Được Trọng Sinh, Tiểu Thư Tư Bản Gom Sạch Gia Sản Theo Quân

Chương 44

Trước Sau

break

Tang Phi Du bước nhanh về phía chỗ đông người, người phía sau cũng rảo bước đuổi theo cô. Đột nhiên, một bàn tay to lớn đặt lên vai cô. Cô suýt nữa thì hét lên, quay đầu nhìn lại liền ngẩn người!

"Đồng chí... Ninh?"

Ninh Trí Viễn thu trọn vẻ sợ hãi trong mắt cô vào tầm nhìn, trong lòng đau xót vô cùng.

"Có người theo dõi cô, tôi hộ tống cô về trước."

Tang Phi Du kinh ngạc, hóa ra trực giác của cô không hề sai, thật sự có người theo dõi cô!

"Anh có biết ai theo dõi tôi không?"

Ninh Trí Viễn lắc đầu: "Tôi không nhìn rõ mặt đối phương."

"Sau khi nhìn thấy tôi, hắn liền quay đầu bỏ chạy."

Tang Phi Du vẫn còn sợ hãi trong lòng, cô cũng không biết những người đó có phát hiện ra chuyện bọn họ giấu đồ hay không!

Không được!

Cô phải đi báo cho Nguyễn Hề!

"Anh đi cùng tôi đến tìm một người có được không?"

"Được."

Bọn họ đi đến khu tập thể của nhà máy dệt. Nguyễn Hề dự định hai ngày nay sẽ ở nhờ chỗ một người đồng nghiệp cũ.

Nguyễn Hề vừa nghe thấy có người đến tìm liền lập tức đi ra.

"Phi Du?"

Tang Phi Du kéo cô ấy sang một bên, kể lại chuyện cô bị theo dõi một lượt.

Nguyễn Hề cũng lo lắng vô cùng. Cuối cùng, Ninh Trí Viễn quyết định đi kiểm tra lại một vòng giúp bọn họ.

Ninh Trí Viễn có thân thủ nhanh nhẹn, năng lực phản trinh sát rất mạnh. Người khác muốn theo dõi anh là chuyện rất khó.

Anh nhanh chóng phát hiện ra chỗ Nguyễn Hề giấu đồ. Anh có thể dễ dàng tìm thấy những thứ này thì người khác cũng có thể.

Do đó, anh không chút do dự đổi đồ sang một nơi cất giấu an toàn hơn.

Tang Phi Du nhìn thấy Ninh Trí Viễn từ xa liền vội vàng bước tới: "Sao rồi anh?"

"Không sao, tôi đã đổi vị trí giấu đồ rồi."

Sau đó, anh nói nhỏ vị trí mới cho Nguyễn Hề biết.

Nguyễn Hề cảm kích nói: "Cảm ơn anh."

Ninh Trí Viễn suy nghĩ một chút, anh vẫn lên tiếng: "Chắc chắn là người kia nhắm vào đồng chí Tang."

Anh chợt nhớ tới người đàn ông gặp ở tiệm cơm quốc doanh hôm qua. Đáng tiếc là anh không nhìn rõ diện mạo của đối phương.

Tang Phi Du đáp lời: "Chắc chắn là có không ít người đang nhắm vào tôi."

Chỉ cần di sản của bố mẹ cô chưa được tìm thấy, những kẻ thèm muốn khối tài sản đó sẽ tiếp tục theo dõi cô.

Cô quay sang nhìn Nguyễn Hề: "Hoàn cảnh của cậu cũng gần giống mình, sau này cậu ra vào một mình cũng phải chú ý an toàn."

Nguyễn Hề gật đầu: "Đồng nghiệp cũ nói với mình, người của nhà máy dệt đều biết chuyện Nguyễn Ôn Nhu chiếm đoạt công việc của mình."

"Tớ chắc chắn rằng bọn họ cũng sẽ nhanh chóng biết chuyện nhà tới bị thanh trừng, đến lúc đó e là tớ sẽ bị bọn họ cô lập."

Tang Phi Du khẽ nhíu mày: "Theo như lời cậu nói, sao mình lại thấy chuyện cậu ở lại Dương Thành làm việc không phải là một chuyện tốt?"

Nguyễn Hề cũng nghĩ như vậy: "Có lẽ sau này mình phải ở ký túc xá, nếu bọn họ biết hoàn cảnh nhà mình thì chắc chắn là sẽ làm ầm lên."

"Một nữ công nhân bình thường như mình cũng không thể nào được sắp xếp ở phòng đơn..."

Tang Phi Du vỗ vai cô ấy để cố gắng an ủi: "Anh Đại Thọ có mạng lưới quan hệ rất rộng, đến lúc đó cậu nhờ anh ấy hỏi thăm giúp xem có ai muốn đổi công việc hay không?"

"Tốt nhất là đổi đến những nơi cách xa Dương Thành một chút, nơi mà không ai quen biết cậu."

Ninh Trí Viễn bất ngờ xen vào: "Đây đúng là một cách hay."

Nguyễn Hề cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn, cô ấy chỉ đành làm theo lời khuyên của Tang Phi Du.

Tuy không lanh lợi như Tang Phi Du, nhưng cô ấy vẫn hiểu nguyên lý làm theo lời người thông minh.

Tang Phi Du nhìn lướt qua đồng hồ của Ninh Trí Viễn: "Chắc chắn là bên tòa soạn báo đã xong việc rồi."

Nguyễn Hề đã trả thêm tiền cho tòa soạn báo để nhờ đối phương in khẩn cấp một bản báo từ mặt người thân.

"Chúng ta đến tòa soạn lấy báo, sau đó cùng nhau đến nhà họ Nguyễn xem kịch vui."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương