Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 1

Trước Sau

break

“Nhanh lên nhanh lên, chân tay lẹ lên chút. Người của phủ Cẩn Vương đến rồi, mau đưa đại tiểu thư vào kiệu hoa, đừng để lỡ giờ lành.”

Cùng với tiếng quát tháo của bà tử ngoài cửa, nữ tử mặc giá y bị trói chặt hai tay. Một luồng gió lướt qua sau gáy, ngay sau đó là một cú đánh mạnh vào đầu, khiến cơ thể nàng cứng đờ rồi mềm nhũn ngã xuống.

“Đại tiểu thư, đừng trách nô tỳ tuyệt tình, nô tỳ cũng chỉ làm theo lệnh của chủ tử. Có trách thì trách nàng không nên gả vào phủ Cẩn Vương, có hận có oán thì đi mà tìm người đó.”

Ngay sau đó, tân nương được cõng lên và đưa ra ngoài.

Không ai phát hiện ra sự bất thường của tân nương. Khi tân nương đã thuận lợi lên kiệu rời đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng tống được củ khoai nóng bỏng tay này đi.

Kỷ Như Ca tỉnh lại trong cơn xóc nảy, nàng cảm thấy đầu mình đau như búa bổ. Nàng khẽ rên một tiếng rồi đưa tay chạm vào chỗ đau, đôi mắt đột nhiên mở bừng ra.

Một đôi mắt chán đời toát lên sát khí lạnh lẽo.

Mẹ kiếp, là kẻ nào, kẻ nào dám đánh lén lúc bà đây đang nghỉ lễ thế này?

Đường đường là đặc công sát thủ hiện đại, sơ sẩy một chút là bị người ta đánh lén, nói ra thì mất mặt lắm có được không.

Ánh mắt nàng đảo quanh, dần lộ vẻ mơ hồ.

Kiệu hoa?

Bên ngoài là tiếng kèn đám cưới?

Đoàn rước dâu?

Thế này là có ý gì? Căn biệt thự phong cách Châu Âu của nàng đâu rồi?

Chẳng phải nàng đang ở hòn đảo riêng để tận hưởng kỳ nghỉ sao?

Trong chốc lát, cơn đau dữ dội lại ập đến, một đoạn ký ức không thuộc về nàng tuôn ra như nước triều.

Khi nàng khó khăn lắm mới chấp nhận được việc mình đã bị ép xuyên không, nhập xác vào một kẻ đáng thương mất mẹ, cha lại không thương. Mà hôm nay chính là ngày nàng bị người thân trói lại, gả thay cho nhị tiểu thư được cưng chiều trong phủ để đến làm dâu phủ Cẩn Vương. Nàng còn chưa kịp nhớ hết chi tiết, lúc này, kiệu hoa dừng lại.

Ngay sau đó, nàng bị người ta kéo thẳng ra khỏi kiệu.

Qua khăn trùm đầu, nàng chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ một tòa kiến trúc cổ kính trông rất bề thế sừng sững trước mắt.

Xung quanh không có bao nhiêu người. Nàng bị người ta dìu đi, thực chất là đang kẹp chặt để đưa đến nơi bái đường.

“Hôm nay là ngày đại hỷ của Vương gia, chỉ tiếc Vương gia hiện đang hôn mê, không thể đích thân có mặt. Vì vậy, Ninh tiểu thư đã đưa ra một ý kiến, để Cẩn Vương phi tương lai bái đường cùng một con gà trống.” Đầu nàng vẫn còn đau nhói, bên tai vang lên giọng nói the thé, kèm theo tiếng cười trộm xung quanh.

Ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng gà kêu, trên người nó buộc một dải lụa đỏ, đang được gia nhân ôm trong lòng.

Có lẽ do nơi này quá đông người, lại thêm tiếng kèn loa thổi rộn rã khiến nó kinh hãi, cứ há mỏ kêu lên những tiếng đầy sắc nhọn.

Những người đến xem lễ thấy cảnh này đều không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Gà trống bái đường? Ha ha, cũng chỉ có vị Ninh tiểu thư kia mới nghĩ ra được cái chủ ý này.”

“Suỵt, ai mà không biết Ninh tiểu thư có quan hệ không tầm thường với Cẩn Vương. Lần này Cẩn Vương bị thương hôn mê, đều do vị đó một tay lo liệu việc trong vương phủ, ra dáng một nữ chủ nhân lắm. Giờ tiểu thư nhà họ Kỷ được ban hôn cho Cẩn Vương, cắt đứt đường của nàng ta, bảo sao chẳng nhân cơ hội này mà làm nhục người khác để ra oai?”

“Lần này có kịch hay để xem rồi, rốt cuộc là người tình tri kỷ của Vương gia thắng hay tiểu thư nhà họ Kỷ?”

“Ai mà không biết tiểu thư nhà họ Kỷ nổi tiếng là một kẻ vô tích sự cơ chứ, khó khăn lắm mới được gả vào phủ Cẩn Vương thì dù có bái đường với gà trống thì đã sao?”

Những lời bàn tán xung quanh khiến Ninh Uyển Nhi đang ẩn mình quan sát khẽ cong môi.

Nhưng rất nhanh, nàng ta thu lại nụ cười, từ trong bóng tối bước ra.

Đối diện với một Kỷ Như Ca đứng im bất động, nàng ta áy náy nói: “Tỷ tỷ đừng trách nhé. Cẩn Vương đang hôn mê, đại phu nói thương thế nghiêm trọng, không tiện đứng dậy. Tỷ tỷ vốn là tiểu thư xuất thân từ danh gia vọng tộc, chắc hẳn là người hiểu chuyện, nhất định sẽ hiểu hành động ngày hôm nay cũng là hạ sách vì bất đắc dĩ đúng không? Dù nói bái đường với gà trống có hơi khó nghe nhưng... dù sao nó cũng đại diện cho Vương gia mà.”

Thấy Kỷ Như Ca vẫn không động đậy, nàng ta mím môi, dịu giọng khuyên: “Tỷ tỷ, sắp đến giờ lành rồi, đừng để chậm trễ. Muội biết tỷ chịu thiệt thòi nhưng cũng chỉ có thể như vậy, tỷ thông cảm một chút nhé…”

Nghe xong, khuôn mặt vốn đã lạnh lẽo của Kỷ Như Ca càng thêm khó coi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương