nhất định sẽ bảo vệ con.”
Diệp Oanh Đoàn ngơ ngác lắng nghe, sẽ có chuyện gì xảy ra chứ. Nàng gật đầu đáp lời, gắng sức ghi nhớ thật kỹ lộ trình.
Cùng lúc đó, Hạ Đông đang luyện quyền trên võ trường. Sau cái đêm xuân mộng ấy, tâm trạng nam nhân trở nên phiền muộn đến cực điểm. Hắn ra đòn vô cùng hung hãn, mỗi cú đấm tung ra đều không biết nặng nhẹ, một quyền xé gió lao đi, đánh gãy cả cọc gỗ.
“Lão đại, mấy ngày nay số cọc gỗ bị đánh gãy đúng là một khoản chi tiêu không nhỏ đâu.” Một tên thuộc hạ đứng bên quan sát cất lời cảm thán: “Có ai tính thử xem tốn bao nhiêu bạc không, ghi vào sổ đi.”
Lục Hành vừa nghe đến hai chữ “ghi sổ” đã thầm kêu không ổn, quả nhiên, lại một hàng cọc gỗ nữa theo tiếng mà gãy rắc.
“Lão đại uy vũ!” Mọi người vỗ tay hoan hô, những lời tán dương dành cho nam nhân vang lên không ngớt.
“Cú đá này của lão đại đúng là không ai bì kịp. Không phải ta khoác lác chứ, trên đời này làm gì có thứ gì mà lão đại phải sợ.”
“Đó là đương nhiên, ta theo lão đại bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy huynh ấy nhụt chí bao giờ.”
“Hành ca, huynh nói xem. Hành ca, đừng có lơ người ta chứ. Huynh đã bao giờ thấy lão đại nhụt chí chưa?”
Lục Hành cố nén tâm tư, kiên quyết lắc đầu. Lục Hành biết, nhưng hắn ta không thể nói ra được.
Ai mà ngờ được đương gia của Đông Trại lừng lẫy uy danh lại vì nhụt chí mà trốn ở đây luyện võ cơ chứ.
Lục Hành đã sớm nhận ra tình cảm của chủ tử đối với Diệp gia ŧıểυ thư. Nhưng mấy ngày trước vẫn còn bình thường, vẫn nằm trong phạm vi trêu đùa của chủ tử, cớ sao lại biến thành nông nỗi này?
Hạ Đông thu cú đá quét ngang đầy uy lực về, mũi chân hắn đạp lên một đoạn gỗ gãy, cứ thế di đi di lại, nghiền nát nó cho đến khi thành bột mịn.
Cố gắng chịu đựng thêm sáu ngày nữa là ổn, đem tất cả những tâm tư bậy bạ hỗn tạp này nghiền thành tro bụi.
Hạ Đông chỉ dẫn mọi người luyện vài bài quyền, đến khi toàn thân nóng ran, mồ hôi túa ra mới dừng lại, rồi giải tán tại chỗ.
“Bây giờ chủ tử định làm gì?” Lục Hành cất tiếng hỏi.
“Sao cũng được.” Hạ Đông tháo dây buộc tay áo, ngừng một lát rồi mới đáp.
Trừ việc muốn làm nhất ra, thì việc gì cũng như nhau, sao cũng được cả.
“Hay là chủ tử cứ đi làm việc mà ngài muốn làm đi.” Lục Hành và Hạ Đông, vừa là chủ tớ, cũng vừa là bằng hữu.
Hạ Đông đưa tay đè lên vai hắn ta, nụ cười trông thật phóng khoáng: “Trước nay ta không bao giờ làm những việc không có kết quả.”
Đằng nào cũng chẳng đi đến đâu, ráng nhịn thêm một chút nữa là xong, rồi cũng sẽ qua thôi. Bèo nước gặp nhau, rồi sẽ quên nhau giữa chốn giang hồ.
“Vậy thì tôi khuyên chủ tử tốt nhất là nên quay người lại ngay bây giờ.” Lục Hành mặt không biểu cảm, nhìn về phía bóng người đang tiến lại gần ở phía xa.
“Tại sao?” Lời của Hạ Đông vừa thốt ra khỏi miệng, hắn đã có ngay câu trả lời.
Ở cuối con đường, Trương thẩm tay bưng bát canh bổ đã gây họa cho hắn, còn ŧıểυ cô nương đi ngay phía sau… chính là ngọn nguồn của mọi tai họa.
“Đông Tử, xem ta mang gì đến cho ngươi này, canh đại bổ đó!”
Phải rồi, canh đại bổ. Hạ Đông bật cười thành tiếng, không còn vẻ phóng khoáng giả tạo như trước nữa, mà len lỏi một niềm hân hoan chính hắn cũng chẳng hề hay biết.
Nam nhân cứ đứng ngây ra đó, lúng túng đến độ không còn đường nào để trốn.
Hắn không tìm đến nàng, thì nàng tìm đến hắn.