Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 5

Trước Sau

break

“Tô Liễu Nhi!”

“Hôm nay bố không dạy dỗ con một trận, con còn tưởng bố không phải là bố con!”

Bàn tay Tô Kiến Thiết giơ cao lên không trung, đối diện với gương mặt bướng bỉnh của Tô Liễu Nhi, trong khoảnh khắc đó, lòng ông ta bỗng thẫn thờ.

Ông ta nhìn thấy bóng dáng của Phó Đình Đình.

Phó Đình Đình là mẹ của Tô Liễu Nhi, đã qua đời trong một tai nạn mười hai năm trước.

Rất nhiều người nghi ngờ cái chết của Phó Đình Đình có liên quan đến ông ta, nhưng ông ta tự thấy mình không hổ thẹn với lương tâm.

Điều ông ta hối hận nhất là đã đồng ý để ông ngoại Tô Liễu Nhi đón cô đi, nuôi dạy cô thành kẻ không biết tôn trọng người lớn như thế này.

"Con gái ruột của ông suýt chút nữa bị người ta hại chết, ông không dạy dỗ kẻ khác mà lại muốn dạy dỗ con gái ruột của mình, đúng là một người bố tốt!"

"Người không biết còn tưởng Tô Nguyệt mới là con ruột của ông đấy!"

Tô Kiến Thiết tức giận đến mức đỏ mặt tía tai: "Mày!"

"Mày nói hươu nói vượn!"

Tô Liễu Nhi mặt không đổi sắc: "Tôi chỉ đoán bừa thôi, ông chột dạ cái gì?"

Tô Kiến Thiết thẹn quá hóa giận, vung tay tát tới.

Tô Liễu Nhi không hề né tránh, ngược lại còn đưa tay bắt lấy cổ tay Tô Kiến Thiết.

"Ông làm bố như vậy sao? Tô Kiến Thiết!"

Vào khoảnh khắc Tô Kiến Thiết bán cô cho người khác, ông ta đã không còn là bố của cô nữa.

Tô Liễu Nhi mặt không biểu cảm, nhưng Tô Kiến Thiết lại cảm nhận được một tia sợ hãi?

Ông ta không xác định được nỗi sợ hãi này đến từ Tô Liễu Nhi hay từ sâu thẳm trong nội tâm mình.

Ông ta rút tay về, thất hồn lạc phách đi về phòng mình.

Vương Tiểu Hoa không hiểu chuyện gì xảy ra, đi theo về phòng, còn bị ông ta quát cho một tiếng.

Bà ta quá hiểu cách an ủi người đàn ông này, đóng cửa phòng lại, hoàn toàn quên mất bên ngoài vẫn còn người.

Tô Nguyệt đứng sững tại chỗ, nhìn bát nước đường trứng gà mà Tô Liễu Nhi chưa ăn, nuốt nước miếng.

"Liễu Nhi, em không ăn sao?"

Trong giọng nói của cô ta ẩn chứa vài phần mong đợi.

Tô Liễu Nhi là người từ nhỏ đã có trứng gà và đường để ăn, đương nhiên không thể hiểu được diễn biến tâm lý lúc này của Tô Nguyệt.

Cô đưa mắt nhìn vết tích bên thành bát, đưa tay chỉ, giọng điệu tràn đầy vẻ chê bai: "Chị uống rồi à?"

Ánh mắt Tô Nguyệt né tránh, chột dạ: "Chị chưa uống."

Tô Liễu Nhi không để ý đến cô ta, cầm thìa lên, chạm vào vài chỗ trên lòng trắng trứng.

"Trứng gà chị cũng ăn rồi."

Giọng điệu của cô nhàn nhạt, không có bất kỳ sự dao động nào, nhưng từng chữ đều như dao găm đâm vào lương tâm Tô Nguyệt.

Cô ta chẳng khác gì một con nha hoàn ăn vụng bị chủ nhân phát hiện, vừa căng thẳng vừa hoảng loạn.

Quan trọng nhất là thể diện của cô ta, Tô Nguyệt cô ta sao có thể làm ra loại chuyện ăn vụng không đứng đắn này, lại còn bị người khác bắt quả tang tại trận.

"Liễu Nhi, chị chỉ nếm giúp em xem nước đường có vị chưa, trứng gà đã chín chưa thôi."

"Vậy sao?" Giọng Tô Liễu Nhi vẫn nhẹ nhàng, nhưng lọt vào tai Tô Nguyệt, sức nặng của từng chữ còn nặng hơn bản thân chúng rất nhiều.

Tô Liễu Nhi rất chê bát nước đường trứng gà mà Tô Nguyệt đã ăn qua, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô ăn hết chỗ này.

Dù là trứng gà hay đường đỏ, ở thời đại này đều là những thứ quý giá, cô không thể lãng phí, càng không thể để cho chó ăn.

"Tôi ăn xong rồi, chị mau đi rửa bát đi."

Tô Liễu Nhi sai bảo tự nhiên bao nhiêu thì Tô Nguyệt lại càng giống con chó của cô bấy nhiêu.

Tô Nguyệt sững sờ, không còn cách nào khác, Tô Liễu Nhi đã không còn là người dễ bắt nạt như trước kia nữa. Nếu cô ta muốn kiếm chác chút lợi lộc từ người em gái này thì chỉ có thể lấy lòng cô.

Tô Nguyệt luôn tin rằng ông ngoại của Tô Liễu Nhi đã cho cô không ít đồ tốt, đến lúc đó nếu cô ta lấy được một ít thì của hồi môn cũng sẽ thể diện hơn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc