Được Quân Nhân Mạnh Nhất Bạo Sủng, Ta Sinh Ba Bé Con

Chương 6

Trước Sau

break

"Được, chị đi rửa bát trước, em mau đi nghỉ ngơi một lát đi."

Ý cười dưới gương mặt hiền từ của Tô Nguyệt không chạm đến đáy mắt.

Tô Liễu Nhi không đáp lời, đứng dậy trở về phòng mình.

Việc lấy sổ hộ khẩu từ gầm giường Tô Kiến Thiết là có nguyên do, cô không thể để những bi kịch của kiếp trước tái diễn.

Còn về số tiền và phiếu kia, Tô Liễu Nhi không cảm thấy mình lấy thì có vấn đề gì.

Cái nhà này, từng viên gạch ngói, từng cái bàn cái ghế, có thứ nào không phải do mẹ cô bỏ tiền ra mua?

Tô Liễu Nhi lấy tiền và phiếu ra, phát hiện có hai tờ đã được làm ký hiệu.

Cô nảy ra một kế, cất lại tiền và phiếu vào trong không gian.

Tô Nguyệt rửa bát xong đi vào, phòng khách đã không còn ai.

Cô ta quay người đi tìm Vân Khởi, cô ta chịu uất ức ở chỗ Tô Liễu Nhi nên cần tìm người để kể khổ.

Tô Liễu Nhi mơ màng ngủ một giấc, lần này cô tỉnh lại trong tiếng la hét thất thanh của Vương Tiểu Hoa.

"Ai trộm tiền của tôi rồi!"

Trong mắt bà ta chỉ có tiền và phiếu, đâu có để ý đến việc sổ hộ khẩu cũng đã biến mất.

Chưa được bao lâu, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

"Liễu Nhi, có phải mày lấy tiền của dì không?"

Tô Liễu Nhi xốc chăn lên, đứng dậy ra mở cửa.

Tay gõ cửa của Vương Tiểu Hoa khựng lại, đối diện với gương mặt lạnh như băng sương của Tô Liễu Nhi, bà ta cảm thấy có vài phần sợ hãi.

Không biết tại sao, bà ta luôn cảm thấy Tô Liễu Nhi như biến thành một người khác.

Bà ta nhớ đến Phó Đình Đình, trên người Phó Đình Đình cũng có khí lạnh như vậy.

Thái độ của Vương Tiểu Hoa dịu đi một chút: "Liễu Nhi, tiền của dì, là con trộm... cầm sao?"

"Tôi không cầm."

Vương Tiểu Hoa tắc lưỡi, con bé không trộm thì ai trộm?

Bà ta hoàn toàn không nghĩ đến Tô Nguyệt.

"Vậy thì ai cầm?"

"Chẳng lẽ tiền và phiếu mọc chân tự chạy mất?"

Vương Tiểu Hoa không giữ được bình tĩnh nữa, giọng nói lớn hơn rất nhiều.

Tô Kiến Thiết sa sầm mặt mày, nghiêm giọng quát Tô Liễu Nhi: "Liễu Nhi, mau lấy tiền và phiếu trả lại cho dì mày!"

Tô Liễu Nhi cười lạnh trong lòng, quả nhiên có mẹ kế thì sẽ có bố dượng.

"Dì Vương, dì mất bao nhiêu tiền và phiếu?"

"Năm tệ và mấy tấm phiếu." Vương Tiểu Hoa chỉ nhớ số tiền, còn số lượng phiếu thì nhớ không rõ lắm.

Tô Liễu Nhi lấy từ túi quần ra một phong bì: "Ở đây có tiền và phiếu, nếu dì có thể chứng minh là của dì thì cứ việc lấy đi."

Vương Tiểu Hoa nhanh chóng giật lấy, lôi tiền và phiếu trong phong bì ra, năm tờ Đại Đoàn Kết mới tinh cùng hơn mười tấm phiếu lương thực, phiếu vải, phiếu thịt.

Vừa nhìn đã biết không phải của bà ta.

Bà ta ngứa ngáy trong lòng, không hề có ý định trả lại số tiền phiếu này.

"Liễu Nhi, con là con gái, mang nhiều tiền phiếu trên người như vậy không an toàn, dì giữ giúp con."

Tô Liễu Nhi đánh mạnh vào mu bàn tay bà ta, thuận lợi lấy lại tiền phiếu của mình.

"Ông ngoại tôi nói rồi, số tiền và phiếu này đều có ghi chép lại, nếu ai dám lấy tiền phiếu của tôi đi tiêu xài, ông ấy có thể tống người đó vào tù."

Tô Liễu Nhi thuận miệng dọa một câu, Vương Tiểu Hoa lại tưởng thật.

Trong lòng dù có thèm muốn số tiền phiếu đó đến đâu cũng không dám nhắc lại nữa.

Cậu ruột của Tô Liễu Nhi làm ở cục công an, bà ta thực sự sợ bị tống vào tù.

Tô Kiến Thiết mở miệng không đúng lúc: "Liễu Nhi, dì con nói đúng đấy, số tiền phiếu đó để chỗ dì con mới an toàn."

"Ông ngoại tôi bảo tiền phiếu nhất định phải để trên người tôi, tôi chỉ nghe lời ông ngoại thôi."

Tô Kiến Thiết nổi giận: "Mở miệng ra là ông ngoại, ngậm miệng lại cũng là ông ngoại, trong mắt mày còn có người bố này không?"

Tô Liễu Nhi dán phong bì lại, cất vào túi, bỏ qua câu hỏi của Tô Kiến Thiết, thản nhiên nói: "Tiền phiếu của tôi mọi người đều thấy rồi đấy, sau này tôi mà mất tiền phiếu thì mọi người là những kẻ đáng ngờ nhất."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc