"Chuyện xem kịch vui này, phải tận mắt chứng kiến mới sảng khoái."
Nguyễn Hề cũng có chút nóng lòng muốn nhìn thấy những người nhà độc ác kia bị quả báo, thế là ba người rảo bước đi đến tòa soạn báo.
Tang Phi Du và Ninh Trí Viễn đợi ở trước cửa tòa soạn một lát liền nhìn thấy Nguyễn Hề vui vẻ cầm một tờ báo đi ra.
"Tốc độ của bọn họ thật sự rất nhanh, chưa đầy một tiếng đồng hồ đã làm xong cho mình rồi."
"Tờ báo bây giờ vẫn còn hơi ấm đây này."
Tang Phi Du theo bản năng sờ thử tờ báo, quả thật vẫn còn một chút hơi ấm.
"Vậy cậu cất kỹ tờ báo đi, chúng ta đến nhà họ Nguyễn!"
...
Nhà họ Nguyễn.
Lâm Khang Kiều liên tục nhìn ra cổng nhà mình, trong lòng cảm thấy kỳ lạ. Trưa nào Nguyễn Ôn Nhu cũng về nhà ăn cơm, giờ này cô ta đã tan làm từ lâu rồi, sao vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?
Công việc của con gái vô cùng nhàn hạ. Thông thường cô ta chỉ về sớm chứ chưa từng tăng ca bao giờ, vì vậy Lâm Khang Kiều mới không nhịn được mà bắt đầu lo lắng.
Nguyễn Kiến Quốc nhíu mày: "Khang Kiều, bà làm gì ở đó vậy?"
"Bà đi qua đi lại làm tôi chóng hết cả mặt."
Lâm Khang Kiều thầm nghĩ, Nguyễn Ôn Nhu không phải con gái ruột của ông nên ông không lo lắng, nhưng người làm mẹ ruột như bà ta thì lo lắng chứ!
Hiện giờ bên ngoài loạn lạc như vậy, ngộ nhỡ trên đường tan làm cô ta bị kẻ nào nhắm trúng thì phiền toái lắm.
Trong lòng bà ta đang sốt ruột, giọng điệu nói chuyện cũng theo đó mà trở nên khó chịu: "Không biết Ôn Nhu gặp phải chuyện gì, giờ này rồi mà vẫn chưa về ăn cơm."
"Dù buổi trưa không về, con bé vẫn phải nhờ người về nhà báo cho tôi một tiếng chứ."
Nguyễn Kiến Quốc không cho là đúng: "Năm nay nó đã hai mươi tuổi rồi!"
"Bà vẫn coi nó là trẻ con sao?"
"Theo tôi thấy, bà hãy mau chóng bảo nó đừng đi làm nữa. Dù sao thì chúng ta cũng sắp đi Hương Cảng rồi, còn làm việc làm gì nữa?"
Sở dĩ Lâm Khang Kiều vẫn để Nguyễn Ôn Nhu đi làm, thực chất là bà ta có sự sắp xếp khác cho công việc đó.
Nhà mẹ đẻ của bà ta vẫn còn vài đứa cháu trai. Bà ta định nhường công việc này cho đứa cháu trai lớn trước. Đối với những đứa cháu khác, đến lúc đó bà ta sẽ để lại cho chúng một ít tiền, để chúng tự đi tìm việc.
Dù sao thì công việc của Ôn Nhu tuyệt đối không thể để cho con ranh kia hời được.
Năm xưa, nếu không phải mẹ của con ranh đó kết hôn với Nguyễn Kiến Quốc trước rồi lại không chịu ly hôn, bà ta đã không bị bố mẹ tùy tiện tìm một người để gả đi!
Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, trong lòng bà ta lại trào dâng một nỗi oán hận sâu sắc.
Bây giờ mẹ của Nguyễn Hề đã qua đời, bà ta liền bất giác chuyển toàn bộ nỗi hận đó lên người Nguyễn Hề.
Nguyễn Kiến Quốc thấy Lâm Khang Kiều không nói gì liền nói tiếp: "Ngày mai hãy bảo Ôn Nhu chuyển công việc lại cho Nguyễn Hề."
"Chúng ta đi Hương Cảng không mang nó theo, cũng không thể không để lại thứ gì cho nó."
Lâm Khang Kiều mím chặt môi, quả thực sốt ruột chết đi được!
Nhà mẹ đẻ của bà ta cách Dương Thành khá xa, đi tàu hỏa cũng phải mất mấy ngày, nếu không thì cháu trai đã sớm chạy tới tiếp quản công việc rồi!
Trước mắt, bà ta chỉ có thể nghĩ cách trì hoãn thêm vài ngày rồi tính tiếp!
"Được, đợi khi nào tôi gặp Ôn Nhu, tôi sẽ nói với con bé một tiếng." Bà ta thuận miệng đồng ý để tránh bị Nguyễn Kiến Quốc phát hiện ra điểm bất thường.
Nguyễn Kiến Quốc còn định nói gì đó thì nghe thấy tiếng đập cửa viện vang lên ầm ầm.
"Mở cửa!"
"Mau mở cửa cho ông đây!"
Lâm Khang Kiều sợ hãi biến sắc, bà ta theo bản năng nhìn về phía Nguyễn Kiến Quốc. Sắc mặt Nguyễn Kiến Quốc cũng trở nên trắng bệch.
Giữa thanh thiên bạch nhật, kẻ có thể ngông cuồng như vậy thì còn có thể là ai chứ?
Một lúc sau, Nguyễn Kiến Quốc mới khôi phục lại lý trí: "Phần lớn đồ đạc đều đã được cất giấu kỹ càng rồi, chúng ta đừng hoảng hốt."