Gả Thay Bị Lưu Đày, Ta Trở Tay Hại Kẻ Thù Lên Đường

Chương 3

Trước Sau

break

Đáng thương nhất chính là Ninh tiểu thư, đứng gần Vương phi nhất nên bị máu gà bắn đầy người, đặc biệt là khuôn mặt, hèn gì tiếng hét của nàng ta nghe lạc cả giọng.

Đổi lại là ai cũng phải hét vỡ giọng thôi. 

“Kỷ Như Ca, ngươi… ngươi đang làm gì vậy?” Bà tử và nha hoàn bên cạnh Ninh Uyển Nhi vội vàng tiến lên lau máu trên mặt nàng ta.

Ninh Uyển Nhi tức đến run môi, đưa tay chỉ thẳng vào Kỷ Như Ca.

Suýt nữa không giữ nổi hình tượng, muốn mở miệng chửi ầm lên.

Cuối cùng vẫn là lý trí kéo lại. Nàng ta hít sâu một hơi, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận rưng rưng nước mắt: “Kỷ tiểu thư, muội chỉ là có lòng tốt giúp đỡ, vì sao tỷ lại dọa muội như vậy? Còn dùng rùa để sỉ nhục Vương gia?”

“Ngươi sai rồi.” Kỷ Như Ca nhìn nàng ta: “Ngươi dùng gà bái đường để sỉ nhục ta, ta chỉ dùng rùa đáp lễ để sỉ nhục ngươi, sao có thể gọi là sỉ nhục Vương gia? Nếu nói sỉ nhục Vương gia, người đó phải là ngươi mới đúng. Một người đang yên đang lành, ngươi lại nhất quyết bắt người ta ôm gà tới. Sao, trong mắt ngươi, Vương gia và gà ngang hàng à?”

“Phụt…”

Trong đám người xem lễ có người nghe vậy không nhịn được bật cười, rồi vội vàng bịt miệng, trốn trong đám đông không dám lên tiếng.

Những người có mặt cũng suýt thì không nhịn nổi, từng người một giả vờ ho khan để che giấu.

Vị tân Vương phi này đúng là mồm mép lợi hại thật đấy.

Nhận ra phản ứng xung quanh, Ninh Uyển Nhi cuống lên: “Tỷ… Tỷ nói bậy gì đó? Muội đâu có ý đó!”

“Ý tưởng gà trống bái đường có phải do ngươi nghĩ ra không? Con gà đó có phải do ngươi chuẩn bị không? Có phải chính miệng ngươi nói để gà thay Vương gia bái đường với ta không? Ngươi đừng chối, tất cả mọi người ở đây đều là nhân chứng, bằng chứng rành rành ra đó, ngươi còn muốn chối cãi?”

“Muội… Muội là có ý tốt, không muốn làm lỡ hôn sự của tỷ với Vương gia.” Bị chặn họng một tràng, Ninh Uyển Nhi tái mặt, cố tỏ ra yếu đuối vô tội, nói nhỏ nhẹ.

“Vậy nên ta cũng có lòng tốt, dùng rùa đi đôi với gà trống để bái đường thành thân đấy thôi. Chuyện này truyền ra ngoài cũng là một giai thoại đẹp. Đến khi có người hỏi, ta nhất định sẽ quảng bá thật tốt cho Ninh tiểu thư. Cứ nói ngươi thương xót Vương gia không thể cử động nên nghĩ ra cách dùng gà trống thay Vương gia bái đường, ai nghe thấy mà chẳng phải khen ngươi một câu vừa đẹp người vừa đẹp nết, thông minh hơn người.”

Ninh Uyển Nhi cắn môi, tức đến mức muốn hộc máu.

Cái gì mà quảng bá tốt cho nàng ta? Đây là quảng bá sao? Đây rõ ràng là cố tình muốn bôi nhọ danh tiếng của nàng ta mà!

“Chỉ là ta có một thắc mắc.” Kỷ Như Ca nghiêng đầu nhìn nàng ta: “Mong Ninh tiểu thư giải đáp.”

“Tỷ… Tỷ muốn hỏi gì? Nếu muội biết, nhất định nói hết không giấu.” Ninh Uyển Nhi mỉm cười dịu dàng, ra vẻ đoan trang rộng lượng của tiểu thư khuê các.

Trong từng cử chỉ, dường như còn cố ý đè Kỷ Như Ca xuống một bậc.

Một tiểu thư không được sủng trong Kỷ gia, lấy gì mà so với nàng ta?

“Ngươi lấy thân phận gì, lập trường gì mà đứng ra bày mưu tính kế chuyện này? Ngươi là gì của Cẩn Vương? Cần đến lượt ngươi đứng ra lo liệu hôn sự này sao? Ta thấy rất khó hiểu, rất kỳ lạ, là ngươi thành thân hay ta thành thân mà cần ngươi phải sắp xếp?” Kỷ Như Ca vẻ mặt đầy thắc mắc nhìn về phía Ninh Uyển Nhi.

Lời này vừa thốt ra, cả hiện trường im phăng phắc, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Ninh Uyển Nhi.

Ninh Uyển Nhi mặt cắt không còn giọt máu.

Đáng ghét! Nàng dám hỏi như vậy, bảo nàng ta phải trả lời thế nào đây?

Trán Ninh Uyển Nhi lấm tấm mồ hôi lạnh, mắt đảo quanh một lượt rồi trực tiếp giả vờ ngất xỉu, nằm vật ra đất.

Thấy tiểu thư nhà mình ngất, bà tử và nha hoàn bên cạnh hoảng hốt.

Họ lao lên lắc mạnh người Ninh Uyển Nhi: “Tiểu thư! Tiểu thư sao vậy? Mau tỉnh lại, tỉnh lại đi!”

“Kỷ tiểu thư, ngươi thật quá đáng! Tiểu thư nhà ta có lòng tốt giúp ngươi, ngươi lại không biết điều, phụ lòng tốt của người ta. Hạng người như ngươi đúng là vong ơn bội nghĩa, đồ ăn cháo đá bát! Nếu không phải tiểu thư nhà ta rộng lượng, sao đến lượt ngươi gả cho Cẩn Vương!” Nha hoàn kia không nhịn được, bật dậy chỉ tay vào Kỷ Như Ca mà mắng.

Ánh mắt Kỷ Như Ca lạnh đi. Nàng sống trên đời bấy lâu, chưa từng có ai dám chỉ tay vào mặt mình như thế.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương