Với những bước chân nặng trĩu, Hạ Đông cũng chẳng biết mình đã lê bước về phòng bằng cách nào nữa.
Vừa đặt chân vào phòng, nam nhân đã thở hồng hộc, vớ lấy ấm trà lạnh chẳng biết đã đặt trên bàn từ bao giờ mà tu ừng ực. Hắn uống quá vội, nước trà sóng sánh tràn cả ra ngoài, thấm ướt một mảng vạt áo trước ngực hắn.
Cảm giác ẩm lạnh lan ra từ lồng ngực, Hạ Đông cúi đầu liếc nhìn, rồi lại đưa tay ấn mạnh lên trái tim. Cơn bứt rứt trong lòng chẳng hề thuyên giảm, mà ngược lại, từng đợt nóng ran cứ thế cuồn cuộn đổ dồn xuống dưới hạ thân.
Nam nhân bất giác nhớ lại cảm giác đôi bàn chân non mềm của ŧıểυ cô nương giẫm lên gậy gộc của mình, bàn tay to lớn theo bản năng luồn vào trong cạp quần, nắm lấy thứ đã tụ máu nửa cương nửa mềm kia mà tùy tiện tuốt mấy lượt. Trong thoáng chốc, nơi đũng quần đã dựng lên một cái lều lớn, đủ khiến bất kỳ nữ tử bình thường nào trông thấy cũng phải bủn rủn chân tay.
Hạ Đông vốn sống khắc kỷ cấm dục, chẳng quen với việc tự mình thủ dâm. Ngoại trừ vài lần thời niên thiếu, hắn gần như chẳng bao giờ có hứng thú với chuyện này.
Nay lại “tái xuất giang hồ”, tâm trạng của nam nhân quả thực trăm mối ngổn ngang. Công phu khắc chế bao nhiêu năm trời, suýt chút nữa đã bị phá tan tành.
Vật cứng rắn thô kệch dưới những động tác chẳng chút dịu dàng của hắn càng lúc càng bành trướng, quy đầu lớn cỡ quả trứng ngỗng rịn ra vô số dịch nhờn trong suốt, trên thân gậy, gân xanh nổi hằn lên chằng chịt.
Mãi cho đến khi dòng dịch trắng đục nóng hổi phun trào, bắn tung tóe lên chiếc quần vải, bầy quạ đêm ngoài cửa sổ đã thay nhau kêu rít tự bao giờ.
Vậy mà trong suốt quá trình ấy, dẫu cho hành động trong tay rõ ràng là dâm uế tục tĩu, gương mặt ẩn sau lớp mặt nạ của nam nhân lại chưa từng một lần lộ ra vẻ thỏa mãn.
Dọn dẹp qua loa, thay một chiếc quần sạch sẽ, Hạ Đông ngã vật ra giường. Hắn tháo mặt nạ, vắt ngang cánh tay che đi đôi mắt.
Cái thứ chuyện này, có gì đáng để khoan khoái chứ. Nam nhân cười khẩy, lắc đầu.
Mang theo suy nghĩ đầy khinh bỉ và chán ghét ấy, Hạ Đông dần chìm vào giấc mộng.
Lần cuối hắn tự sướиɠ là vào thời niên thiếu, và những giấc mộng xuân cũng vậy. Nữ nhân trong mộng khi ấy chưa bao giờ có một gương mặt rõ ràng, chỉ là một thân thể yêu kiều, uốn lượn quấn chặt lấy hắn như một con mãng xà, phả những lời thì thầm nóng bỏng bên tai, không ngừng dụ dỗ, mê hoặc.
Hạ Đông giơ tay lên, định vung ra để xua đuổi, nhưng con mãng xà kia bỗng chốc hóa thành một dây leo mềm mại mà dẻo dai, và trên cành leo ấy, có một chú chim oanh nhỏ với bộ lông tơ mềm mại đang đậu.
“Ngài làm gì thế ạ?” ŧıểυ cô nương trong mộng vẫn giữ cái giọng điệu ngây thơ khờ dại ấy. Nàng liếc mắt nhìn hắn, trong ánh nhìn vừa có chút hoài nghi, vừa xen lẫn vẻ hờn dỗi đáng yêu.
Ta đã làm gì ư… Hạ Đông lắng nghe lời nàng nói.
Nam nhân cường tráng ngồi xếp bằng, gói trọn thân hình nhỏ nhắn của nữ tử vào lòng mình. Đôi tay rắn chắc ghì chặt lấy vòng eo thon thả, còn ŧıểυ cô nương thì co mình ôm gối. Y phục của cả hai đều vô cùng chỉnh tề, duy chỉ có Diệp Oanh Đoàn là để chân trần, trong khi hạ thân của hắn lại đang vận một chiếc khố hở đũng.
Không còn gì che chắn, tất cả đều bày ra rõ mồn một. dươиɠ ѵậŧ đã cương cứng, độ to dài hiếm thấy, khủng khiếp như của loài lừa, gốc rễ là đám lông mu đen kịt rậm rì xoắn tít. Toàn bộ thân gậy thậm chí còn mang một độ cong đến rợn người, diễu võ giương oai luồn qua giữa đôi chân trắng nõn, dịch thể rỉ ra từ quy đầu đỏ rực thấm ướt cả những ngón chân xinh xắn của ŧıểυ cô nương.
“Ta…” Hạ Đông nuốt khan một ngụm nước bọt, dáng vẻ hoàn toàn khác xa với con người hắn ngoài đời thực, lắp bắp vụng về chỉ có thể thốt ra mỗi một chữ “Ta”.
Diệp Oanh Đoàn nở một nụ cười ranh mãnh, trong mắt ánh lên vẻ đắc ý. Nàng vòng tay qua vai và lưng nam nhân, đầu tựa vào lồng ngực hắn, cằm tì lên khe ngực vạm vỡ, rồi lại cất lời, giọng nói cố tình pha thêm mật ngọt.
“Ngài muốn làm gì ạ?” Chỉ khác một chữ thôi.
Tâm ma đã nổi, không gì dập tắt được.
Ta muốn làm gì ư…
Ta muốn làm gì với nàng ư…
Sau một thoáng sững sờ, Hạ Đông bật cười, trong mắt không hề che giấu thú tính nguyên thủy nhất.
“Ta muốn cᏂị©Ꮒ nàng ấy.”
Nam nhân nói là “nàng ấy”.
Diệp Oanh Đoàn đã nghe thấy. Ánh mắt nàng không còn vẻ mê hoặc, ngay cả đôi chân đang kẹp lấy gậy gộc của nam nhân cũng bắt đầu muốn rút lui. Giọng nói của nàng đã mất đi sự ngọt ngào nũng nịu, trở nên trong trẻo và thanh khiết.
“Ngài đừng như vậy…”
ŧıểυ cô nương nhút nhát, là ŧıểυ cô nương mà hắn quen thuộc. Hạ Đông ấn mu bàn chân nàng lại, ép lòng bàn chân vừa rời đi một tấc dán trở lại, dươиɠ ѵậŧ trơn trượt cọ xát qua. Nam nhân hỏi một cách đầy ác ý: “Như vậy là thế nào, đừng dùng dươиɠ ѵậŧ của ta cᏂị©Ꮒ chân của nàng sao?”
“Không được…” ŧıểυ cô nương bịt tai lại, vành mắt đỏ hoe.
“Được.” Hạ Đông mặc kệ hành động bịt tai trộm chuông của nàng, vừa nói vừa dùng bàn tay đang bao bọc đôi chân ấy di chuyển lên xuống.
Cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ tức thì lan ra toàn thân, Hạ Đông không kìm được mà thở hổn hển, mồ hôi mỏng rịn ra từ thái dương rỏ xuống, lỗ sáo lại hé mở thêm một chút.
Làm chuyện này, hóa ra lại có thể sung sướиɠ đến nhường ấy ư?
Đôi chân được chăm sóc kỹ lưỡng vô cùng trơn láng, không một vết chai sạn, tựa như hai khối ngọc dương chi thượng hạng hợp lại thành một mật đạo để nam nhân giải tỏa du͙© vọиɠ.
“Đừng mà…” Diệp Oanh Đoàn bị vật cứng nơi lòng bàn chân dọa cho vặn vẹo cả người. Lẽ ra nàng phải sợ hãi, nhưng khi nhìn vào cái lỗ sáo đang không ngừng đóng mở kia, nơi thầm kín khó nói trên người nàng dường như cũng hé mở, rồi dần trở nên ẩm ướt.
“To thế này mà không muốn sao?” Hạ Đông cố tình để quy đầu mắc kẹt giữa những ngón chân của ŧıểυ cô nương, ngón chân non mềm yếu ớt vắt hờ lên trên. Nam nhân hạ giọng dọa nàng: “Kẹp chặt vào.”
Diệp Oanh Đoàn vội vàng kẹp chặt, vừa kẹp chặt ngón chân, vừa kẹp chặt cả những cánh hoa mềm mại nơi tư mật sắp sửa ướt át. Bên dưới mông nàng là bắp đùi săn chắc của nam nhân, độ cứng rắn chẳng hề thua kém cự vật kia chút nào.
“Bảo bối ngoan.” Hạ Đông thỏa mãn híp mắt lại.
Cứ thế thuận theo những ngón chân đang siết chặt của ŧıểυ cô nương, nam nhân bắt đầu thúc hông với biên độ nhỏ. Vòng eo của người luyện võ vốn mạnh mẽ rắn rỏi, hắn ra đòn thần tốc, chỉ chuyên đâm vào một điểm.
Túi đạn trĩu nặng chứa đầy dịch tử tôn vỗ bồm bộp, đám lông mu đen kịt cọ tới cọ lui dưới lòng bàn chân Diệp Oanh Đoàn, khiến nàng vừa tê dại vừa ngứa ngáy. Nàng nũng nịu cắn lên yết hầu của nam nhân, nắm giữ mệnh môn của con dã thú, mếu máo: “Sắp làm hỏng bảo bối ngoan mất rồi…”
Hạ Đông chưa từng nghĩ yết hầu của mình lại là nơi mẫn cảm. Màu sắc con ngươi của hắn sẫm đi mấy phần, cự vật cũng vì thế mà cứng hơn một chút, quy đầu không còn kẹt được nữa mà trượt qua trượt lại giữa các ngón chân. Nam nhân thở dốc, đưa ra một lời đảm bảo vô dụng: “Sẽ không.”
Bởi lẽ, chuyện hắn muốn làm không chỉ đơn thuần là cᏂị©Ꮒ nàng, mà là cᏂị©Ꮒ hỏng nàng. Bắt đầu từ đôi chân này, rồi đến tay, đến miệng, đến cặp vυ" nảy nở, và cuối cùng mới là vùng đất trinh nguyên.
Tâm ma mê hoặc lòng người, từng bước giăng bẫy.
Hạ Đông vẫn tự cho rằng mình là kẻ biết khắc chế, không màng đến ái tình nam nữ, nhưng dồn nén quá lâu, trời mới biết sẽ giải phóng ra một con dã thú hung tợn đến nhường nào.
Trong mộng cảnh hắn tùy ý dâm loạn với đôi chân của ŧıểυ cô nương, kɧoáı ©ảʍ dâng trào mãnh liệt chưa từng có, ngay cả tiếng khóc lóc cầu xin mà hắn vốn bất lực cũng hóa thành chất xúc tác.
Tinh quan rộng mở, gà gáy báo sáng.
Hạ Đông vô cùng chậm rãi mở mắt, không thể tin nổi mà đưa tay sờ vào đũng quần mình, cả bàn tay dính đầy nhớp nháp.
Thôi rồi, lại phải thay quần.
Thế là, vào một buổi sáng sớm tinh mơ, mấy gã trai tráng trong trại vừa ngái ngủ dậy đi giải quyết nỗi buồn đã trông thấy vị trại chủ anh minh thần võ của họ đang ngồi xổm giữa sân, hì hục vò giặt thứ gì đó.
“Gia, thứ gì đây ạ?” Có người vừa ngáp vừa lê bước lại gần, đôi mắt hãy còn kèm nhèm liếc vào trong chậu nước, chỉ thấy một đống giẻ rách nhàu nhĩ, chẳng nhìn ra hình thù gì.
“Bí mật.” Hạ Đông đáp, sắc mặt tái mét như sắt xanh.
Bí mật gì cơ chứ, người nọ tò mò hẳn lên, còn định hỏi thêm thì đã bị Hạ Đông mất hết cả kiên nhẫn xua đi, tiện thể còn được khuyến mãi cho một gáo nước lạnh.
Nam nhân ném chiếc gáo lại vào thùng, những vòng sóng gợn lăn tăn lan ra hệt như tâm tình của Hạ Đông lúc này, chẳng tài nào lắng lại được.
Nam nhân nhìn đăm đăm vào chiếc qυầи ɭóŧ đã nát tươm thành từng mảnh giẻ, một lời nhắc nhở phũ phàng và chói gắt về cơn mộng mị phóng đãng đến tột cùng mà hắn vừa trải qua, về việc hắn đã nảy sinh du͙© vọиɠ với một ŧıểυ cô nương mới quen biết. Hành vi ấy thì có khác gì loài cầm thú, có khác gì lão hoàng đế đã hủy hoại cả cuộc đời của mẫu phi hắn đâu?
Hạ Đông buột miệng văng một tiếng tục tĩu, đoạn xách nguyên cả thùng nước lạnh xối ào ào từ đỉnh đầu xuống. Cái lạnh buốt đến thấu xương tức thì xua tan đi hơi nóng còn vương vấn lại từ cơn mộng mị, và hắn nhớ như in câu nói cuối cùng của ŧıểυ cô nương trong giấc mơ.
“Ngài… làm bẩn ta rồi…” ŧıểυ cô nương bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn ướt đẫm cả bàn chân đã nói như vậy.
Xin lỗi, Hạ Đông nhìn nam nhân thảm hại phản chiếu trong chậu nước, ta thật sự không nên để ngươi lại gần nàng ấy nữa.