Được Trọng Sinh, Tiểu Thư Tư Bản Gom Sạch Gia Sản Theo Quân

Chương 43

Trước Sau

break

Cô ta vẫn luôn mong Nguyễn Hề phải sống một cuộc đời vô cùng thê thảm cơ mà!

"Không được."

"Công việc bây giờ đã giao cho tôi, vậy nó chính là của tôi, không ai có thể cướp đi được."

Đại Thọ đã nhịn cô ta một lúc lâu, đến nước này thì anh ta hoàn toàn hết kiên nhẫn. Anh ta vung tay tát thẳng một cái, một tiếng "chát" giòn giã vang lên.

Loại khốn nạn này, anh ta nhìn thấy một lần liền cảm thấy buồn nôn một lần.

Hai mắt Nguyễn Ôn Nhu trợn trừng như muốn nứt ra: "Anh dựa vào cái gì mà dám đánh tôi?"

"Dựa vào việc cô cướp công đoạt vị, ngang nhiên chiếm đoạt công việc của người khác!"

Đại Thọ quát lớn, khiến những người qua đường liên tục ngoái đầu nhìn sang.

Nguyễn Ôn Nhu không chịu nổi việc bị người khác chỉ trỏ bèn ôm mặt, hung hăng trừng mắt nhìn Đại Thọ: "Công việc này là bố truyền lại cho tôi, tôi không thể tùy tiện nhường cho người khác được!"

"Hơn nữa, nếu em gái Nguyễn Hề muốn có công việc này, sao trước đây nó không nói sớm, cứ nhất thiết phải tìm người ngoài đến để xem trò cười của tôi mới vừa lòng sao?"

Đại Thọ không thể chịu nổi mấy lời lẽ điệu bộ giả tạo này nữa, anh ta trực tiếp cưỡng chế áp giải cô ta đi thẳng!

Anh ta còn đích thân đi gặp lãnh đạo nhà máy dệt để trình bày rõ tình hình. Đối phương cũng bày tỏ sự đồng tình và đồng ý giúp Nguyễn Hề làm thủ tục nhận việc.

Vậy thì bước tiếp theo chính là đi tìm chủ nhiệm Lý để báo cáo tình hình, sau đó dẫn người đến nhà họ Nguyễn để xét nhà!

Hơn nữa, trước khi đến đây, anh ta đã phái người đi theo dõi người nhà họ Nguyễn, chỉ sợ có tên khốn kiếp nào làm lộ tin tức, cuối cùng lại để bọn chúng chạy thoát.

Dù sao thì, vốn dĩ bọn chúng cũng đã có ý định bỏ trốn rồi!

...

Tang Phi Du đi cùng Nguyễn Hề đến tòa soạn báo để đăng tin cắt đứt quan hệ với nhà họ Nguyễn.

Cô suy nghĩ một chút rồi cũng tự đăng tin cắt đứt quan hệ với nhà họ Đào.

Sau khi hai người từ tòa soạn bước ra, Tang Phi Du mới nhỏ giọng hỏi: "Cậu có biết bố cậu giấu đống tài sản kia ở đâu không?"

"Tớ biết một vài chỗ."

Nguyễn Hề trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: "Tớ chỉ dám lén lấy vài thỏi vàng thôi, sợ lấy nhiều quá sẽ bị bọn họ phát hiện."

Tang Phi Du bực bội vì cô bạn quá mềm lòng: "Bọn họ đều sắp vứt bỏ cậu để bỏ trốn rồi, cậu còn lo lắng nhiều như vậy làm gì?"

"Cậu mau nói những chỗ cậu biết ra đây, để tớ xem có thể đi cùng cậu một chuyến không."

Nguyễn Hề một hơi nói ra ba nơi cất giấu.

Tang Phi Du quả quyết chọn nơi cất giấu gần hai người nhất.

Dù sao thì đợi Hồng vệ binh bắt được người nhà họ Nguyễn và thẩm vấn ra kết quả vẫn cần một khoảng thời gian nữa.

Hai người đi đến một khoảng sân nhỏ. Tang Phi Du lấy ra một sợi dây thép, chỉ nghe "cạch" một tiếng, ổ khóa sắt đã bị mở tung.

Nguyễn Hề vẫn còn đang chìm trong sự khiếp sợ thì đã bị Tang Phi Du kéo tuột vào trong: "Chúng ta chia nhau ra tìm đồ đi."

Nguyễn Hề vội đáp: "Tớ biết đồ đạc được giấu ở đâu."

"Nơi này là chỗ ở trước kia của bà nội tớ, bên trong phòng bếp có một căn hầm bí mật."

Nguyễn Hề vừa nói vừa dẫn Tang Phi Du đi tới đó.

Căn hầm bí mật này không lớn, thoạt nhìn rộng nhiều nhất là mười mét vuông.

Nhưng bên trong lại chất đầy những chiếc rương gỗ. Tang Phi Du tiện tay mở chiếc rương nằm ngay phía trước, lập tức nhìn thấy một rương chứa đầy đồ trang trí bằng gốm sứ!

Từ thời nhà Thanh, nhà Minh, cho đến nhà Tống... Chắc chắn là một rương đồ này đáng giá không ít tiền đâu!

"Đồ gốm sứ nặng quá, chúng ta nên chọn những thứ dễ mang theo thôi." Nguyễn Hề vừa nói vừa mở những chiếc rương khác ra.

Cô ấy lấy ra một chiếc vòng tay bạch ngọc chạm trổ, một chuỗi hạt thạch anh hồng phúc thọ, một chiếc vòng tay vàng khắc vân rồng, một đôi khuyên tai san hô đỏ, một đôi khuyên tai phỉ thúy chạm trổ, một đôi khuyên tai vàng nạm ngọc...

Mỗi khi Tang Phi Du đóng một chiếc rương lại, cô đều lén lút cất hết đồ đạc bên trong vào không gian!

Cô không khỏi cảm thán, danh xưng "Vua gốm sứ Tây Quan" quả nhiên không phải là hư danh!

Đồ đạc của nhà họ Nguyễn sắp sánh ngang với nhà cô luôn rồi!

Tuy nhiên, cô hoàn toàn không có ý định chiếm đoạt những thứ này. Đợi đến khi có cơ hội thích hợp, cô chắc chắn rằng sẽ trả lại toàn bộ cho Nguyễn Hề.

"Phi Du, cậu cũng giúp mình cất giấu một ít đi." Nguyễn Hề gom đồ đạc đến mức cười toe toét không khép được miệng!

"Ừm."

Tang Phi Du lấy mười thỏi vàng, một xấp tiền mặt và vài món trang sức đắt tiền để làm bộ làm tịch.

Thấy thời gian đã hòm hòm, hai người vội vàng đi ra ngoài.

"Nguyễn Hề, cậu có chỗ nào để cất giấu đồ đạc không?" Tang Phi Du chợt nghĩ đến một vấn đề mấu chốt.

"Có chứ, mẹ đã để lại cho tớ một căn nhà nhỏ, tên trên khế ước nhà đất chính là tên tớ. Sau này nếu có cơ hội, tớ cũng sẽ dọn vào đó ở."

Hai người bất tri bất giác đi đến trước căn nhà nhỏ, Nguyễn Hề lấy chìa khóa ra mở cửa.

Tang Phi Du vội vàng lấy hết đồ đạc trên người ra. Nguyễn Hề quay đầu nhìn lại, cô nàng trợn tròn mắt: "Nhiều thế cơ à?"

Chỉ thấy trên bàn có hai mươi thỏi vàng, một xấp tiền mặt dày cỡ ba viên gạch, cùng với vô số trang sức như dây chuyền hồng ngọc, vòng tay phỉ thúy xanh...

Tang Phi Du chắc chắn rằng, trong một khoảng thời gian ngắn, những thỏi vàng và trang sức kia tuyệt đối không thể mang ra ngoài sử dụng được.

Tiền mặt mới là thứ hữu dụng nhất.

Có tiền mặt, dù Nguyễn Hề không có tem phiếu, cô ấy vẫn có thể đi mua lương thực giá cao, ít nhất là sẽ không bị chết đói.

"Phi Du, cậu giỏi quá đi mất!"

"Mình cất giấu còn không được nhiều bằng cậu nữa."

Tang Phi Du mỉm cười: "Mau cất đi, tớ ra ngoài đợi cậu."

"Ừm."

Tang Phi Du đứng canh chừng trong sân. Chỉ mất vài phút, Nguyễn Hề đã cất giấu xong xuôi toàn bộ đồ đạc.

Hai người lặng lẽ đến rồi lại lặng lẽ rời đi.

Hai người chia tay nhau ở ngã tư. Tang Phi Du giúp Nguyễn Hề đến nhà họ Nguyễn để xem tình hình cụ thể ra sao rồi.

Hồng vệ binh đã đến xét nhà và thanh toán bọn họ hay chưa?

Chỉ có điều, Tang Phi Du mới đi được một đoạn đường, đã cảm thấy có người đang theo dõi mình.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương