Ngoài ra còn có lương thực thực phẩm, như dầu hỏa bán lẻ, dầu ăn, giấm, rượu trắng... Rượu trắng thì có loại Nhị Oa Đầu Hồng Tinh kinh điển và Trúc Diệp Thanh.
Khu nhu yếu phẩm hàng ngày có các loại đồ dệt may, đồ tráng men và đồ nhôm, đồ tẩy rửa và đồ chiếu sáng. Trong đó kem đánh răng đắt hơn bột đánh răng rất nhiều, may mà trong không gian của cô còn trữ khá nhiều nên tạm thời không cần mua.
Khu văn phòng phẩm và đồ chơi có bút mực giấy nghiên, vở, kẹp giấy, bút chì thay ngòi... ngoài ra còn có một số đồ chơi đơn giản như truyện tranh. Khu hàng tiêu dùng cao cấp chủ yếu có máy khâu, đồng hồ đeo tay, đài radio và máy ghi âm cassette, giá cả thậm chí còn đắt hơn ở Thượng Hải!
Tô Tô chợt nhớ ra chiếc đồng hồ mua ở Thượng Hải vẫn quên chưa tặng cho Tần Húc Đào, đành phải đợi tối nay về đưa cho anh vậy! Dạo một vòng, Tô Tô mua rất nhiều đồ. Ra khỏi hợp tác xã, cô đưa túi bánh kẹo trên tay cho Vương Đắc Phương.
"Chị Phương, cái này chị mang về cho mấy cháu ăn."
Vương Đắc Phương vội vàng xua tay: "Cô em à, chị không nhận được đâu!"
Tô Tô giả vờ giận dỗi: "Chị Phương, em còn muốn nhờ chị một việc nữa, nếu chị không nhận thì sao em dám làm phiền chị đây?"
Vương Đắc Phương lúc này mới nhận lấy, cười nói: "Cô em cứ nói đi, có việc gì nào?"
Tô Tô đáp: "Em muốn tìm thợ mộc đóng ít đồ nội thất."
Vương Đắc Phương nghe xong liền hào hứng nói: "Khéo quá! Nhà mẹ đẻ chị làm nghề mộc đây, đồ gì cũng đóng được hết em đi theo chị."
Nói xong, Vương Đắc Phương dẫn Tô Tô đi vào một con ngõ nhỏ: "Đây là nhà mẹ đẻ chị, mau vào đi."
Đẩy cửa bước vào, trong sân bày la liệt các loại đồ gỗ, trên mặt đất chất đầy mùn cưa. Một chàng trai trẻ đang đứng giữa sân, mồ hôi nhễ nhại, cởi trần trùng trục. Nghe thấy tiếng mở cửa, cậu ta chẳng buồn ngẩng đầu lên, buông một câu tùy ý: "Muốn đóng đồ gì thế?"
Vương Đắc Phương vỗ một cái "bốp" vào đầu cậu ta: "Chị mày mang mối làm ăn đến cho mày đây!"
Vương Cố Bình lúc này mới ngẩng đầu lên, phát hiện đứng ở cửa là một cô gái xinh đẹp. Mặt cậu ta đỏ bừng trong nháy mắt, hai tay che trước ngực, lắp bắp nói: "Đợi... đợi tôi một chút." Nói xong liền lao vút vào trong nhà.
Vương Đắc Phương cười nói: "Thằng em trai này của chị tính tình hơi hướng nội, chưa bao giờ gặp cô gái nào xinh đẹp như em cả."
Tô Tô mỉm cười.
Một lát sau, Vương Cố Bình đi ra, vành tai vẫn còn hơi đỏ. Vương Đắc Phương nhìn thấu tâm tư của em trai, nói thẳng: "Đây là vợ chưa cưới của đội trưởng Tần, muốn đóng một chiếc giường hai mét."
Đã đính hôn rồi à!
Vương Cố Bình xua đi nỗi thất vọng trong lòng, nói: "Cô có yêu cầu gì không? Nếu không thì trong kho có sẵn hàng, có thể lấy ngay bây giờ."
Tô Tô chẳng muốn ngủ trên cái giường sắt đó nữa, bèn lập tức chọn một chiếc giường lớn hai mét trong kho, lại chọn thêm một chiếc bàn ăn, một bàn trang điểm và hai cái tủ để đựng mỹ phẩm và quần áo.
Sau khi Tô Tô chọn xong, Vương Đắc Phương cười nói: "Được rồi, em trai chị cũng đang phụ trách cung cấp nội thất cho quân đội, bảo nó hôm nay chở đến cho em luôn, chị em mình cũng tiện đường đi nhờ xe nó về."
Tô Tô bỗng nhiên có chút mong chờ phản ứng của Tần Húc Đào khi nhìn thấy chiếc giường này vào tối nay. Đợi Vương Cố Bình bốc hàng xong, Tô Tô và Vương Đắc Phương cùng lên xe, quay trở về đơn vị.
Khi về đến cổng khu gia binh, Vương Đắc Phương gọi lính cần vụ đến giúp khiêng đồ xuống.
"Vất vả cho các cậu rồi, chuyển mấy thứ này đến ký túc xá của đội trưởng Tần nhé. Cẩn thận chút, coi chừng va đập."
Hai người lính cần vụ đến giúp tuổi đời đều còn trẻ, được nhìn thấy vợ chưa cưới của đội trưởng Tần ở cự ly gần nên hăng hái như được tiêm máu gà, chẳng thấy vất vả chút nào!