Sao ngài lại đến đây?
Hạ Đông lặng thinh.
Đối mặt với một nam nhân đột ngột xuất hiện trong khuê phòng vào lúc nửa đêm canh ba, mà nàng vẫn có thể cất một giọng mềm mại ngọt ngào để hỏi một câu như thế. Hắn thật sự chỉ muốn đưa tay véo mạnh một cái lên gương mặt của ŧıểυ cô nương này, đúng là một người chẳng có chút lòng cảnh giác nào sất.
Hạ Đông châm lại ngọn đèn, chỉ thấy ŧıểυ cô nương đang mặc một bộ y phục dày cộp ngồi trên giường, mái tóc dài buông xõa, dáng vẻ ngoan ngoãn với hàng mi cụp xuống. Trên gò má nàng còn hằn lên vệt ngón tay đỏ ửng, rõ ràng là hắn có dùng sức đâu cơ chứ. Nam nhân chỉ biết câm nín sờ mũi mình, rồi lại cất tiếng: “Mặc nhiều như vậy làm chi, chẳng lẽ đã sớm đoán được lão tử sẽ đến?”
“Ta sợ lạnh.” Diệp Oanh Đoàn vốn có thói quen mặc nhiều một chút khi ngủ, thế nên lúc này cả người mới được quấn kín như bưng, đối mặt với nam nhân cũng chẳng cảm thấy có gì đáng xấu hổ.
“Ngày mai ta sẽ bảo Trương thẩm đổi cho nàng một bộ chăn nệm dày hơn.” Hạ Đông nói xong, đoạn vỗ vỗ lên mặt bàn: “Còn cái này là sao đây?”
“Trương thẩm nói chân ta bị thương, để bàn ở trước giường sẽ tiện hơn một chút.” Còn chuyện cái bàn này còn có thể phòng trộm, ŧıểυ cô nương lại chẳng dám nói ra, ánh mắt bất giác lảng đi nơi khác.
Chà, đã biết giấu giếm rồi cơ đấy. Hạ Đông liếc mắt một cái nhưng cũng chẳng mấy để tâm, chỉ bắt lấy những chữ mấu chốt trong lời của nàng: “Cũng biết mình bị thương cơ à? Vậy mà không chịu dùng thuốc, là vì coi trọng ta, hay là coi thường thuốc đây?” Nam nhân vẫn còn chìm trong sự hiểu lầm mà Trương thẩm truyền đạt lại lần đầu, trong lòng đã sẵn sàng để hưng sư vấn tội.
“Ta có dùng mà, chỉ là đêm qua mệt quá nên ngủ quên mất. Sáng nay ta đã bôi rồi, đến giờ gần như không còn thấy đau nữa.” Diệp Oanh Đoàn thành thật đáp lời, dăm ba câu đã tỏ tường ngọn ngành.
Thôi được rồi, chỉ vài lời của nàng đã đập tan tành những ý nghĩ xấu xa mà Hạ Đông vừa nhen nhóm.
“Thuốc rất tốt, đa tạ ngài.” Diệp Oanh Đoàn cất lời chân thành.
“Hết đau thì hết đau, nhưng vẫn phải xoa bóp thêm vài lần nữa.” Hạ Đông nhẹ nhàng dời bàn ghế vướng víu đi, chẳng chút khách khí mà ngồi xuống mép giường: “Để ta xem nào.”
Buổi chiều lúc chợp mắt, nam nhân đã mơ về thời thơ ấu. Khi ấy hắn là huynh trưởng, một tay chăm sóc cho người đệ đệ cũng chẳng được sủng ái như mình. Tam đệ yếu ớt thường xuyên vấp ngã bị thương, hoặc bị thái giám cung nữ lòng dạ độc ác ra tay hãm hại, và việc xem xét vết thương cho đệ đệ đã trở thành phận sự mỗi ngày của hắn.
ŧıểυ cô nương, hôm nay nàng gặp may rồi, lão tử đây mới hạ cố đối tốt với nàng. Hạ Đông thầm nhủ trong lòng.
Bàn ghế có thể phòng trộm, chứ sao phòng được mãnh thú, ŧıểυ cô nương lẩm bẩm rồi rụt người về sau.
“Còn trốn nữa thì không chỉ xem chân thôi đâu.” Hạ Đông phô trương thanh thế dọa nàng.
Diệp Oanh Đoàn chợt nhớ lại những lời nói bậy bạ của nam nhân đòi xem chỗ kín của nàng. Nhất thời thấy hoảng hốt, bèn rụt rè đưa bàn chân nhỏ ra khỏi chăn, lí nhí nói: “Hết thật rồi ạ, ngài xem.”
Những ngón chân xinh xắn vừa chạm phải hơi lạnh liền bất giác co rụt lại.
Hạ Đông tinh tường trông thấy, chẳng hiểu sao lại nảy sinh một ảo giác, rằng những ngón chân cong cong kia dường như đang mời gọi hắn đưa tay vuốt ve.
Nghĩ là làm, bàn tay to lớn của nam nhân liền nâng gót sen trắng ngần lên, đặt gọn trong lòng bàn tay mình.
Nóng quá... Đây là phản ứng đầu tiên của Diệp Oanh Đoàn, một kẻ vốn quyến luyến hơi ấm. Bàn tay của nam nhân còn ấm hơn cả chăn nệm, nàng thoải mái nheo mắt, chỉ thiếu chút nữa là cất lên những tiếng gừ gừ như một con thú nhỏ.
Phản ứng tiếp theo mới là giãy giụa.
Cẳng chân thon nhỏ của nàng bị nam nhân giữ chặt, muốn thoát thân tất nhiên phải rụt về sau, nhưng Hạ Đông nào để nàng được như ý, hắn dùng sức kéo giật về phía trước.
Hai tiếng hự khẽ vang lên cùng lúc.
“Ưm, đau...” Mắt cá chân vừa mới đỡ đau nay lại bị căng ra, sưng tấy lên. Rốt cuộc người này muốn mình mau lành hay muốn vết thương của mình nặng thêm đây, Diệp Oanh Đoàn rêи ɾỉ.
“Ưm, mẹ nó chứ...” Hạ Đông xuýt xoa, bàn chân nhỏ của nàng đã đạp trúng nơi không nên đạp.
Bàn chân mềm mại nhỏ nhắn cách một lớp quần vải thô mà đáp ngay chính giữa hạ bộ của nam nhân. Những ngón chân vì đau mà không ngừng co quắp lại, kẹp lấy lớp vải rồi lôi kéo, siết chặt lấy thứ kia.
Vầng trán dưới lớp mặt nạ của Hạ Đông nổi đầy gân xanh. Cảm giác nơi hạ thân đối với hắn quá đỗi xa lạ, vừa kí©ɧ ŧɧí©ɧ lại vừa mới mẻ. Bàn tay nam nhân đang nắm lấy mắt cá chân nàng bất giác siết chặt, chỉ hận không thể đè bàn chân non mềm kia lên dươиɠ ѵậŧ của mình mà cọ xát thêm nữa, không phải cách một lớp vải vóc, mà là da thịt trực tiếp kề cận...
Tiếng thở dốc nặng nề phập phồng, lồng ngực vạm vỡ của Hạ Đông căng lên dưới lớp áo. Đồng tử vốn đã đỏ sẫm của nam nhân nay sung huyết, chuyển thành màu đỏ rực, chỉ tiếc là bị mặt nạ che khuất, không ai nhìn thấy.
Dường như có một chiếc gông cùm đã xiềng xích hắn bao năm tháng đang trên bờ vực vỡ tan.
“Đừng mà, buông ta ra. Đừng... Đau lắm, đừng như vậy, ta không chịu nổi, hu hu...” Diệp Oanh Đoàn thấy nam nhân không nói lời nào, chỉ dùng sức ghì chặt, nàng sợ hãi tột cùng, bật khóc nức nở.
Lời cầu xin của nữ tử đã kịp thời kéo lý trí của Hạ Đông quay về. Hắn hiếm khi hoảng hốt đến vậy, vội vàng buông tay, lùi người ra xa mấy thước.
Vết thương ở mắt cá chân còn nặng hơn hôm qua.
Diệp Oanh Đoàn rụt chân lại, vẫn là trong chăn an toàn hơn cả. Nam nhân này thực sự quá nguy hiểm.
“Xin lỗi.”
Diệp Oanh Đoàn cứ ngỡ mình nghe lầm, cho đến khi nam nhân lặp lại lần nữa.
“Xin lỗi.” Hạ Đông bực bội gãi đầu, vừa rồi hắn đã phải thầm niệm Tĩnh Tâm Pháp Quyết mấy lần để đè nén ngọn lửa du͙© vọиɠ vô cớ dâng lên. “Đã làm nàng bị thương rồi.”
Nam nhân liên tục nói lời xin lỗi, rồi ngồi lại chỗ cũ, im lặng không nói một lời, chẳng biết đang suy tính điều gì. Vẫn là tư thế ấy, nhưng khí chất toát ra từ người hắn đã hoàn toàn khác biệt, từ đầy tính công kích chuyển sang bại trận.
Trông hắn như một con chó hoang không chốn nương thân. ŧıểυ cô nương giật mình vì chính suy nghĩ của mình.
“Ngươi không sao chứ?” Diệp Oanh Đoàn run giọng hỏi, lời vừa thốt ra, chính nàng cũng không hiểu tại sao mình lại đi quan tâm một tên côn đồ đã ức hiếp mình.
Nhưng trông hắn buồn quá, ŧıểυ cô nương tự nhủ trong lòng.
“Lão tử có thể có chuyện gì được chứ.” Hạ Đông nhanh chóng trấn tĩnh lại, định buông vài lời tục tĩu trêu ghẹo nàng như mọi khi, nhưng lại sợ khơi lên ngọn lửa du͙© vọиɠ không tên. Cuối cùng hắn chỉ lặng lẽ giúp nàng kéo lại góc chăn cho ngay ngắn. “Nghỉ sớm đi, ŧıểυ thủ quỹ.”
Cả một bàn đầy ắp sổ sách kia, nam nhân đều đã trông thấy cả rồi.
Sau khi hắn rời đi, Diệp Oanh Đoàn khẽ nhấm nháp ba tiếng “ŧıểυ thủ quỹ”, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
Nhưng nụ cười ấy chợt tắt, nét mặt nàng lại thoáng vẻ hoài nghi.
Thứ gậy gộc cứng rắn mà ban nãy nàng giẫm phải rốt cuộc là gì vậy nhỉ, sao lại có thể to và thô đến thế?
——
Đông thúc sắp không xong rồi nha, chỉ chỉ trỏ trỏ.
Chương sau để Đông thúc tự mình ra tay x.