Hầm Huyền Oanh (H, cổ đại)

Chương 9: Tình lầm lỡ đến vậy thôi

Trước Sau

break

Lời lẽ bỡn cợt của nam nhân cứ thế tuôn ra, đến lúc đi cũng không quên trêu chọc nàng. Diệp Oanh Đoàn rúc mình trong chăn, lặng lẽ lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Vốn định bụng đợi cho vầng hồng trên má phai đi rồi mới ló đầu ra, sau đó sẽ xoa rượu thuốc, chỉ tiếc rằng sau một ngày dài mệt nhoài, nàng vừa no bụng đã rũ rượi buồn ngủ…

Diệp Oanh Đoàn đang ngủ mê man, mãi cho đến khi tiếng “cốc cốc cốc” vang lên dồn dập, phũ phàng đánh thức ŧıểυ cô nương dậy. Nàng bừng mắt tỉnh giấc, tấm màn vải xám trên đỉnh đầu nhắc nhở nàng về hoàn cảnh hiện tại.

Đêm qua ngủ sai tư thế khiến cả lưng nàng tê rần. Diệp Oanh Đoàn khó nhọc gượng người ngồi dậy, bàn chân vừa chạm đất đã đau đến mức phải xuýt xoa, vết thương để qua một đêm càng thêm nghiêm trọng.

Người bên ngoài vẫn không ngừng gõ cửa, lực mạnh đến nỗi lớp bụi bám không biết từ bao giờ trên khung cửa cũng phải rung lắc rơi lả tả.

Diệp Oanh Đoàn cố đứng dậy mấy lần đều không được, đành phải cất cao giọng gọi một tiếng: “Vào đi.”

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, nhưng người bước vào lại không phải Hạ Đông.

Đó là một người phụ nữ trung niên mặc chiếc áo bông vải hoa xanh lam đang ôm trong lòng một chồng đồ vật, chất cao đến nỗi che khuất cả nửa dưới khuôn mặt bà. Người phụ nữ sải bước chân rộng, chỉ dăm ba bước đã tới ngay bên giường.

Diệp Oanh Đoàn nhìn chồng đồ vật chòng chành như sắp đổ, một tay nàng vội vịn vào thành giường, nén cơn đau rướn người về phía trước, định bụng đưa tay ra đỡ giúp một phen.

“Đừng có thêm việc, cứ ngồi yên đó là được rồi.” Người phụ nữ vững vàng đặt chồng đồ xuống bên giường. Đông Tử đã nói với bà, vị ŧıểυ thư mỏng manh yếu đuối trước mắt này bị thương ở chân, đi lại không tiện.

Diệp Oanh Đoàn ngoan ngoãn ngồi lại, ŧıểυ cô nương lễ phép đáp: “Cảm ơn bà ạ.”

Đây là người phụ nữ đầu tiên Diệp Oanh Đoàn gặp ở Đông Trại, tuy giọng nói khàn đục, lời lẽ cộc lốc nhưng không có ác ý, nàng có thể cảm nhận được. Bọn họ đều chỉ có vẻ ngoài hung dữ mà thôi, thực ra…

ŧıểυ cô nương sững người, tại sao mình lại nói “đều” nhỉ.

“Cảm ơn cái gì chứ, cứ gọi ta là Trương thẩm là được.”

Trương thẩm là một trong số ít phụ nữ trong trại, tính tình bà hào sảng, thẳng thắn, chủ yếu quản lý nhà bếp, dẫn theo mấy tỷ muội lớn tuổi nấu cơm cho mọi người, thỉnh thoảng giúp vá víu quần áo.

Tân Trại chủ thủ đoạn tàn nhẫn, giết chóc quyết đoán, nhưng lại rất kính trọng người đàn bà đã sống lay lắt gần hết cuộc đời trong sơn trại này như bà. Nhiều năm chung sống, Trương thẩm sớm đã coi hắn như nửa đứa con trai của mình.

Sáng nay vừa nghe Hạ Đông nhờ bà mang chút đồ cho ŧıểυ cô nương mới bị bắt về, Trương thẩm không nhiều lời liền nhận ngay. Bà phải xem thử xem cô nương thế nào mà có thể khiến cho cái “cây sắt” kia đâm chồi nảy lộc.

Giờ gặp mặt rồi mới thấy, dung mạo xinh xắn, tính tình cũng tốt, trông có vẻ ŧıểυ thư đài các nhưng lại không khiến người khác cảm thấy khó chịu khi tiếp xúc, bảo sao Đông Tử lại để tâm đến vậy.

Phụ nữ có tuổi là vậy, cứ thích lo chuyện cưới hỏi của lớp trẻ. Bà đã chờ nhiều năm, khó khăn lắm mới thấy chút manh mối, càng nghĩ càng xa, nghĩ miên man một hồi lại nghĩ đến chuyện con cháu nối dõi.

Tuy nói Đông Tử không thể làm chuyện đó, nhưng vóc người hắn vốn to lớn, có câu nói thế nào nhỉ, lạc đà gầy còn hơn ngựa béo. Thứ kia dù không cứng lên được, nhưng “vốn liếng” vẫn còn đó, cứ tạm bợ dùng vậy, cố gắng một chút, chắc là vẫn được… nhỉ, bản mặt già của Trương thẩm đỏ bừng.

“Trương thẩm, bà sao vậy ạ?” Diệp Oanh Đoàn thấy đối phương cứ nhìn mình chằm chằm, ban đầu thì mỉm cười hiền hậu, sau đó lại thoáng vẻ tiếc nuối, rồi rất nhanh lại cười trở lại, cô nương không hiểu ra sao.

“Không có gì.” Trương thẩm nghe thấy tiếng “bà” đầy lễ phép kia, trong lòng khẽ động, thầm bĩu môi.

Mình đang nghĩ vớ vẩn gì thế này, trước mắt là một cô nương nhà lành đáng thương bị bắt về, rồi cũng phải đưa người ta về chứ. Trương thẩm thầm than, haiz, thôi thì ít nhất bây giờ cũng phải nói giúp Đông Tử vài câu tốt đẹp đã. “Là Đông Tử nhờ ta mang quần áo thay giặt đến cho cô. Hắn nhiều việc, chưa chắc đã chăm lo cho cô được, nhưng nhất định phải nhớ ở yên trong viện, đừng chạy lung tung. Lũ chó má bên họ Tôn kia vẫn chưa dám bén mảng đến đây đâu. Đông Tử đã nói sẽ bảo vệ cô thì nhất định sẽ bảo vệ được. Hắn là một nam nhân chu đáo, cô thiếu thứ gì cứ nói một tiếng, ta đảm bảo trước khi về nhà cô sẽ được ăn ở một cách thoải mái dễ chịu.”

Diệp Oanh Đoàn chớp chớp mắt, không nói lời nào, chỉ đưa tay lên khẽ cắn đầu ngón tay.

Xem phản ứng này, chắc là cảm động đến mức ngại ngùng rồi đây. Trương thẩm gật gù với vẻ mặt của người từng trải. Đừng thấy trại chủ nhà bà là một tên cầm đầu thổ phỉ không có học thức, nhưng thủ đoạn chinh phục nữ nhân thì quả thực cao tay.

Chắc là thân thể hắn không được, nên tấm lòng mới đi xa đến thế chăng. Trương thẩm ngẫm nghĩ nguyên do, lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa.

Trong mắt bà, Hạ Đông và Diệp Oanh Đoàn chính là vừa gặp đã phải lòng nhau, ŧıểυ thư gặp nạn tương phùng với tên cầm đầu thổ phỉ nồng hậu. Chàng có tình, thiếp có ý, chỉ tiếc rằng thế tục ngăn trở, đúng là một đôi uyên ương bạc mệnh.

Một nam nhân chu đáo tên “Đông Tử” mang y phục đến cho mình, lại còn lo lắng cho mình ư?

Trương thẩm thở dài rời đi, còn Diệp Oanh Đoàn thì cứ đăm chiêu suy nghĩ, đến độ móng tay sắp bị cắn cho trụi lủi nàng mới bừng tỉnh ngộ ra. Cái tên “Đông Tử” chu đáo kia, hóa ra chính là “Đông gia” bụng dạ đầy ý đồ xấu xa.

Ôi chao, ŧıểυ cô nương sợ đến hoa dung thất sắc.

Lúc Trương thẩm tìm thấy Hạ Đông trong thư phòng ở chính viện, hắn đang ngồi vẽ lại sổ sách giả cho Diệp Oanh Đoàn. Vừa thấy bà, hắn liền đặt bút xuống, nói: “Đã làm phiền Trương thẩm phải đi một chuyến rồi.”

“Phiền phức gì đâu.” Trương thẩm nói đầy ẩn ý: “ŧıểυ cô nương lần này không giống những lần trước nhỉ, lại còn cho người mang y phục đến.”

“Trương thẩm à, có lần nào sơn trại bắt trói cô nương mà ta không cho người mang y phục đến, không cơm ngon rượu ngọt mà hầu hạ đâu chứ?” Hạ Đông đáp bằng cái giọng giảo hoạt.

“Trong lòng ngươi tự biết rõ nhất.” Đôi mắt già dặn của Trương thẩm sáng quắc như nhìn thấu mọi sự. Đúng là lần nào cũng cho người mang đồ đến, nhưng lần này hắn cố tình sai người khác đi còn bản thân thì thấp thỏm ngóng trông, đây chẳng phải là lần đầu tiên hay sao.

Hạ Đông không phản bác, thuận theo lời bà mà đáp cho qua chuyện: “Vâng, vâng, vâng.” Dứt lời, ánh mắt hắn lại hướng về chồng giấy đã chất cao trên bàn. Đã nói là phải hạn chế tiếp xúc, vậy thì cứ làm cho tới cùng đi, sổ sách này cũng nhờ Trương thẩm mang qua luôn vậy.

Nam nhân đang mải mê suy nghĩ thì lời của Trương thẩm đã cắt ngang dòng tư lự.

“Mà này Đông Tử à, chân của ŧıểυ cô nương bị thương rồi, đứng còn không vững, phải vịn vào giường lảo đảo đến giúp ta lấy đồ, trông mà thấy thương tâm quá. Ngươi cũng chẳng biết đưa cho người ta một chai rượu thuốc, rượu thuốc của Lão Lý chẳng phải là tuyệt kỹ trị trật đả thương tích sao, ngươi mang qua cho nàng đi, phải tự mình đi đấy.” Trương thẩm hận rèn sắt không thành thép, đúng là một tên ngốc.

Hạ Đông - người mà một khắc trước còn đang nghĩ cách hạn chế tiếp xúc - thì ngay khoảnh khắc này, khóe miệng đã nhếch lên thành một nụ cười lạnh. Được lắm, ŧıểυ cô nương dám bằng mặt nhưng không bằng lòng, dùng dao găm nước mắt vẫn chưa đủ, giờ lại lôi cả cái chân bị thương ra để chống đối ta. Hắn cười gằn: “Được, lát nữa ta... đích thân qua đó.”

Trương thẩm lòng đầy vui mừng, chẳng hề nghe ra được ý tứ nghiến răng nghiến lợi trong lời nói của hắn. Ý định tác hợp vừa mới bị dập tắt trong lòng bà lại không kìm được mà trỗi dậy. Nghĩ nhiều về sau này làm gì, người của Đông Trại làm việc, cứ xông bừa lên là được.

Đã vậy, với tư cách là bậc trưởng bối, bà nhất định phải ra tay giúp một phen, giải quyết vấn đề cốt lõi nhất. Đông Tử tuổi đang độ thanh xuân tráng kiện, có lẽ vẫn còn kịp. Trương thẩm quyết định ngay tức khắc: “Đông Tử, trời trở lạnh rồi, tối nay Trương thẩm hầm cho ngươi chút đồ tốt để bồi bổ thân thể.”

"Vâng.” Hạ Đông không nghĩ nhiều, trong đầu chỉ đang mải tính toán xem nên trừng phạt ŧıểυ cô nương không nghe lời kia như thế nào.

——

[Đông thúc: Trông ta thật sự không được hay sao?]

[ŧıểυ cô nương rụt rè: Ít nhất thì... trông rất lớn…]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc