“Nguyệt, em con đã bị ông ngoại chiều hư rồi, con với mẹ con không được tiếp tục dung túng nó nữa.”
Nói đến Tô Liễu Nhi là ông ta lại đau đầu.
Yếu đuối, khó chiều, tính tình lại nóng nảy.
Vương Tiểu Hoa với Tô Nguyệt thiệt thòi bao nhiêu thì ông lại càng áy náy với hai mẹ con bấy nhiêu.
“Bố, con chỉ có một đứa em, không thương em thì thương ai đây?”
Tô Liễu Nhi đứng trong phòng nghe đoạn hội thoại này mà dạ dày cuộn trào, buồn nôn không chịu nổi.
Tô Kiến Thiết và Tô Nguyệt lần lượt bước vào, Tô Liễu Nhi dùng ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng về phía ông ta.
Là hận!
Kiếp trước, vì bản thân mà ông ta bán cô cho một gã đàn ông từng đánh chết vợ.
Đời này làm lại, thù hận càng thêm sâu.
Tô Kiến Thiết vừa vào đã thấy vết thương trên trán con gái, sững người:
“Liễu Nhi, sao trán con lại thành ra thế này?”
Bầu không khí lập tức trùng xuống.
Tô Nguyệt rùng mình bưng bát trứng gà đường đỏ bước tới.
“Bố, Liễu Nhi vô ý thôi.”
Cô ta đẩy bát đến trước mặt Tô Liễu Nhi: “Liễu Nhi, em ăn khi còn nóng nhé.”
“Ăn được thì phải nói rõ ràng đã!”
Tô Kiến Thiết hiếm khi nổi giận trước mặt cô ta.
Tô Liễu Nhi cầm lấy cái thìa, khẽ khuấy một vòng, hai vòng.
Động tác chậm rãi, khiến Tô Nguyệt nhìn mà sốt ruột.
Tô Kiến Thiết bước lên, giật lấy thìa trong tay cô.
“Trả lời bố!”
Tô Liễu Nhi không thèm nhìn ông ta, cũng không đáp.
Vương Tiểu Hoa hấp tấp từ bếp chạy tới: “Kiến Thiết, anh đừng dọa con bé.”
“Liễu Nhi chỉ vô ý va vào cạnh bàn thôi...”
“Là họ làm đấy.”
Vương Tiểu Hoa chưa kịp nói hết câu, liền bị câu nói của Tô Liễu Nhi chặn ngang, ngẩn người.
Chẳng phải đã đồng ý tha thứ rồi sao?
Thế thì bát trứng gà đường đỏ này phí công nấu rồi!
Tô Liễu Nhi lấy ra một tờ giấy – chính là cam kết mà Tô Nguyệt đã viết cho cô.
Tô Nguyệt định giật lại, nhưng bị cô nhanh tay giữ chặt.
“Liễu Nhi, chị sai rồi! Chỉ vì một cái áo mà chị không nên giằng co với em.
Lại càng không nên đẩy em vào bàn khiến em đổ máu, ngất đi gần cả ngày.
Em tha thứ cho chị nhé!
Chị Tô Nguyệt cam kết sau này sẽ đối xử thật tốt với em, giặt giũ nấu nướng, nhường đồ ăn ngon, nhường quần áo đẹp...”
Hai chân Tô Nguyệt mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững.
“Bố, con sai rồi.”
“Con thật sự không cố ý.”
Tô Kiến Thiết đau đầu đến mức muốn vỡ óc, sao Tô Nguyệt lại học theo tính cách xấu của Tô Liễu Nhi rồi?
“Tô Nguyệt, chỉ là một cái áo thôi, có đáng để ra tay giành giật không?”
Tô Nguyệt biết mình đuối lý, cúi đầu im lặng.
Vương Tiểu Hoa bước đến, dịu giọng dỗ dành Tô Kiến Thiết:
“Kiến Thiết à, chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm thôi. Anh đừng giận nữa!”
Với cái lý “công bằng cho cả hai bên”, Tô Kiến Thiết cũng chẳng quên răn dạy Tô Liễu Nhi một câu.
“Liễu Nhi, cũng chỉ là một bộ quần áo thôi, nếu chị con thích thì nhường cho chị.”
Trước kia, Tô Liễu Nhi từng nghĩ nếu lúc đó cô đủ dũng cảm kể lại toàn bộ sự thật về hai mẹ con kia, liệu kết cục có khác?
Bây giờ thì cô hiểu ra rồi, mình đã sai.
Mắt Tô Kiến Thiết vốn để trưng. Với cương vị phó viện trưởng bệnh viện tuyến trung ương kiếp trước, cô cũng chẳng chữa nổi thứ mù mờ trong lòng ông ta.
Tô Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ Tô Liễu Nhi tố cáo vậy mà bố chỉ nói cô đúng một câu.
Xem ra, người ông thật sự yêu thương, vẫn là cô!
“Kiến Thiết, đừng nói tụi nhỏ nữa.”
“Chuyện hôm nay coi như bỏ qua đi. Sau này cả nhà bốn người chúng ta hòa thuận vui vẻ, chẳng phải tốt hơn mọi thứ sao?”
Vương Tiểu Hoa quá hiểu tính Tô Kiến Thiết, chỉ hai ba câu đã khiến ông nguôi giận.
“Liễu Nhi, mẹ kế con nói đúng đấy.”
“Sau này bố không ở nhà, con phải nghe lời mẹ kế.”
Tô Liễu Nhi thầm trợn mắt, cô không có hứng phí lời với loại người không phân rõ trắng đen như ông ta.
Tô Kiến Thiết thấy con gái tỏ vẻ thờ ơ thì lửa giận bốc lên: