Canh ba, trăng đã lên cao, vạn vật đều chìm vào giấc ngủ tĩnh mịch, thì từ gian nhà trong hậu viện bỗng vọng ra tiếng hét kinh hãi quen thuộc, có điều chỉ được nửa tiếng.
Nửa còn lại đã bị bàn tay của nam nhân chặn đứng.
Diệp Oanh Đoàn làm việc xưa nay vốn rất chuyên tâm, ngoài giờ cơm nước ra, nàng đều dành hết thời gian để chỉnh sửa sổ sách cho Hạ Đông. Từ sàng lọc, phân loại, cho đến tổng hợp, từng bước một được sắp xếp đâu ra đấy, không hề có một chút rối loạn.
Tay nghề vẽ vời của nam nhân cũng không tệ, rất nhiều hình có thể đoán ra được ý nghĩa, duy chỉ có một ký hiệu là khiến ŧıểυ cô nương nghĩ mãi mà vẫn chẳng có chút manh mối nào.
Hơn nữa, khoản này lại chiếm phần lớn chi tiêu của sơn trại, đủ để thấy tầm quan trọng của nó.
Thoạt nhìn thì là một đốm mực, nhưng nhìn kỹ lại thì giống như hai… hai hình người bé tí đang chồng lên nhau, trên đốm mực ở phía trên còn có một cái que nhỏ nhô ra.
Càng nhìn càng thấy kỳ quái, Diệp Oanh Đoàn không có cách nào khác, đành phải tạm thời lấy những trang giấy có liên quan đến ký hiệu này ra, dán chúng lại với nhau. ŧıểυ cô nương đã nhờ Trương thẩm nấu cho nàng một ít hồ dán.
“Đông Tử cũng thật là, lại bắt con làm việc.” Trương thẩm tỏ vẻ không vui.
Diệp Oanh Đoàn bèn lựa lời giải thích thay cho Hạ Đông, nói rằng bản thân nàng vốn thích ghi chép sổ sách, giúp hắn làm việc cũng là để đổi lấy sự che chở. Hơn nữa, nàng bận rộn một chút thì mới không có thời gian để suy nghĩ vẩn vơ.
Bận rộn một chút thì mới không có thời gian để suy nghĩ vẩn vơ.
Hiếm khi Hạ Đông và Diệp Oanh Đoàn lại có chung một suy nghĩ như vậy.
Thật lòng mà nói, đúng là hắn muốn trêu chọc ŧıểυ cô nương cho vui, nhưng không phải là trong tâm trạng này, bởi rất dễ lỡ tay làm nàng bị thương.
Nam nhân dọn dẹp mặt bàn cho sạch sẽ, rồi lấy một tờ giấy trắng tinh từ trong ngăn bàn bí mật ra. Trang giấy không một nếp gấp, lại còn thoang thoảng hương gỗ, so với những tờ giấy vàng thô ráp kia thì không biết đã quý giá hơn gấp bao nhiêu lần.
Hạ Đông hơi trầm ngâm một lát, rồi hạ bút đầy mạnh mẽ. Nét chữ của hắn cứng cáp, phóng khoáng, tựa như nước chảy mây trôi, hệt như chính con người hắn, ngông cuồng và bất kham.
Lục Hành bôn ba suốt một đêm, vừa mới thay xong y phục, đã lại nhận được nhiệm vụ mới. Hắn ta nhìn phong bì có in chữ “Thẩm”, không khỏi kinh ngạc.
“Triệu Lão Nhị nhớ thương ta, nhưng ta lại chẳng thèm nhớ thương y, vậy thì đi nhớ thương người đệ đệ khác một chút cũng được chứ nhỉ.”
Triệu là quốc tính của triều đình hiện tại, cách gọi miệt thị như vậy đang ám chỉ ai thì không cần nói cũng rõ.
Hạ Đông và Vĩnh Vương đã đối đầu với nhau nhiều năm, chưa bao giờ để đối phương chiếm được một chút lợi thế nào. Muốn Đông Sơn tái khởi ư, không có cửa đâu.
Nhân lúc tân đế vừa đăng cơ, đối phương đã án binh bất động suốt hai năm, ra vẻ an phận thủ thường. Còn về những việc làm mờ ám sau lưng thì Hạ Đông biết rõ mười mươi.
Vĩnh Vương lòng dạ hiểm độc, nhòm ngó ngai vàng, nhưng Hạ Đông cũng chẳng mấy bận tâm. Dù sao thì hắn cũng chẳng còn chút lưu luyến nào với thiên hạ của Triệu thị, nếu không thì sau khi đạt được mục đích, hắn đã chẳng tiếp tục làm một tên cầm đầu thổ phỉ khét tiếng.
Thế nhưng, Thiên tử đương triều lại là Tam đệ của hắn, là mối thân tình duy nhất còn sót lại trong lòng Hạ Đông.
Chỉ cần nghĩ đến cái tình nghĩa năm xưa Lão Tam cùng hắn chịu đòn, Hạ Đông đã thấy mình phải giữ lại một con át chủ bài.
“Thẩm Thất thiếu gia* ở kinh đô địa vị như mặt trời ban trưa, nhất cử nhất động đều có người theo dõi, việc điều động binh mã e rằng...” Lục Hành lên tiếng.
*Thẩm Thất thiếu gia ở đây chính là Thẩm Tương Uyên trong bộ Gả cho Thẩm Tương Uyên cùng tác giả đó nha. Mn có thể ghé đọc thử bộ đó cũng hay lắm á.
“Đối phó với một Lão Nhị bất tài vô dụng, cần gì phải điều binh khiển tướng.” Hạ Đông cười tà mị, giơ ngón út lên: “Chỉ là mượn Lão Thất cái tên nhóc thích ăn kẹo kia dùng một chút mà thôi.”
Thôi vậy. Lục Hành vừa nghe hai chữ này, đồng tử đã vội co rút lại. Cái tên ŧıểυ tử hảo ngọt năm đó đã một mình một ngựa đánh cho cả đội Ám Vệ của bọn họ phải khóc cha gọi mẹ, Lục Hành khó khăn lắm mới nhận được lệnh điều động đến Đông Sơn phò tá vị Đại hoàng tử ngày trước, cứ ngỡ rằng đã có thể thoát khỏi bóng ma...
Xem ra, Thiên Tử nào đâu phải không lo lắng cho người huynh trưởng ngày trước của mình.
Hạ Đông dặn dò Lục Hành mấy ngày nữa hãy lên đường, nếu cứ liên tục xuống núi e rằng khó tránh khỏi việc bứt dây động rừng.
Sau khi sắp xếp mọi việc ổn thỏa, tâm trạng của nam nhân vẫn cứ u uất không nguôi. Hắn bèn ở lì trong thư phòng suốt cả một ngày, đến ba bữa cơm cũng chẳng buồn động tới. Thân là người luyện võ, đói một ngày cũng chẳng chết được.
Hắn thì nghĩ vậy, nhưng Trương thẩm lại chẳng đồng tình. Vừa hay tin Trại chủ đóng cửa không màng cơm nước, bà liền dứt khoát vung tay mở phắt nắp nồi canh đã được hầm suốt cả ngày trời. Thứ nước canh đặc sệt, đen ngòm tức thì tỏa ra một mùi vừa mặn vừa tanh.
“Trương thẩm, chẳng qua là một ngày không ăn cơm bà nấu thôi mà, đến nỗi phải tức giận mà hạ độc ta luôn sao?” Hạ Đông giật giật khóe miệng, ngửi thấy cái mùi kia mà suýt nữa thì nôn khan.
“Đừng có dẻo mép nữa, mau húp đi, toàn là đồ bổ cả đấy.” Trương thẩm nhìn nam nhân, đoạn đẩy chén canh về phía hắn.
Hạ Đông vốn rất kính trọng người đã chăm sóc mình suốt bao năm qua, thật chẳng nỡ lòng nào từ chối, nam nhân bèn bưng chén canh lên, một hơi uống cạn sạch.
Hậu quả của việc uống cạn chén canh trong một hơi chính là…
Trăng đã lên quá ba sào, mà Hạ Đông vẫn trằn trọc không tài nào chợp mắt nổi.
Nam nhân lẳng lặng quệt vệt máu mũi, rồi ra ngoài hóng gió đêm, đi dạo một vòng cho hạ hỏa. Cứ thế đi loanh quanh một hồi, chẳng biết tự lúc nào, bước chân đã đưa hắn đến hậu viện nơi Diệp Oanh Đoàn ở.
Cơ thể quả nhiên luôn thành thật hơn cả miệng lưỡi và tâm trí.
Và rồi, liền diễn ra một cảnh tượng đầy ngượng ngùng: đường đường là đương gia của Đông Trại, nửa đêm canh ba lại lẻn vào khuê phòng của nữ tử bị mình bắt cóc, để rồi bị người ta phát hiện ngay tại trận.
Phải nói rằng võ công của Hạ Đông cao cường đến thế, sao lại có thể để một Diệp Oanh Đoàn chân yếu tay mềm, chẳng biết chút võ vẽ gì bắt tại trận được cơ chứ?
Ai mà ngờ được là nàng vẫn chưa ngủ chứ, hắn vốn dĩ còn chẳng thèm thu lại tiếng bước chân của mình.
ŧıểυ cô nương vì chuyện sổ sách mà bận rộn đến mức hai mắt gần như muốn díp cả lại mới chịu thổi tắt ngọn nến để đi ngủ. Nào ngờ đâu, nàng vừa mới ngả lưng xuống giường thì đã nghe thấy tiếng cửa “kẽo kẹt” một tiếng rồi mở ra.
Trong bóng tối mịt mùng, bốn mắt nhìn nhau.
“Đừng la lên.” Hạ Đông vội ghìm giọng xuống.
Diệp Oanh Đoàn gật đầu lia lịa, trái tim đang sợ đến muốn nhảy cả ra ngoài cũng dần bình tĩnh trở lại.
Nam nhân cảm nhận rõ rệt xúc cảm dưới lòng bàn tay, đó là đôi môi của một nữ tử, vừa mềm mại vừa ấm nóng, lại mang theo chút ẩm ướt se lạnh. Ngọn tà hỏa vốn đã bị gió đêm lạnh buốt dập tắt giờ đây lại bùng cháy trở lại.
Hạ Đông vội rụt tay về, đứng thẳng người dậy, cảm thấy cả người khô nóng bèn kéo mạnh cổ áo. Thứ canh quái quỷ gì thế này, công hiệu cũng quá mãnh liệt rồi đi!
Còn nữa, cách bài trí trong phòng này là thế nào vậy, lúc nãy hắn vội vàng lao đến bịt miệng nàng, hạ bộ đã đập thẳng vào cạnh bàn. May mà nam nhân thiên phú dị bẩm, không bị thương tổn gì, chỉ là có hơi trướng đau một chút.
“Sao ngài lại đến đây?” ŧıểυ cô nương liếʍ môi, bất chợt nếm phải một chút vị mằn mặn, nàng chợt nhận ra đó là lớp mồ hôi mỏng trong lòng bàn tay của nam nhân, cả người liền trở nên lúng túng, ngượng ngùng.