Sau đó, Trương thẩm còn qua lại thêm mấy bận, những thứ bà mang đến đủ loại đủ kiểu, không chỉ có đồ ăn thức mặc, mà ngay cả tráp đựng đồ trang điểm cũng có.
Thật tội nghiệp cho Diệp Oanh Đoàn đã phải để đầu tóc rối bù suốt một ngày một đêm, cuối cùng nàng cũng có thể rửa mặt chải chuốt.
ŧıểυ cô nương soi mình trong chiếc chậu đồng thau được đánh bóng loáng, vỗ nhẹ lên má mấy cái rồi tự nhủ: “Ngày đầu tiên.”
Cách ngày trở về nhà, còn lại chín ngày.
Không có nha hoàn ma ma hầu hạ, chỉ một kiểu tóc đơn giản nhất cũng khiến nàng mất không ít công sức. Diệp Oanh Đoàn xoay đầu qua lại ngắm nghía, cảm thấy coi được rồi mới quay về giường.
Trương thẩm suy nghĩ thật chu toàn, thấy chân cẳng nàng bất tiện nên đã dời hết bàn ghế đến trước giường. Dù sao thì cũng chẳng ai vung đao múa kiếm trong phòng, cần không gian lớn để làm chi. Nói một cách khó nghe, lỡ như thật sự có tên khốn nào không sợ chết lẻn vào phòng, Diệp Oanh Đoàn còn có thể vớ lấy cây trâm phòng thân, ít nhiều cũng gây ra được chút động tĩnh.
Diệp Oanh Đoàn nén đau cởi tất ra, mắt cá chân trắng nõn giờ đây sưng đỏ một mảng trông mà kinh hãi, lờ mờ hiện ra cả sắc tím bầm. Nàng dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên, nước mắt suýt chút nữa lại trào ra.
Nàng lấy bình sứ đặt cạnh gối ra, vừa mở nắp, một mùi hương thanh nhã đã lan tỏa, khác xa với mùi rượu thuốc thường thấy, ngược lại còn giống như được bào chế từ một loại hương liệu nào đó.
Diệp Oanh Đoàn đổ một ít ra lòng bàn tay, chất lỏng trong suốt không màu hơi sánh đặc, vừa mát lạnh lại trong veo. ŧıểυ cô nương chắp hai tay xoa đi xoa lại, đợi đến khi lòng bàn tay nóng lên mới áp vào mắt cá chân.
Nàng vốn đã chuẩn bị tinh thần sẽ đau đến phát khóc, nào ngờ lòng bàn tay vừa mới áp lên, cơn đau đã như thể tan đi đâu mất. Diệp Oanh Đoàn kinh ngạc thử cử động, vụng về xoa nắn vết thương, chỉ vài lượt sau, quả thật không còn đau chút nào nữa.
Công hiệu của thuốc này thật thần kỳ, Diệp Oanh Đoàn vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc.
Khi Trương thẩm mang bữa sáng đến, ŧıểυ cô nương đang nâng niu bình sứ trong tay, ngắm nghía kỹ càng.
“Bôi thuốc rồi à?” Trương thẩm cười thầm, ŧıểυ tử này ra tay cũng nhanh thật.
Diệp Oanh Đoàn đổi tư thế, quỳ thẳng người trên giường để đối mặt với bà mà trò chuyện: “Trương thẩm.”
“Cứ yên tâm, thuốc đó hiệu quả lắm, bôi vài lần là khỏi hẳn thôi.” Trương thẩm đặt bát cháo kê xuống, rồi lại xách một cái sọt tre vào.
“Cảm ơn Trương thẩm, bà có biết rượu thuốc này mua ở tiệm nào không ạ?” Người làm ăn buôn bán, lúc nào cũng canh cánh trong lòng, Diệp Oanh Đoàn bèn hỏi.
“Là do lão già trong trại làm đấy, bên ngoài không có bán đâu.” Trương thẩm thuận miệng đáp: “Nếu cô nương muốn, để ta bảo Đông Tử đưa thêm cho vài bình.”
“Không dám làm phiền Đông… Đông gia.” Diệp Oanh Đoàn gọi danh xưng của nam nhân, thấy có chút không quen miệng.
Những lúc chạm mặt nam nhân, hắn toàn nói năng xằng bậy khiến nàng chỉ biết ấp a ấp úng, đâu cần phải gọi tên làm gì.
“Chuyện nhỏ thôi, để ta nói giúp cho.” Trương thẩm vui vẻ nhận lời, đoạn kéo ghế ngồi xuống trò chuyện cùng nàng.
Đợi ŧıểυ cô nương ăn xong một cách thanh tú, Trương thẩm mới đặt cái sọt tre vừa xách vào lên bàn, rồi tự mình thu dọn bát đũa rời đi. Bà còn phải tất bật lo liệu việc bên kia, hầm canh thuốc bổ tốn nhiều thời gian lắm.
Sọt sổ sách nát mà hắn bảo Trương thẩm mang đến có đến mấy chồng, thế mà lại chẳng có lấy một cái hòm đựng cho tử tế. Cứ chất đống trong sọt tre như vậy, người không biết còn tưởng là giấy lộn viết hỏng, loại dùng để nhóm lửa ấy chứ.
Nàng tiện tay nhặt một chồng lên lật xem, ŧıểυ cô nương nhìn vầng trăng mực mà hắn vẽ một cách thô vụng, từ trăng non đầu tháng cho đến lúc tròn vành vạnh, rồi lại từ tròn vành vạnh khuyết dần thành trăng lưỡi liềm.
Theo tốc độ lật giở của ngón tay, sự biến đổi của vầng trăng càng lúc càng liền mạch tự nhiên, còn sống động hơn cả màn múa rối bóng mà nàng từng xem ở chợ đêm.
Một ác quỷ lại biết vẽ truyện tranh, Diệp Oanh Đoàn bất giác nghĩ thầm. Cảnh tượng ấy thú vị quá đỗi, ŧıểυ cô nương không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cười đã rồi, Diệp Oanh Đoàn mới dẹp tâm trạng đùa cợt đi. Đối diện với chồng giấy dày cộp, ánh mắt nàng nhuốm vẻ chuyên chú.
Hạ Đông một hơi vẽ mấy trăm trang sổ sách giả, lúc này đang ngồi uống trà nghỉ ngơi chốc lát. Chiếc mặt nạ trên mặt hắn không phải là mặt nạ quỷ thường đeo, mà là một chiếc mặt nạ gỗ nhẹ hơn, chỉ che nửa trên khuôn mặt.
Nửa khuôn mặt lộ ra bên dưới có sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, đường viền hàm dưới cương nghị, cổ họng cường tráng, yết hầu nhô cao trượt lên trượt xuống theo từng ngụm nước. Không khó để tưởng tượng nếu nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt, đó sẽ là một dung mạo phi phàm tuấn tú đến nhường nào.
Nam nhân uống một hơi cạn hơn nửa chén trà, tinh thần sảng khoái. Thế nhưng Lục Hành vừa đưa thư tống tiền trở về lại mang đến một tin tức phá vỡ buổi sáng yên bình của hắn.
“Thật sao?” Hạ Đông đặt chén trà xuống, trong mắt ánh lên vẻ chán ghét khó dò, nhưng giọng điệu không hề để lộ nửa phần. Khóe môi hắn nhếch lên, tựa như chẳng hề để tâm đến chuyện mà hộ vệ vừa nói.
“Thật ạ, là người của Nhị…” Lục Hành phi ngựa suốt đêm, trên người vẫn còn vương hơi lạnh, nói đến nửa chừng thì đổi giọng: “Là người bên cạnh Nhị gia, thuộc hạ từng gặp qua.”
Hạ Đông “ừm” một tiếng, không nói gì thêm, ngón tay gõ nhịp nhàng lên tay vịn của ghế, tạo ra những âm thanh đều đặn.
“Giờ này còn tìm đến cửa, e là…” Lục Hành ngập ngừng nói.
“Bỏ chữ ‘e là’ đi.” Động tác gõ tay của Hạ Đông chợt dừng lại, trong lời nói ẩn chứa ý cười kỳ quái. Người đệ đệ chẳng ra gì của hắn đúng là vẫn luôn nhớ đến hắn, đã bao nhiêu năm rồi nhỉ.
“Có cần phái người đi không ạ?” Lục Hành hỏi ý chủ tử.
Hạ Đông lại một lần nữa im lặng, hắn cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào chén trà vừa đặt xuống.
Lục Hành nhìn theo hướng cúi xuống của chiếc mặt nạ…
Nước trà không biết rò rỉ từ đâu, chảy tràn ra mặt bàn, thấm ướt trang giấy, vết mực loang lổ ra, tâm huyết hiếm có của nam nhân phút chốc đổ sông đổ bể.
May mà đã gửi một lô cho Diệp Oanh Đoàn rồi.
Hai chủ tớ có mặt tại đó không một ai buồn để tâm, chỉ lặng lẽ nhìn, cho đến khi Hạ Đông co ngón tay gõ mạnh xuống mặt bàn, chiếc chén sứ thượng hạng vỡ tan tành.
“Chẳng qua chỉ là chủ chó đến xem con chó của mình thôi.” Giọng nói khẽ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Không cần bận tâm. Lục Hành đã lĩnh hội được thâm ý ẩn sau lời nói ấy, hắn ta liền chắp tay rồi lặng lẽ lui ra.
Lời này nói cho Lục Hành nghe, mà cũng là để nói cho chính hắn.
Nhà đối diện Diệp gia là Tạ gia - chính là Tạ gia của Tạ Thái thú, Tạ gia thuộc phe cánh của Nhị Hoàng tử tiền triều - cũng là Vĩnh Vương đương triều.
Đây là chuyện Hạ Đông hoàn toàn chẳng thể ngờ tới, thế nên ngay khoảnh khắc Lục Hành bẩm báo, hắn đã suýt chút nữa bóp nát cả chén trà. May mà hắn còn kịp ghìm lại cảm xúc, chỉ có điều, dường như vẫn chưa thực sự thành công.
Một khi đã xuất hiện vết rạn, thì dù chỉ một cú gõ nhẹ thôi cũng đủ khiến nó vỡ tan tành.
Huống hồ chi, trong cái run rẩy thoáng qua của nam nhân còn ẩn chứa cả một cơn thịnh nộ.
Nổi giận vì huynh đệ cũ cứ mãi dồn ép, hay là giận chính bản thân mình bỗng dưng nảy sinh lòng trắc ẩn tự lúc nào không hay?
Mới một ngày thôi, mà hắn đã vì nàng chẳng muốn gây thêm sóng gió nữa rồi.
“Còn chín ngày nữa, phải làm gì đó thôi, không thể chịu thiệt được.” Hạ Đông vươn vai duỗi người, còng cả lưng lên. Rõ ràng là mới ngủ dậy chưa được bao lâu, mà hắn đã thấy mệt rồi. Mệt lắm, mệt đến độ chỉ muốn đi bắt nạt ŧıểυ cô nương kia một chút, nhìn nàng khóc lóc.
Nàng mà khóc, có lẽ hắn sẽ vui lên được một chút.
——
Nam nhân già buồn bã, phải được ŧıểυ cô nương ôm một cái mới khá lên nổi.