Vừa khéo ở quê bà ấy cũng có một cô cháu gái, trông khá được. Cho nên bà ấy quyết đoán ngay, đặc biệt ngăn một phòng nhỏ, đón Phương Ánh Thu từ quê lên ở, chính là để tạo cơ hội cho hai người tiếp xúc. Nếu hai người đến với nhau, đối với chồng bà ấy thì có vô vàn lợi ích. Kết quả bây giờ lại bảo bà ấy là vị hôn thê của đội trưởng Tần đến rồi!?
Tuyệt đối không được!
Thím Phương ngửi thấy mùi nguy cơ, bà ấy nắm lấy tay Phương Ánh Thu, nói: "Ánh Thu, cháu đừng nản lòng! Bọn họ bây giờ vẫn chưa kết hôn mà! Cháu vẫn còn cơ hội. Hồi đó dượng của cháu chẳng phải cũng có vị hôn thê sao, cuối cùng vẫn bị cô cưa đổ đấy thôi!"
"Nó là tiểu thư tư bản, sống ở đây, một hai ngày còn giả vờ được, đợi lâu rồi chắc chắn sẽ không chịu nổi mà bỏ đi thôi! Đến lúc đó, cơ hội của cháu sẽ tới!"
Trong lòng Phương Ánh Thu dấy lên hy vọng. Tần Húc Đào người tốt, gia thế cũng tốt, nếu có thể kết hôn với anh, cô ta sẽ thoát khỏi đại gia đình hút máu kia, sống những ngày tháng tốt đẹp. Nghĩ đến đây, cô ta không khỏi có chút căm hận Tô Tô.
Ai bảo cô đến đây chứ! Nếu cô biến mất thì tốt biết mấy! Bên kia, sau khi Tô Tô ăn sáng xong, cô phát hiện chiếc ví nam đặt trên bàn làm việc. Mở ra xem, tiền cũng không ít, còn có một số phiếu sinh hoạt.
Bên dưới đè một tờ giấy, chữ viết bên trên cứng cáp mạnh mẽ: "Nếu em muốn đi mua đồ thì bảo chị Phương đi cùng nhé."
Đây là sợ mình đi lạc sao?
Tô Tô cũng đang định đi dạo Hợp tác xã mua bán ở khu vực thành phố này. Trong ký túc xá cần sắm sửa không ít đồ. Đầu tiên phải đổi chính là cái giường tầng kia, tốt nhất là đổi thành một chiếc giường lớn chắc chắn! Bàn ở phòng khách quá thấp quá nhỏ, thậm chí không đủ chỗ cho hai người cùng ăn cơm, thế này không được, cũng phải đổi!
Còn rất nhiều đồ dùng sinh hoạt khác cần mua thêm. Thật ra những thứ cô cần trong không gian đều có nhưng cô phải tìm một lý do mới có thể quang minh chính đại lấy đồ ra. Đến Hợp tác xã mua những thứ có thể mua trước những thứ còn thiếu thì lấy từ trong không gian, Tần Húc Đào sẽ không nghi ngờ.
Hiện tại thời tiết bên ngoài vẫn còn hơi lạnh, tuyết đọng trên mặt đất chưa tan hết. Tô Tô lấy từ trong không gian ra một bộ váy dài hoa nhí, bên ngoài khoác áo dạ màu đen, vừa ấm áp lại không có vẻ cồng kềnh.
Tóc tết đuôi sam, buông xõa tự nhiên hai bên vai, tiện cho việc đội mũ len lên đầu. Cô chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, đôi môi đỏ mọng thoa chút son dưỡng, đã đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
"Em gái, em ăn mặc thời thượng quá!" Vừa đóng cửa lại, giọng nói trầm trồ của Vương Đắc Phương đã truyền đến từ dưới lầu.
Tô Tô cười cười: "Chị Phương, hôm nay phải làm phiền chị rồi."
Chị Phương xua tay nói: "Em gái, xem em nói kìa, có gì mà phiền chứ?"
"Đội trưởng Tần lo em không biết đường, nhờ chị dẫn em đi dạo phố một vòng, chị nghĩ cũng đúng lúc, mấy ngày nay không ở nhà, ông xã nhà chị dùng gần hết xà phòng, kem đánh răng rồi, chị cũng phải đi mua một ít về."
Sau khi Tô Tô khóa cửa kỹ càng, cô đi theo chị Phương xuống lầu, lúc đi vào trong sân thì thấy mấy bà vợ quân nhân đang tụ tập khâu đế giày. Tô Tô liếc mắt một cái đã nhìn thấy Phương Ánh Thu đang làm ra vẻ e thẹn. Ngồi bên cạnh chị là một người phụ nữ gò má hơi nhô cao, đôi mắt tam giác.
Vương Đắc Phương chỉ chỉ: "Đó là thím Phương." Tiếp đó chị ấy bĩu môi, lại nói: "Em gái, chị không phải loại người thích nhai lưỡi sau lưng người khác nhưng sau này em tránh xa bà ta một chút, bụng dạ xấu xa lắm."
Lúc này thím Phương đang cười nói chuyện với một người phụ nữ mặt tròn khác. Người phụ nữ mặt tròn giọng rất to, tiếng nói của bà ấy cách rất xa cũng có thể nghe thấy.