Bắt nàng bái đường với gà trống? Hừ, hôm nay dù có là rồng phun lửa đến đây, nàng cũng không đời nào bái đường với súc vật!
Nữ nhân này đúng là chẳng phải hạng tốt lành gì, bắt nguyên chủ bái đường với gà đã đành, còn định dùng đạo đức để bắt chẹt, nói nguyên chủ là kẻ không biết điều.
Kỷ Như Ca khẽ cười hai tiếng.
Ngay sau đó, cổ tay nàng khẽ cử động, sợi dây thừng đang trói chặt hai tay nàng bỗng nhiên tuột ra, rơi xuống đất.
Giọng nàng lạnh lẽo âm u: “Bái đường với gà? Ngươi chắc chứ?”
Ninh Uyển Nhi nghe thấy giọng nói này thì trong lòng dấy lên một cơn ớn lạnh. Nhưng nàng ta đã điều tra Kỷ Như Ca từ trước, chỉ là một tiểu thư không được sủng trong Kỷ phủ, tính tình yếu đuối nhút nhát, vốn chẳng làm nên trò trống gì.
Khóe môi nàng ta khẽ cong, chậm rãi nói: “Tỷ đừng trách muội. Đây là chuyện bất đắc dĩ, mong tỷ lấy đại cục làm trọng.”
“Lấy đại cục làm trọng?” Kỷ Như Ca nghe xong, cổ tay khẽ chuyển động, trong khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, nàng đã chộp lấy con gà đang kêu inh ỏi, một tay bóp cổ nó.
“Các người thật biết lấy đại cục làm trọng đấy, bắt một con gà trống bái đường với bản tiểu thư. Vậy có phải bản tiểu thư cũng có thể tìm một con rùa để thay thế hay không?”
Sắc mặt Ninh Uyển Nhi hiện rõ sự kinh ngạc, nàng ta nhìn chằm chằm Kỷ Như Ca đang đứng giữa sảnh: “Cái… cái gì?”
Ngay khoảnh khắc sau, mọi người thấy Kỷ Như Ca lôi từ trong lòng ngực ra một con rùa, con rùa đang không ngừng quẫy đạp trong tay nàng.
Những người có mặt tại đó ngây người nhìn Kỷ Như Ca một tay xách gà trống, một tay cầm rùa.
Sau đó nàng thúc giục người xướng lễ tiếp tục, nhạc nổi lên, tiếp tục hành lễ.
Chẳng phải gà bái đường sao?
Hôm nay bà đây cho các người xem một màn gà trống bái đường với rùa nhé!
Có lẽ vì quá sốc nên không ai kịp phản ứng, cứ thế làm theo lời nàng nói, tiến hành bước tiếp theo.
“Không, không được!” Đợi đến khi người xướng lễ nói đến câu cuối cùng là lễ thành, Ninh Uyển Nhi mới sực tỉnh, vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Sắc mặt nàng ta khó coi, không ngờ kế hoạch hoàn hảo của mình lại bị phá dễ dàng như vậy.
Ngược lại còn khiến nàng ta mất mặt.
“Sao? Ngươi cũng muốn tham gia à?” Giọng nói của Kỷ Như Ca lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, Ninh Uyển Nhi nghe xong thì nổi trận lôi đình.
“Kỷ tiểu thư, dù sao tỷ cũng là tiểu thư phủ Thượng Thư, không hiểu quy củ lễ nghi sao? Sao có thể để một con rùa… cùng… bái đường?” Ninh Uyển Nhi vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Chỉ cho phép ngươi dùng gà bái đường, không cho ta dùng rùa đáp lễ? Hừ, ngươi tưởng mình là cái thá gì, ngươi nói gì người khác cũng phải làm theo? Nói khó nghe một chút, ta mới là Cẩn Vương phi, làm thế nào liên quan gì đến ngươi? Còn ngươi ở đây chọc hành vào mũi giả voi làm gì.”
Kỷ Như Ca thẳng tay hất khăn trùm đầu ra, đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Ninh Uyển Nhi.
Ninh Uyển Nhi giật mình lùi lại một bước. Khi nhận ra mình lại bị một đứa vô dụng dọa cho khiếp vía, sắc mặt càng thêm khó coi.
Khóe môi Kỷ Như Ca nhếch lên, nở một nụ cười quỷ dị: “Nể tình ngươi quan tâm lo lắng cho Vương gia như thế, ta tặng ngươi một món canh vậy.”
Canh?
Mọi người nhìn nhau, không hiểu sao lại nhắc đến canh.
Ngay sau đó, chỉ thấy vị tiểu thư nhà họ Kỷ một tay nắm con gà, trực tiếp vặn đứt đầu nó. Máu tươi phun thẳng lên mặt và người Ninh Uyển Nhi.
Nàng tùy ý ném con gà mất đầu vào người tên hạ nhân đang đứng ngây ra đó: “Đem xuống bếp, nấu cho Ninh tiểu thư một nồi rùa hầm gà, coi như bồi bổ cho nàng ta.”
Những tia máu nóng hổi bắn tung tóe lên mặt và quần áo của Ninh Uyển Nhi, khiến nàng ta dính đầy máu gà khắp người.
Máu xuôi theo lọn tóc nhỏ xuống, Ninh Uyển Nhi run bắn lên rồi sau đó miệng phát ra tiếng hét chói tai đầy kinh hãi.
Tiếng hét nhức óc, sắc lẹm, chẳng còn chút dáng vẻ dịu dàng đáng yêu như lúc nãy.
Mọi người xung quanh bị tiếng hét đó làm cho phải bịt tai, chỉ thấy chói vô cùng.
Nghĩ lại cảnh vị Cẩn Vương phi này trực tiếp dứt đứt đầu gà khi nãy, cả đám người đồng loạt rùng mình một cái.
Đáng sợ quá… vị tiểu thư nhà họ Kỷ này thật đáng sợ!
Chẳng phải nói nàng là kẻ vô tích sự sao?
Kẻ vô tích sự nhà ai mà nói chưa được hai câu đã trực tiếp biểu diễn màn dứt đầu gà tại chỗ thế này?
Cảnh tượng quá tàn bạo, quá đẫm máu!