Gom Gia Sản, Tiểu Thư Tư Bản Lên Phía Bắc Tìm Chồng

Chương 23

Trước Sau

break

"Thím Phương, cô cháu gái này của thím đúng là chu đáo thật! Không như nhà tôi toàn là mấy thằng nhãi ranh, ngày nào cũng chọc tôi tức chết, đợi sau này Ánh Thu và đội trưởng Tần kết hôn, phúc khí của thím còn ở phía sau đấy!"

Trong mắt thím Phương lóe lên tia tinh quái.

"Lời này không thể nói lung tung được, vị hôn thê của đội trưởng Tần đến rồi, Ánh Thu nhà tôi làm gì còn cơ hội nữa!"

Người phụ nữ mặt tròn bĩu môi, vẻ mặt đầy khinh thường.

"Tôi thấy bọn họ chẳng được lâu đâu! Nếu không phải đội trưởng Tần ngại ân tình thì chắc chắn đã đuổi cô ta đi từ sớm rồi!"

"Cái loại tiểu thư tư bản đó sao tốt bằng Ánh Thu được, vai không thể gánh, tay không thể xách, gầy như thể gió thổi là bay, tôi thấy sau này đến con trai cũng chẳng đẻ nổi đâu!"

"Nhìn lại Ánh Thu xem, cái mông to thế kia, nhìn là biết dễ sinh nở! Ai mà chẳng muốn cô con dâu như thế, các chị nói có phải không?"

Khóe mắt Phương Ánh Thu giật giật, cô ta nghe lời này sao cứ cảm thấy hơi khó chịu thế nào ấy. Lúc này, có người mắt sắc nhìn thấy hai người đang đi tới, vội vàng huých tay người phụ nữ mặt tròn. Người phụ nữ mặt tròn lập tức ngậm miệng, ánh mắt lúng túng đảo qua đảo lại.

Vương Đắc Phương cười như không cười chào hỏi bọn họ, kéo Tô Tô đi qua, vừa đi vừa nói lớn: "Em gái, sáng sớm đội trưởng Tần đã đặc biệt dặn dò chị, bảo chị dẫn em đến Hợp tác xã mua bán ở thành phố mua ít đồ dùng sinh hoạt, em định ở lại lâu dài đúng không?"

"Vậy thì đồ cần mua không ít đâu! Chúng ta phải nhanh lên thôi! À đúng rồi, em mang đủ tiền và phiếu chưa?"

Tô Tô hiểu ý của chị Phương, cười gật đầu: "Đủ ạ, anh ấy đưa ví tiền cho em rồi."

Giọng Vương Đắc Phương lập tức cao hơn, sợ người ta không nghe thấy: "Ái chà! Đội trưởng Tần đối xử với em tốt thật đấy, chị thấy người khác e là chẳng còn cơ hội nào đâu."

Sắc mặt Phương Ánh Thu lập tức cứng đờ, một ngọn lửa ghen tị bùng lên trong lòng.

Không chỉ ở lại đây lâu dài, anh Tần lại còn đưa cả ví tiền của mình cho cô! Những thứ đó lẽ ra đều phải là của cô ta! Phương Ánh Thu siết chặt chiếc đế giày trong tay, ánh mắt đầy căm hận nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tô Tô đang rời đi.

Thím Phương nói đúng!

Cô ta phải tranh đấu cho tương lai của chính mình!

Vương Đắc Phương kéo một mạch Tô Tô ra khỏi khu gia binh, đến khi dừng lại mới thở dài nói với cô: "Mấy cô vợ bộ đội này ấy mà, trong đó có không ít người từ quê lên, đa phần cũng chẳng có tâm địa xấu xa gì đâu nhưng thói đời lại thích ngồi lê đôi mách sau lưng người khác. Em gái à, em đừng để bụng nhé!"

"Tuy nhiên, nếu họ được đằng chân lân đằng đầu, em cũng đừng nhịn. Chồng của đa số bọn họ chức vụ đều không cao bằng đội trưởng Tần đâu, em đừng sợ! Cùng lắm thì đã có đội trưởng Tần chống lưng cho em rồi."

Tô Tô cười gật đầu: "Chị Phương, chị quên rồi sao? Em đâu phải là người dễ bắt nạt." Tục ngữ có câu, người không phạm ta, ta không phạm người. Nhưng nếu kẻ nào không có mắt mà dám tính kế đồ đạc của cô, vậy thì đừng trách cô vô tình!

Vương Đắc Phương nhớ lại chuyện xảy ra trên tàu hỏa, bật cười ha hả: "Em xem cái trí nhớ của chị này! Nghe vậy thì chị yên tâm rồi! Đi thôi, xe đến rồi, chị em mình vào thành phố dạo một vòng."

Hai người lên xe tiếp phẩm, xuất phát hướng về phía trung tâm thành phố.

Đến nơi, Tô Tô theo chân Vương Đắc Phương đi thẳng đến hợp tác xã mua bán lớn nhất. Người trong hợp tác xã khá đông, nhìn lướt qua chỉ thấy toàn là đầu người đen nghịt. Khó khăn lắm mới chen vào được, Tô Tô phát hiện hàng hóa ở hợp tác xã Hắc Thành tuy không đa dạng chủng loại bằng ở thành phố Thượng Hải nhưng lại mang nét đặc sắc riêng.

Đặc biệt là khu thực phẩm, trên quầy bày biện đủ loại đồ hộp nước đường cùng các loại bánh kẹo, nào là bánh Lò, bánh chuối nướng, bánh lưỡi bò, bánh quy hình thú... còn có cả kẹo hoa quả một hào mua được mười viên.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc